Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 252: Hẹn Hò Đầu Tiên: Vượt Ngoài 60 Giây

Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm con phố bằng một màu đen huyền bí, điểm xuyết bởi ánh đèn vàng ấm áp từ những cửa hàng còn mở cửa. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của mùa thu. Trong không gian ấm cúng của quán "Khoảnh Khắc", dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, hai bàn tay vẫn nắm chặt, như một lời hứa, một sự khởi đầu mới. Đây không phải là kết thúc của một câu chuyện, mà là chương đầu tiên của một hành trình tình yêu chân thật, vượt xa mọi giới hạn của thời gian, nơi Lâm Dịch và An Nhiên sẽ cùng nhau viết nên định nghĩa riêng về hạnh phúc. Họ đã giải mã được bí ẩn của 60 giây, và giờ đây, họ sẵn sàng khám phá những bí ẩn lớn hơn của tình yêu trong thế giới thực.

***

Lâm Dịch bước vào quán cà phê "Mỗi Ngày" với một cảm giác pha trộn giữa sự hồi hộp và bỡ ngỡ. Anh đã từng đến đây, cùng An Nhiên, nhưng đó là trong những bối cảnh khác, với những cảm xúc khác. Hôm nay, mọi thứ đều chân thật và trần trụi hơn. Quán cà phê "Mỗi Ngày" không phải là một nơi sang trọng hay ồn ào. Mặt tiền khiêm tốn với cánh cửa gỗ cũ đã bạc màu thời gian, tấm bảng hiệu viết tay nghệ thuật với nét chữ uyển chuyển gợi lên sự hoài niệm. Bên trong, không gian được bài trí đơn giản nhưng tinh tế. Những viên gạch bông cổ điển với hoa văn hình học tinh xảo lát sàn, gợi nhớ về một Hà Nội xưa cũ. Bàn ghế gỗ mộc được sắp xếp khéo léo, đôi chỗ là những chiếc sofa bọc vải nhung mềm mại, màu sắc trầm ấm, mời gọi sự thư thái. Một kệ sách nhỏ nép mình ở góc tường, với vài cuốn sách cũ đã sờn gáy, tỏa ra mùi giấy và mực đặc trưng. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc chụp đèn treo thấp, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, đôi chút hoài niệm, đủ riêng tư cho những cuộc trò chuyện sâu sắc mà không quá tách biệt với thế giới bên ngoài.

Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương như một lời thì thầm của buổi chiều tà. Thỉnh thoảng, tiếng ly tách chạm khẽ vào nhau, hay tiếng khách hàng nói chuyện nhỏ đủ để lọt vào tai, nhưng không đủ để phá vỡ sự yên tĩnh chung. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía bếp nhỏ, và thoang thoảng mùi hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, vỗ về tâm hồn. Bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài niệm này khác hẳn với sự hối hả thường ngày mà Lâm Dịch vẫn quen thuộc. Anh nhìn thấy An Nhiên đang ngồi ở chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, đôi mắt to tròn long lanh hướng về phía cửa, chờ đợi. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô khi cô nhận ra anh.

Lâm Dịch chỉnh lại cà vạt một cách vô thức, cảm thấy bàn tay hơi lạnh. Anh thường không phải lo lắng về những buổi hẹn hò kiểu này, vì 60 giây của anh với An Nhiên chưa bao giờ là một cuộc hẹn. Nó là một nghi thức, một sự kiện cố định, và anh luôn biết chính xác mình nên làm gì, nên nói gì. Nhưng giờ đây, không có kịch bản nào cả. Anh bước đến gần, mỗi bước chân đều mang theo một chút nặng nề của sự gượng gạo.

"Em... em đã đợi lâu chưa?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh hơi thấp, mang theo một chút lúng túng mà chính anh cũng cảm nhận được. Anh ngồi xuống đối diện cô, cố gắng giữ vẻ bình thản như mọi khi, nhưng ánh mắt anh vẫn vô thức liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Thói quen đã ăn sâu vào máu, một phản xạ tự nhiên sau bao ngày chạy đua với từng giây.

An Nhiên khẽ lắc đầu, nụ cười dịu dàng vẫn thường trực trên môi, như một làn gió mát xua đi sự căng thẳng trong lòng anh. "Không lâu đâu. Anh đến đúng giờ lắm. Như mọi khi." Cô nhấn mạnh hai chữ "như mọi khi", và ánh mắt cô ánh lên một tia tinh nghịch, như muốn gợi nhắc về những lần anh luôn xuất hiện đúng 18:29, không sai một giây. Sự nhắc nhở nhẹ nhàng đó khiến Lâm Dịch cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng dấy lên một nỗi bâng khuâng về những điều đã qua.

Ông Sáu, với mái tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu, xuất hiện từ phía quầy bar, tay cầm hai ly cà phê bốc khói. Ông đặt một ly Americano không đường xuống trước mặt Lâm Dịch, và một ly Latte ngọt ngào với hình trái tim được vẽ khéo léo trên lớp bọt sữa cho An Nhiên. "Cà phê của hai cháu đây. Hôm nay quán có vẻ vui hơn mọi ngày." Ông nói, ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua hai người, như thể ông đã đọc được câu chuyện của họ từ lâu. "Thế nào, Lâm Dịch? Cà phê hôm nay có hương vị khác không?"

Lâm Dịch nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng, nhưng hôm nay, nó dường như có thêm một chút ngọt ngào không thể gọi tên. "Nó... ngon hơn mọi khi, Ông Sáu ạ," anh đáp, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Nó không phải là một nụ cười gượng gạo, mà là một nụ cười chân thật, tự nhiên đến lạ.

An Nhiên nhìn Lâm Dịch, đôi mắt cô lấp lánh sự thích thú. Cô biết anh vẫn còn bỡ ngỡ, vẫn còn tìm kiếm một "lịch trình" cho buổi hẹn hò này. "Anh có vẻ căng thẳng," cô nói, giọng cô dịu dàng. "Anh không cần phải tìm kiếm một chủ đề quá sâu sắc đâu. Chúng ta có thể nói về bất cứ điều gì. Về công việc của anh hôm nay thế nào? Dự án mới có tiến triển không?"

Lâm Dịch hít một hơi sâu, thả lỏng vai. Anh cố gắng bắt chuyện bằng những câu hỏi đời thường, như cách anh vẫn thường làm trong những cuộc họp công việc. "Hôm nay... cũng như mọi ngày. Một vài lỗi nhỏ cần sửa, một vài dòng code cần tối ưu. Không có gì đặc biệt." Anh nhận ra sự cứng nhắc trong câu trả lời của mình. Trong 60 giây, anh và An Nhiên đã chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống, về ước mơ, về những nỗi sợ hãi. Còn bây giờ, khi thời gian là vô tận, anh lại không biết bắt đầu từ đâu.

An Nhiên kiên nhẫn lắng nghe, đôi khi gật đầu, đôi khi mỉm cười. Cô không vội vàng. Cô biết Lâm Dịch cần thời gian để thoát ra khỏi cái vỏ bọc lý trí của mình. "Nghe có vẻ thú vị. Em thì hôm nay có một bài viết về du lịch, phải tìm hiểu về những địa danh ít người biết đến. Hóa ra, thế giới này còn nhiều điều kỳ diệu lắm, những nơi mà chỉ cần lạc bước vào đó, mình sẽ quên hết mọi lo toan."

Lâm Dịch nhìn cô, trong đầu anh hiện lên hình ảnh của thế giới "đứng yên" trong thang máy, một nơi kỳ diệu anh đã từng lạc vào. "Anh... thường chỉ tập trung vào những con số, những dữ liệu cụ thể. Anh nghĩ rằng mọi thứ đều cần có một logic, một quy luật." Anh nhận ra sự khác biệt rõ rệt trong cách hai người nhìn nhận thế giới. Trong 60 giây, sự khác biệt đó là một sự bổ sung. Ngoài 60 giây, nó là một thử thách.

"Và đó là điều em thích ở anh," An Nhiên nói, không chút do dự. "Anh giúp em nhìn thế giới một cách có cấu trúc hơn. Còn em, có lẽ em sẽ giúp anh nhìn thấy những điều 'không cần lý do' cũng rất đẹp." Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay anh trên mặt bàn. Hơi ấm từ ngón tay cô lan tỏa, xua tan đi một phần sự lạnh lẽo trong lòng bàn tay anh.

Lâm Dịch giật mình, nhưng không rút tay lại. Anh nhìn vào đôi mắt An Nhiên, thấy trong đó một niềm tin vững chắc, không hề lay chuyển. Anh nhớ lại lời cô nói ở chương trước, về việc cô tin vào "phép màu" nằm trong chính kết nối giữa họ. Anh nghĩ về mảnh bảng điều khiển thang máy vẫn nằm trong túi áo, một lời nhắc nhở về nơi tình yêu của họ đã bắt đầu. "Có lẽ em nói đúng," anh nói khẽ, giọng anh mềm mại hơn. "Anh... anh đang học cách chấp nhận những điều đó. Những điều không nằm trong tầm kiểm soát." Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng giờ đây dường như đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự ngọt ngào, ấm áp. Cảm giác bỡ ngỡ dần tan biến, thay vào đó là sự tò mò và một niềm vui nhẹ nhàng, một niềm vui của một sự khởi đầu.

***

Sau khi rời quán cà phê, An Nhiên gợi ý họ nên đi dạo một chút. "Anh có muốn đi công viên không? Em biết một nơi rất đẹp vào buổi hoàng hôn." Lâm Dịch ban đầu hơi ngần ngại. Công viên, với anh, là một nơi ồn ào, đông đúc, không có sự trật tự hay logic. Nhưng nhìn vào ánh mắt mong đợi của An Nhiên, anh lại thấy mình không thể từ chối. "Được thôi," anh đáp, cố gắng che giấu sự thiếu tự tin. "Anh... anh chưa từng đi dạo công viên vào buổi tối."

Họ cùng nhau đi bộ đến Công viên Trung Tâm. Nơi đây là một ốc đảo xanh mát giữa lòng thành phố, được quy hoạch cẩn thận với những con đường lát đá quanh co, những hàng cây cổ thụ xanh um tỏa bóng mát. Có những cây cầu đá cong cong bắc qua những con suối nhân tạo, những chiếc ghế đá nằm rải rác dưới tán cây, nơi các cặp đôi thì thầm tâm sự. Những tượng đài uy nghi đứng vững giữa không gian, kể những câu chuyện lịch sử thầm lặng. Đài phun nước ở trung tâm công viên vẫn đang hoạt động, tạo ra những âm thanh nước chảy róc rách, dịu mát. Xung quanh hồ nước lớn, những tòa nhà với kiến trúc Pháp cổ hoặc kiến trúc truyền thống địa phương thấp thoáng, tạo nên một bức tranh hài hòa giữa thiên nhiên và kiến trúc.

Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Ánh nắng không còn gay gắt, thay vào đó là một thứ ánh sáng vàng cam dịu dàng, lãng mạn. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng gió xào xạc qua lá, và tiếng trò chuyện của những người đi dạo, tiếng trẻ con cười đùa từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Thỉnh thoảng, tiếng rao hàng của người bán kem hoặc bánh mì lọt vào tai, gợi lên một cảm giác bình dị, thân thuộc. Mùi cỏ cây xanh tươi, mùi đất ẩm sau một trận mưa nhỏ, và thoang thoảng mùi hoa sữa (dù chưa đến mùa rộ), quyện với mùi đồ ăn vặt từ những xe hàng rong, len lỏi vào khứu giác. Bầu không khí thanh bình, trong lành, đôi khi sôi động với các hoạt động giải trí, nhưng vẫn giữ được sự lãng mạn đặc trưng khi ánh đèn công viên bắt đầu lên.

Họ đi cạnh nhau, ban đầu khoảng cách giữa họ hơi xa, như thể vẫn còn một bức tường vô hình ngăn cách. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn luôn tìm kiếm sự logic và trật tự trong mọi thứ. Anh vô thức quan sát từng chi tiết nhỏ: cách những viên đá lát đường được sắp xếp, độ chính xác của những đường viền cây cảnh, thậm chí là quy luật của những tia nước từ đài phun.

An Nhiên thì khác. Cô bước đi nhẹ nhàng, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ khẽ bay trong gió nhẹ. Đôi mắt cô to tròn long lanh, không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh với một vẻ thích thú, như thể mỗi chiếc lá, mỗi bông hoa đều ẩn chứa một câu chuyện. Cô quay sang Lâm Dịch, nụ cười tươi tắn vẫn nở trên môi.

"Anh có để ý cây bàng này không?" An Nhiên chỉ vào một cây bàng cổ thụ, tán lá rộng lớn, những chiếc lá đã ngả màu vàng úa và bắt đầu rụng dần. "Mùa này lá rụng, trông cứ như một bức tranh thủy mặc vậy. Mỗi chiếc lá rơi đều kể một câu chuyện của riêng nó."

Lâm Dịch nhìn theo h��ớng tay cô. Anh thường chỉ thấy cây bàng là một vật cản trên đường đi, hoặc một nơi cần tránh khi lá rụng nhiều. "Anh... thường chỉ chú ý đến đường đi để không va phải ai," anh nói, giọng hơi gượng gạo, rồi tự mình bật cười khẽ. Anh nhận ra sự khác biệt sâu sắc trong cách họ nhìn nhận thế giới. Trong 60 giây, anh có thể dễ dàng hòa mình vào thế giới cảm xúc của An Nhiên. Nhưng ngoài đời thực, thói quen lý trí vẫn còn quá mạnh mẽ.

An Nhiên không cười anh. Cô nhìn anh một cách chân thành, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. "Đúng vậy. Anh luôn cẩn trọng và lý trí. Nhưng đôi khi, việc để tâm hồn mình lạc lối một chút cũng thú vị mà." Cô dừng lại, quay hẳn về phía anh, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng rất dịu dàng. "Thế anh có nghĩ đến việc nắm tay em không? Để không bị lạc đường ấy." Cô nói đùa, nhưng ánh mắt cô lại chân thành đến lạ, như thể cô thực sự muốn anh nắm tay cô, không chỉ để tránh lạc đường mà còn để dẫn lối cho anh vào thế giới của những điều "không cần lý do".

Lâm Dịch đứng sững lại. Trái tim anh đập nhanh hơn một nhịp. Nắm tay? Trong 60 giây, anh đã từng chạm vào cô, từng kéo cô lại gần hơn. Nhưng đó là trong một thế giới khác, nơi mọi thứ đều đứng yên, nơi cảm xúc được khuếch đại và không có hậu quả. Còn bây giờ, đây là thế giới thực, nơi những cái chạm tay có ý nghĩa hơn rất nhiều. Anh cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng, làm anh giật mình. Anh do dự một khoảnh khắc, nội tâm đấu tranh giữa thói quen kiểm soát và một khao khát mới mẻ, mạnh mẽ đang trỗi dậy. Anh nhìn xuống bàn tay cô, nhỏ nhắn và ấm áp.

An Nhiên không thúc giục. Cô chỉ mỉm cười, ánh mắt vẫn hướng về anh, kiên nhẫn chờ đợi. Cô biết Lâm Dịch cần thời gian để xử lý mọi thứ, để cho phép bản thân cảm nhận.

Cuối cùng, Lâm Dịch đưa tay ra. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay An Nhiên. Khoảnh khắc ấy, một cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay anh, chạy dọc cánh tay và đi thẳng vào trái tim. Nó không phải là sự giật mình của một cú chạm bất ngờ, mà là một sự kết nối từ từ, êm đềm. Bàn tay An Nhiên mềm mại và ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lẽo và cứng nhắc mà anh thường cảm thấy khi làm việc với máy tính. Anh cảm nhận được từng đường gân nhỏ, từng hơi ấm của sự sống.

"Chúng ta đi thôi," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hơn một chút, nhưng cũng chứa đựng một sự nhẹ nhõm đến lạ. Anh siết nhẹ bàn tay cô, như một lời cam kết thầm lặng. Khoảng cách giữa họ đã không còn. Họ sánh bước bên nhau, bàn tay nắm chặt, dưới ánh đèn công viên bắt đầu lên, lung linh huyền ảo. Tiếng trẻ con cười đùa từ xa, tiếng lá cây xào xạc, tất cả giờ đây không còn là những âm thanh hỗn độn mà là một phần của bản nhạc đêm, bản nhạc của buổi hẹn hò đầu tiên. Lâm Dịch nhìn sang An Nhiên, thấy nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh đèn vàng. Anh nhận ra rằng, có những điều 'không kiểm soát được' lại mang đến vẻ đẹp không ngờ. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều khi chỉ nhìn mọi thứ qua lăng kính lý trí. Giờ đây, với An Nhiên bên cạnh, anh bắt đầu học cách cảm nhận thế giới bằng một trái tim rộng mở hơn.

***

Sau buổi dạo chơi ở công viên, khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn và những ngọn đèn đường đã thắp sáng rực rỡ, An Nhiên lại dẫn Lâm Dịch đến một nơi khác. "Em biết một quán ăn nhỏ, đồ ăn rất ngon và mang đậm hương vị gia đình. Không sang trọng, nhưng ấm cúng lắm." Cô nói, ánh mắt lấp lánh sự mong đợi. Lâm Dịch gật đầu, sự do dự ban đầu đã vơi đi nhiều. Anh đã sẵn sàng cho những điều bất ngờ mà An Nhiên mang lại.

Họ len lỏi vào một con hẻm nhỏ, lát gạch cũ kỹ, nơi những ngôi nhà san sát nhau, cửa sổ sáng đèn. Quán ăn "Hẻm Nhỏ" nằm nép mình ở một góc, chỉ có vài bàn ghế đơn sơ kê sát vách tường. Ánh đèn vàng yếu ớt từ bên trong hắt ra, đủ để soi sáng một góc nhỏ của con hẻm. Từ bên trong, tiếng xào nấu lách cách từ bếp vọng ra, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của những người dân đang thưởng thức bữa tối. Thỉnh thoảng, tiếng xe máy chạy vút qua ngoài đầu hẻm, nhưng không làm mất đi vẻ yên bình, ấm cúng đặc trưng của nơi này. Mùi thức ăn truyền thống thơm lừng, mùi khói bếp hòa quyện với không khí ẩm đặc trưng của đêm Sài Gòn, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ.

Họ chọn một chiếc bàn nhỏ nép vào góc, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại trong hẻm. Lâm Dịch cởi áo khoác, đặt gọn gàng lên ghế. Anh nhìn quanh, cảm thấy một sự khác biệt rõ rệt so với những nhà hàng sang trọng anh thường lui tới. "Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ hẹn hò ở một nơi như thế này," anh nói, giọng anh vẫn còn một chút ngạc nhiên. "Nó... rất khác biệt."

An Nhiên mỉm cười. "Đúng vậy. Cuộc sống thực tế là vậy mà. Không phải lúc nào cũng ngăn nắp, cũng hoàn hảo theo một khuôn mẫu. Nhưng lại có những bất ngờ thú vị, những điều chân thật mà mình không thể tìm thấy ở những nơi hào nhoáng." Cô gọi món cho cả hai, những món ăn dân dã, quen thuộc mà mẹ cô vẫn thường nấu.

Lâm Dịch lắng nghe cô nói, và anh chợt nhận ra một điều. Trong 60 giây, họ nói về những khái niệm lớn lao, về sự tồn tại, về tình yêu. Nhưng ở đây, trong "Hẻm Nhỏ" này, họ đang đối diện với những điều giản dị nhất của cuộc sống. "Em... thích những điều phi lý như vậy à?" anh hỏi, lần này nụ cười trên môi anh không còn vẻ gượng gạo nữa, mà là một sự tò mò chân thật. Anh nghĩ đến cách anh đã từng sợ hãi những điều không kiểm soát được, những điều phi logic.

An Nhiên nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. "Em thích những điều có thể chạm vào được, có thể nếm trải, và có thể chia sẻ với anh, Lâm Dịch." Cô nhấn mạnh tên anh, như một lời khẳng định về sự hiện diện của anh trong thế giới thực này. "Trong 60 giây, chúng ta chỉ có thể chạm vào nhau qua ánh mắt, qua lời nói. Nhưng ở đây, chúng ta có thể nếm thử hương vị của cuộc sống, cùng nhau trải qua những khoảnh khắc đời thường nhất."

Món ăn được dọn ra, khói bốc nghi ngút, mùi thơm lan tỏa khắp bàn. Họ bắt đầu thưởng thức bữa tối. Lâm Dịch, người thường ăn uống một cách nhanh chóng và khoa học, hôm nay lại ăn chậm rãi hơn, thưởng thức từng hương vị. Anh kể cho An Nhiên nghe về công việc của mình, những áp lực trong thế giới công nghệ, những đêm thức trắng để hoàn thành dự án. Anh đã từng nghĩ rằng những câu chuyện đó sẽ nhàm chán với cô, nhưng An Nhiên lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại hỏi những câu hỏi sâu sắc, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa công việc của mình, không chỉ là những con số và deadline.

An Nhiên cũng chia sẻ về những kỷ niệm tuổi thơ của cô, về căn nhà nhỏ ở ngoại ô, về những buổi chiều cùng bà ngoại làm bánh. Cô kể về ước mơ được đi khắp thế giới, viết những câu chuyện về con người và văn hóa, những điều mà cô chưa từng kể cho anh trong 60 giây. Lâm Dịch nhận ra rằng An Nhiên không chỉ là một nụ cười rạng rỡ, một tâm hồn lạc quan, mà còn là một con người sâu sắc, gần gũi, với những hoài bão và ký ức phong phú. Anh cảm thấy một sự kết nối chân thật, không còn vỏ bọc hay sự kiểm soát nào nữa. Anh cười nhiều hơn, những nụ cười thoải mái và tự nhiên.

"Anh biết không," An Nhiên nói, nhấp một ngụm nước trà gừng ấm nóng, "có những lúc em từng nghĩ, liệu sau khi chiếc thang máy không còn, chúng ta có còn tìm thấy nhau không. Liệu tình yêu của chúng ta có đủ mạnh mẽ để tồn tại ngoài cái 'phép màu' đó không." Cô nhìn anh, ánh mắt cô đầy vẻ chân thành.

Lâm Dịch đặt đũa xuống. Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Anh cũng từng sợ hãi điều đó. Anh sợ những điều không thể kiểm soát, sợ sự bất định của thế giới thực. Nhưng giờ thì anh hiểu rồi, An Nhiên. Phép màu không nằm ở chiếc thang máy, hay 60 giây. Nó nằm ở đây." Anh đưa tay chạm nhẹ vào ngực mình, nơi trái tim đang đập một cách mạnh mẽ và chân thật. "Nó nằm ở cách em đã dạy anh tin vào những điều không cần lý do, và cách em đã cho anh cơ hội để thực sự lựa chọn." Anh siết nhẹ bàn tay cô, một hành động tự nhiên, không cần suy nghĩ.

Họ ngồi đó, trong không gian ấm cúng của quán "Hẻm Nhỏ", chia sẻ những câu chuyện, những cảm xúc mà họ chưa từng có cơ hội bộc bạch một cách trọn vẹn. Tiếng xào nấu lách cách, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng xe máy vút qua, tất cả giờ đây chỉ như những nốt nhạc phụ họa cho bản tình ca đang dần được viết nên giữa hai người. Lâm Dịch cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác thuộc về mà anh chưa từng trải nghiệm ngoài 60 giây đó. Anh vẫn vô thức liếc nhìn đồng hồ đeo tay một vài lần, nhưng lần này, nó không phải là để kiểm soát thời gian, mà là để nhận ra rằng, thời gian trôi qua thật nhanh khi anh ở bên cô. Dù thói quen kiểm soát vẫn còn ăn sâu, nhưng anh đã sẵn sàng học cách buông bỏ, học cách sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc.

An Nhiên nhìn anh, nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không có những 60 giây kỳ diệu để họ né tránh thực tại, nhưng cô tin rằng, tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách. Lời nói của An Nhiên về "những bất ngờ thú vị" và "những điều có thể chạm vào được" đã trở thành hiện thực ngay trong buổi hẹn hò này, báo hiệu rằng mối quan hệ của họ sẽ trải qua nhiều cung bậc cảm xúc và trải nghiệm phong phú hơn ngoài những giới hạn của 60 giây. Lâm Dịch đã không còn sợ hãi những điều phi lý, mà anh đã bắt đầu tìm thấy vẻ đẹp trong chính sự không hoàn hảo, sự không thể đoán trước của cuộc sống thực.

Buổi hẹn hò đầu tiên này, đầy bỡ ngỡ nhưng cũng tràn đầy những khoảnh khắc đáng yêu, đã đặt một nền móng vững chắc cho mối quan hệ của họ. Không còn là những cuộc gặp gỡ giới hạn trong không gian và thời gian, mà là những buổi hẹn hò chân thật, nơi họ được khám phá những khía cạnh mới về nhau, từng chút một, từng giây phút một. Họ đã có một khởi đầu mới, một khởi đầu không cần phép màu, mà chỉ cần tình yêu và sự dũng cảm để đối mặt với thực tại.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free