Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 25: Khi Trực Giác Dẫn Lối: Thử Nghiệm Từ Trái Tim

Anh bước đi, mang theo một nỗi luyến tiếc nhẹ nhàng và một niềm hy vọng mong manh về những "biến số" mà An Nhiên sẽ mang lại trong những 60 giây sắp tới.

***

Sáng hôm sau, Lâm Dịch thức dậy với một cảm giác khác lạ. Không còn cái áp lực thôi thúc phải kiểm tra lại các thông số, phải chuẩn bị thêm thiết bị đo đạc hay những công thức vật lý phức tạp. Cặp kính gọng kim loại mỏng vẫn yên vị trên sống mũi anh, nhưng ánh nhìn sắc bén thường lệ nay dịu đi, mang theo một vẻ trầm tư khó tả. Thay vì lao vào bàn làm việc chất đầy số liệu và bản vẽ, anh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn hộ của mình, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Tiếng còi xe yếu ớt vọng lên từ xa, ánh nắng ban mai len lỏi qua những tán cây, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm.

Trong tâm trí Lâm Dịch, những con số và biểu đồ dường như đã lùi vào một góc. Thay vào đó, văng vẳng bên tai anh là giọng nói trong trẻo của An Nhiên, là những cụm từ "màu xanh biếc của thời gian", "bản tình ca của sự yên bình". Anh đã ghi lại chúng trong cuốn sổ của mình, không phải để phân tích, mà để ghi nhớ. Chúng là những "dữ liệu" lạ lùng, không thể đo lường bằng bất kỳ thiết bị nào anh sở hữu, nhưng lại chạm đến một phần sâu thẳm trong anh, một phần mà anh đã luôn cố gắng chôn giấu dưới lớp vỏ bọc của lý trí và khoa học. Anh tự hỏi, liệu có phải chính sự kiên định vào những điều phi lý của An Nhiên đã mở ra một cánh cửa khác trong tâm hồn anh? Cánh cửa dẫn đến một thế giới mà anh chưa bao giờ dám bước vào, một thế giới của cảm xúc, trực giác và những điều "không cần lý do".

Bước chân anh đến tòa nhà văn phòng hôm nay cũng khác. Nó không còn vội vã, dứt khoát như thường lệ. Anh không cầm theo chiếc cặp tài liệu nặng trịch hay những túi đồ lỉnh kỉnh chứa đầy thiết bị thí nghiệm. Thay vào đó, trong tay anh chỉ là cuốn sổ nhỏ bọc da màu xanh rêu và cây bút chì thân gỗ quen thuộc – những vật phẩm đã trở thành biểu tượng cho sự thay đổi trong "phương pháp nghiên cứu" của anh. Anh trầm ngâm bước vào sảnh, ánh sáng vàng yếu ớt của đèn trần đổ bóng xuống sàn đá cẩm thạch đã cũ kỹ, phản chiếu một phần hình ảnh suy tư của anh. Mùi kim loại cũ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê và giấy tờ từ các văn phòng xung quanh, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi làm việc đã nhuốm màu thời gian. Anh tựa người vào bức tường gạch lạnh lẽo gần khu vực thang máy, đôi mắt dõi theo kim đồng hồ trên chiếc đồng hồ đeo tay của mình, chờ đợi. Trong anh có một sự pha trộn giữa tò mò và một chút bối rối. Tò mò về những gì An Nhiên sẽ "dạy" anh hôm nay, và bối rối về cách anh, một người đàn ông của khoa học, lại đang dần chấp nhận những điều vượt quá mọi lý giải logic.

Đúng 18:29, An Nhiên xuất hiện, rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô bước đến, mang theo một luồng không khí tươi mới, xua tan đi sự tĩnh mịch của hành lang. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, khẽ lay động theo từng bước chân, và nụ cười ấm áp, lạc quan như thường lệ nở trên môi. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tương phản hoàn toàn với bộ vest chỉnh tề, gam màu trầm của Lâm Dịch. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nhanh chóng lướt qua anh, và một tia sáng tinh nghịch bỗng lóe lên khi cô nhận ra điều bất thường.

"Hôm nay anh không mang theo 'đồ nghề' nữa sao?" An Nhiên hỏi, giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo chút ý cười. Cô không hề ngạc nhiên, mà dường như đã đoán trước được điều này, như thể cô đã đọc được suy nghĩ của anh từ hôm qua. Cô dừng lại trước mặt anh, ánh mắt cô như muốn xuyên thấu vào tâm tư của người đàn ông vẫn còn ẩn chứa quá nhiều điều bí ẩn này.

Lâm Dịch khẽ giật mình, hơi ngẩng đầu lên. Anh vẫn còn đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình. "Anh..." anh bắt đầu, giọng nói trầm đều thường lệ nay có chút ngập ngừng, "anh... đang cố gắng suy nghĩ theo một cách khác." Anh nói, rồi ngập ngừng thêm một chút, như thể đang cân nhắc từng từ. Anh không cần phải giải thích thêm, bởi vì ánh mắt thấu hiểu của An Nhiên đã cho anh biết rằng cô đã nắm bắt được tất cả. Cô không phán xét, không đặt câu hỏi, chỉ đơn giản là mỉm cười khuyến khích, như thể đang nói: "Em biết mà, và em ở đây để cùng anh khám phá."

Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, một cảm giác được thấu hiểu mà anh hiếm khi trải nghiệm. Đối với Lâm Dịch, việc thừa nhận một "phương pháp" không dựa trên khoa học là một bước nhảy vọt lớn, một sự từ bỏ những nguyên tắc đã định hình cuộc sống của anh. Anh vẫn còn chút ngờ vực, chút e ngại về con đường mới này, nhưng sự hiện diện của An Nhiên, nụ cười và ánh mắt tin tưởng của cô, đã phần nào xoa dịu những lo lắng đó. Anh cẩn thận cất cuốn sổ vào túi áo vest, động tác chậm rãi và đầy suy tư, như thể không muốn làm xáo trộn sự bình yên mong manh vừa được tạo ra. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình trong 60 giây sắp tới, nhưng anh biết chắc một điều: anh đã sẵn sàng để lắng nghe, không phải bằng lý trí, mà bằng một thứ gì đó khác, một thứ mà An Nhiên đang dần giúp anh khám phá. Anh cảm thấy một sự gắn bó vô hình đang dần hình thành, một sợi dây liên kết được dệt nên từ những khoảnh khắc tĩnh lặng, từ những lời nói phi lý, và từ một niềm tin lạ lùng vào những điều "không cần lý do".

***

Tiếng "cạch" nhẹ nhàng của cánh cửa thang máy mở ra, mời gọi họ bước vào không gian quen thuộc. Chiếc thang máy cũ kỹ, với ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ những bóng đèn huỳnh quang đã ố màu, mang theo một mùi kim loại cũ đặc trưng, pha lẫn chút ẩm mốc nhẹ từ những ngày mưa. Không khí bên trong có vẻ đặc quánh hơn so với bên ngoài, như thể nó đang cố gắng giữ lại những bí mật đã chứng kiến. Lâm Dịch bước vào trước, anh chọn vị trí quen thuộc của mình, tựa lưng vào bức tường kim loại lạnh lẽo, ánh mắt vẫn còn trầm tư. Anh không còn mang vẻ căng thẳng hay vội vã như những ngày đầu, mà thay vào đó là một sự chờ đợi, một sự tò mò pha lẫn chút hoài nghi về "phương pháp" mới mà anh đang áp dụng.

An Nhiên bước vào theo sau, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. Cô đứng đối diện anh, không gian nhỏ hẹp của thang máy khiến khoảng cách giữa họ trở nên gần gũi hơn. Ánh sáng vàng hắt lên mái tóc nâu hạt dẻ của cô, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ quanh khuôn mặt trái xoan thanh tú. Khi cánh cửa thang máy khép lại, tiếng "kít" quen thuộc vang lên, và chiếc thang máy bắt đầu chuyển động, chậm rãi leo lên những tầng lầu. Mỗi tiếng "cạch" của các bánh răng xoay chuyển dường như lại đưa họ gần hơn đến khoảnh khắc kỳ diệu.

Đúng 18:30, khi chiếc thang máy lướt qua tầng 7, một tiếng "tạch" nhỏ vang lên, gần như không thể nghe thấy trong sự ồn ào của động cơ. Nhưng cả Lâm Dịch và An Nhiên đều cảm nhận được nó. Thế giới bên ngoài bỗng chốc hóa đá. Ánh đèn đường vẫn sáng, những người đi đường vẫn ở đó, nhưng tất cả đều bất động, như những bức tượng được chạm khắc tinh xảo. Tiếng còi xe ngừng lại giữa chừng, tiếng bước chân vội vã đóng băng trong không trung. Chỉ có họ, hai tâm hồn trong chiếc hộp kim loại cũ kỹ này, vẫn tiếp tục chuyển động, vẫn tiếp tục thở và cảm nhận. Không khí trong thang máy bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường, như thể mọi âm thanh đã bị hút cạn, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim họ.

An Nhiên tiến lại gần Lâm Dịch, ánh mắt lấp lánh như thể cô sắp chia sẻ một bí mật lớn, một kho báu chỉ dành cho riêng hai người. Mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô thoang thoảng trong không gian tĩnh lặng, một mùi hương tinh tế của hoa cỏ và chút nắng, xoa dịu đi sự căng thẳng còn sót lại trong Lâm Dịch. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh, một cái chạm nhỏ nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và động viên. Cái chạm đó khiến Lâm Dịch khẽ giật mình, một luồng điện nhẹ chạy dọc cánh tay anh. Anh không quen với sự tiếp xúc thân mật như vậy, và một chút bối rối hiện lên trong đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh của anh.

"Anh Dịch này," An Nhiên nói, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như thì thầm trong không gian tĩnh lặng, "hôm nay em có một 'thử nghiệm' khác, anh dám thử không?" Từ "dám thử" của cô không phải là một sự thách thức, mà là một lời mời gọi, một sự khuyến khích tinh nghịch, như thể cô đang mời anh tham gia vào một trò chơi bí mật.

Lâm Dịch cau mày nhẹ, một thói quen cố hữu khi anh đối mặt với những điều không logic. "Thử nghiệm gì?" anh hỏi, giọng nói trầm đều thường lệ, nhưng có chút tò mò. "Không liên quan đến vật lý nữa sao?" Anh biết câu hỏi của mình có vẻ ngớ ngẩn, nhưng anh vẫn cần một sự xác nhận, một điểm tựa để tâm trí anh có thể bám vào.

An Nhiên mỉm cười, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua đi những u ám của sự nghiêm nghị trong Lâm Dịch. Cô lắc đầu nhẹ nhàng, mái tóc khẽ lay động. "Không, không phải vật lý. Lần này... anh thử nhắm mắt lại." Cô nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng vốn có. "Đừng nghĩ gì cả. Chỉ... cảm nhận thôi." Cô dừng lại một chút, như để cho những lời nói của mình thấm vào anh. "Anh thử lắng nghe xem có âm thanh nào mà bình thường anh không nghe thấy không, hoặc cảm nhận một luồng năng lượng nào đó?" Cô nhìn anh, ánh mắt cô đầy tin tưởng và sự thấu hiểu, như thể cô biết anh có thể làm được điều đó, dù anh có hoài nghi đến đâu.

Lâm Dịch ngập ngừng. Nhắm mắt lại? Không nghĩ gì cả? Với một người như anh, người mà cuộc sống được xây dựng trên logic, dữ liệu và sự kiểm soát, việc "không nghĩ gì cả" và "chỉ cảm nhận" là một thử thách lớn hơn bất kỳ phương trình vật lý phức tạp nào. Nó là một sự từ bỏ kiểm soát, một hành động đầy rủi ro đối với lý trí của anh. Anh cảm thấy một sự kháng cự nhẹ trỗi dậy trong lòng, nhưng cái chạm nhẹ trên cánh tay anh, ánh mắt tin tưởng của An Nhiên, và cả cái cảm giác luyến tiếc từ hôm qua khi anh không muốn 60 giây kết thúc, đã thôi thúc anh. Anh hít một hơi thật sâu, một hơi thở nặng nề và đầy quyết tâm, rồi từ từ nhắm mắt lại.

Ngay lập tức, thế giới của Lâm Dịch chìm vào bóng tối. Anh cảm thấy như mình đang rơi vào một khoảng không vô định, không có điểm tựa, không có dữ liệu để phân tích. Ban đầu, anh cảm thấy khó chịu. Tâm trí anh, vốn đã quen với việc xử lý thông tin liên tục, bỗng trở nên trống rỗng một cách kỳ lạ. Anh cố gắng "không nghĩ", nhưng chính hành động cố gắng đó lại là một suy nghĩ. Anh cảm thấy sự bối rối, một chút hoài nghi vẫn còn vương vấn trong anh. Có thật sự có "âm thanh" hay "năng lượng" nào đó mà anh chưa từng nghe thấy? Hay đây chỉ là một trò đùa của An Nhiên, một sự ngây thơ mà anh không thể lý giải? Anh căng thẳng lắng nghe, nhưng tất cả những gì anh nghe thấy chỉ là tiếng tim đập của chính mình, mạnh mẽ và rõ ràng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.

An Nhiên đứng đó, im lặng quan sát. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong Lâm Dịch, dù anh đã nhắm mắt. Cô biết rằng đối với anh, việc từ bỏ lý trí là một cuộc đấu tranh nội tâm lớn. Nhưng cô tin vào trực giác của mình, tin vào khả năng của anh. Cô vẫn giữ nguyên bàn tay đặt nhẹ trên cánh tay anh, như một sợi dây liên kết vô hình, một điểm tựa giúp anh không lạc lối trong khoảng không cảm giác. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười thấu hiểu và kiên nhẫn. Thời gian, trong 60 giây ngưng đọng này, dường như cũng đang nín thở cùng họ, chờ đợi một điều gì đó hé lộ.

***

Lâm Dịch, với đôi mắt vẫn nhắm nghiền, ban đầu cảm thấy một sự trống rỗng đến khó chịu. Sự thiếu vắng dữ liệu để phân tích, không có hình ảnh để xử lý, không có âm thanh để định vị, khiến anh bồn chồn. Tâm trí anh, một cỗ máy được lập trình để tìm kiếm logic và trật tự, đang cố gắng chống lại mệnh lệnh "đừng nghĩ gì cả" của An Nhiên. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa một sa mạc rộng lớn, không có la bàn, không có bản đồ. Một sự bất an nhẹ nhàng len lỏi. Anh là một kỹ sư phần mềm, mọi thứ trong thế giới của anh đều phải có cấu trúc, có quy luật, có thể đo lường và kiểm chứng. Nhưng giờ đây, anh lại đang được yêu cầu tin vào một thứ vô hình, một "cảm giác" mơ hồ.

Anh cố gắng lắng nghe, căng tai để tìm kiếm bất kỳ âm thanh nào mà An Nhiên đã nhắc đến. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, một sự tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy dòng máu chảy trong tai mình, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Anh bắt đầu nghi ngờ. Có lẽ An Nhiên đã nhầm. Có lẽ không có gì đặc biệt ở đây cả. Có lẽ đây chỉ là một sự ngây thơ, một niềm tin vào những điều không có thật, giống như cô vẫn tin vào những câu chuyện cổ tích hay phép màu.

Nhưng rồi, dần dần, khi anh ngừng cố gắng "tìm kiếm" và bắt đầu "buông bỏ", một điều kỳ lạ xảy ra. Không phải là âm thanh, cũng không phải là một luồng năng lượng rõ rệt mà anh có thể định nghĩa. Thay vào đó, nó là một cảm giác. Một sự tĩnh lặng sâu sắc hơn, không phải là sự vắng mặt của âm thanh, mà là sự hiện diện của một trạng thái tuyệt đối của yên bình. Anh không còn cảm thấy sự trống rỗng nữa, mà thay vào đó là một sự đầy đủ, một "rung động" vô hình len lỏi khắp cơ thể anh. Nó không phải là một rung động vật lý, mà là một sự cộng hưởng tinh thần, như thể anh đang hòa mình vào nhịp đập của chính vũ trụ đang ngưng đọng.

Anh cảm nhận được sự "tồn tại" của thời gian, không phải theo cách tuyến tính thông thường, mà là một khối đặc quánh, một khoảnh khắc vĩnh cửu được gói gọn trong 60 giây. Anh cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, nhẹ nhàng bao bọc lấy mình, không phải là nhiệt độ, mà là một cảm giác được bảo vệ, được tách biệt khỏi mọi hối hả, mọi lo toan của thế giới bên ngoài. Nó giống như một sự hiện hữu của chính bản thân mình trong một không gian và thời gian thuần khiết nhất. Đó là một cảm giác yên bình đến lạ lùng, một sự thanh thản mà anh chưa từng trải nghiệm trong cuộc sống đầy áp lực và tính toán của mình. Và đồng thời, lại có cái gì đó rất sống động, rất mạnh mẽ, như cả thế giới đang nín thở, chờ đợi một điều gì đó. Anh không thể giải thích, không thể đặt tên, nhưng anh biết chắc chắn rằng nó có thật. Nó là một "dữ liệu" không thể đo lường, nhưng lại vô cùng rõ ràng trong tâm hồn anh.

Lâm Dịch từ từ mở mắt. Đôi mắt anh, vốn thường sắc bén và phân tích, giờ đây lại ánh lên một vẻ ngỡ ngàng, đầy bất ngờ và bối rối. Anh nhìn An Nhiên, như thể cô là người duy nhất có thể giúp anh giải mã điều anh vừa trải nghiệm. Ánh sáng vàng yếu ớt trong thang máy dường như cũng dịu đi, phản chiếu sự thay đổi trong ánh mắt anh.

An Nhiên, vẫn giữ nguyên bàn tay trên cánh tay anh, nhẹ nhàng hỏi, giọng nói cô đầy sự thấu hiểu và kiên nhẫn: "Anh thấy gì không?"

Lâm Dịch hít một hơi run rẩy, giọng nói anh khàn đặc, có chút lắp bắp, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường lệ của anh. "Nó... nó không phải là âm thanh," anh nói, cố gắng tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm giác phi lý này. "Nó... giống như một sự tồn tại. Một cảm giác yên bình... và đồng thời, lại có cái gì đó rất sống động... như cả thế giới đang nín thở." Anh vẫn còn bối rối, nhưng trong ánh mắt anh, không còn sự hoài nghi hay bực bội nữa, mà thay vào đó là một niềm kinh ngạc chân thành. Anh đã trải nghiệm một điều vượt ra ngoài mọi khuôn khổ khoa học mà anh từng biết.

An Nhiên mỉm cười, nụ cười của cô rạng rỡ và ấm áp. Ánh mắt cô long lanh như nói "em biết mà", một sự khẳng định ngầm rằng cô đã hiểu, rằng cô đã tin tưởng vào điều đó từ rất lâu rồi. Cô không cần anh phải giải thích thêm, cô biết anh đã cảm nhận được điều mà cô vẫn luôn muốn chia sẻ. Cái cảm giác yên bình và sống động mà anh vừa miêu tả, đó chính là "bản tình ca của sự yên bình" mà cô từng nói, là "màu xanh biếc của thời gian" mà chỉ những trái tim biết cảm nhận mới có thể nhìn thấy.

Tiếng "kít" mạnh mẽ đột ngột vang lên, chói tai và dứt khoát, phá tan sự tĩnh lặng huyền ảo của khoảnh khắc. Âm thanh động cơ thang máy ồn ào ập đến, kéo Lâm Dịch và An Nhiên trở lại với thực tại một cách đột ngột. Mùi kim loại cũ trong không gian thang máy dường như đậm đặc hơn, hòa lẫn với không khí từ bên ngoài tràn vào, mang theo hơi ẩm và bụi bặm của thành phố. Bầu không khí hối hả, vội vã của thế giới thực lại ùa về, như một dòng thác dữ dội sau một quãng lặng bình yên.

Lâm Dịch cảm thấy một sự luyến tiếc sâu sắc hơn bao giờ hết. Cái cảm giác yên bình vừa rồi vẫn còn đọng lại trong anh, như một dư vị ngọt ngào. Anh không muốn nó kết thúc, không muốn rời khỏi cái không gian kỳ diệu mà anh vừa khám phá bằng một cách hoàn toàn mới mẻ. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh giờ đây không chỉ có sự ngạc nhiên mà còn có một niềm tin mới, một sự phụ thuộc vô hình vào cô. Cô không chỉ là một "biến số" trong "nghiên cứu" của anh, mà còn là người dẫn lối, người mở ra cánh cửa đến một khía cạnh hoàn toàn khác của sự tồn tại. Anh nhận ra rằng, có lẽ, chìa khóa để hiểu về 60 giây này không phải là khoa học, mà là một điều gì đó cần được cảm nhận, cần được tin tưởng, dù cho nó hoàn toàn phi lý. Và An Nhiên, cô ấy đang nắm giữ chìa khóa đó. Anh không biết liệu những "dữ liệu" phi khoa học mà anh vừa ghi chép có thể giúp anh giải mã hiện tượng này hay không, nhưng anh biết chắc một điều: chúng đang giúp anh hiểu hơn về chính mình, và về cái thế giới đầy màu sắc mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu nay. Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, bước chân anh chậm hơn mọi ngày, mang theo một nỗi luyến tiếc nhẹ nhàng và một niềm hy vọng mong manh về những "biến số" mà An Nhiên sẽ mang lại trong những 60 giây sắp tới. Anh đã bắt đầu tin vào những điều không cần lý do.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free