Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 247: Dấu Vết Trong Thành Phố Thực
Ánh đèn đường đêm qua đã sáng rực rỡ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Lâm Dịch. Anh rời khỏi tòa soạn, mang theo nỗi hối tiếc sâu sắc về những lời chưa nói và cảm giác trống rỗng. Anh đã nghĩ mình đã sẵn sàng, đã đủ dũng cảm để đối mặt với thực tại. Nhưng thực tại lại khắc nghiệt hơn anh tưởng rất nhiều. Anh không thể dễ dàng tìm thấy An Nhiên ngay lập tức, điều đó cho thấy hành trình này sẽ cần sự kiên trì và nỗ lực, không phải là một phép màu dễ dàng. Lời khuyên của Minh Khang về việc "hành động theo trái tim" văng vẳng bên tai. Đúng, anh phải hành động. Nhưng hành động thế nào khi mọi dấu vết dường như đều biến mất? Mảnh bảng điều khiển trong túi áo khoác của anh, một vật kỷ niệm đau đáu, giờ đây lại càng trở nên nặng trĩu. Nó nhắc nhở anh về những gì đã mất, nhưng cũng thúc đẩy anh phải tiếp tục tìm kiếm. Anh sẽ tìm cô ấy. Bằng mọi giá. Không còn 60 giây, không còn phép màu, nhưng anh tin rằng tình yêu của họ... chỉ cần đủ. Đủ để anh tìm thấy cô, và đủ để họ có thể viết tiếp câu chuyện của mình, trong một thế giới thực, không có giới hạn, không có sự ràng buộc, chỉ có tình yêu. Anh sẽ bắt đầu lại, từ con số không, từ một thành phố rộng lớn đầy xa lạ này. Anh sẽ tìm kiếm, không chỉ An Nhiên, mà còn là chính bản thân mình, một Lâm Dịch đã thay đổi, một Lâm Dịch đã học cách yêu thương và chấp nhận những "điều không cần lý do."
***
Sáng hôm sau, Lâm Dịch thức dậy trong căn hộ của mình, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn bủa vây, nặng nề hơn cả bầu trời ngoài cửa sổ đang u ám, với những hạt mưa phùn li ti gõ nhẹ lên ô kính. Căn hộ vốn ngăn nắp, tinh tươm của anh, giờ đây lại mang một vẻ bừa bộn lạ thường, phản ánh chính sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Trên bàn cà phê, những ghi chú nguệch ngoạc, những bản đồ thành phố in ra từ đêm qua được gạch xóa lung tung, điện thoại di động nằm ngổn ngang cạnh một ly cà phê nguội ngắt đã cạn khô. Anh đã trải qua một đêm gần như thức trắng, cố gắng ghép nối những mảnh ký ức về An Nhiên, những lời cô từng nói trong 60 giây ngắn ngủi, những manh mối nhỏ bé có thể dẫn anh đến cô.
Anh ngồi dậy, vươn tay chạm vào mảnh bảng điều khiển thang máy cũ, vật kỷ niệm đau đáu mà anh luôn giữ gìn. Sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay, nhắc nhở anh về sự mất mát, về cái khoảnh khắc 60 giây cuối cùng cô đơn tột cùng. Nỗi hối tiếc và quyết tâm trộn lẫn trong ánh mắt sắc bén của anh, giờ đây không còn sự lý trí lạnh lùng mà thay vào đó là một sự bồn chồn, một ngọn lửa mãnh liệt đang cháy âm ỉ. Anh nhớ lại lời nói của Chị Thư, về việc An Nhiên đã nghỉ việc, đã rời đi ba tuần trước. Cô ấy đã biến mất khỏi cuộc sống của anh một cách lặng lẽ, không một lời từ biệt, không một dấu vết. Anh tự hỏi, liệu cô ấy có biết anh đã tìm cô? Liệu cô ấy có hiểu anh đã thay đổi đến mức nào?
Cầm điện thoại lên, anh ngần ngừ một lúc, rồi bấm số Minh Khang. Tiếng chuông reo dài trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, chỉ có tiếng mưa lách tách ngoài khung cửa là bầu bạn. Đầu dây bên kia, giọng Minh Khang ngái ngủ vang lên, mang theo sự quen thuộc và an ủi.
"Alo... Lâm Dịch à? Sớm vậy cậu? Có chuyện gì thế?" Minh Khang hỏi, giọng còn chút ngái ngủ nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ tỉnh táo.
Lâm Dịch thở dài, giọng anh trầm khàn, lộ rõ sự mệt mỏi và bế tắc. "Tôi... tôi không biết phải bắt đầu từ đâu nữa, Khang à. Mọi thứ cứ như thể cô ấy chưa từng tồn tại ngoài 60 giây đó. Tôi đã đến tòa soạn, Chị Thư nói cô ấy đã nghỉ việc ba tuần rồi. Không một dấu vết. Tôi cảm thấy... vô vọng quá."
Minh Khang im lặng một lát, có lẽ đang cố gắng xua tan cơn buồn ngủ để tập trung vào câu chuyện của bạn. "Này, người anh em lý trí, trái tim cậu có ổn không đấy?" Anh ấy nói, giọng điệu thân thiện và có chút trêu chọc, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Tôi biết cảm giác của cậu lúc này, nhưng đừng vội nản. Cậu đã đi một chặng đường dài để đến được đây rồi mà. Nhớ không? Cậu đã từng ghét những điều 'không kiểm soát được', vậy mà giờ cậu lại đang theo đuổi một 'điều không cần lý do' đó thôi."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên gương mặt góc cạnh. "Tôi chỉ thấy mình thật ngốc nghếch. Tôi đã có quá nhiều cơ hội, nhưng lại cứ chần chừ. Tôi sợ hãi cái thực tại ngoài 60 giây đó. Giờ thì thực tại này đang trừng phạt tôi."
"Không phải trừng phạt đâu, Lâm Dịch," Minh Khang bác bỏ một cách kiên định. "Mà là một thử thách. Một bài kiểm tra cho tình yêu của cậu. Cậu đang cố gắng giải một bài toán, nhưng An Nhiên không phải là một phương trình toán học khô khan. Cô ấy là một con người, với những cảm xúc, những sở thích, những ước mơ riêng. Hãy nghĩ xem cô ấy là người thế nào, cô ấy yêu thích điều gì? Những nơi nào cô ấy từng nhắc đến trong 'thế giới 60 giây' của hai người?"
Lời nói của Minh Khang như một tia sáng nhỏ xé toạc màn sương mù trong tâm trí Lâm Dịch. Yêu thích điều gì? Những nơi nào? Anh bắt đầu lục lọi lại từng đoạn hội thoại, từng cử chỉ, từng ánh mắt của An Nhiên trong ký ức. Cô ấy dịu dàng, lạc quan, tin vào những điều không cần lý do. Cô ấy yêu thích vẻ đẹp của những điều giản dị, của thiên nhiên. Hoa dại... Đúng rồi, cô ấy đã từng nhắc đến những bông hoa dại. Một lần, khi anh hỏi cô thích hoa gì, cô đã mỉm cười và nói: "Em thích hoa dại, những bông hoa nhỏ bé, kiên cường mọc giữa những khe nứt của đô thị. Chúng luôn tìm cách vươn lên, dù không ai trồng, không ai chăm sóc."
"Hoa dại," Lâm Dịch lẩm bẩm, như thể tự nói với chính mình.
"Cái gì hoa dại?" Minh Khang hỏi lại, có vẻ đã nghe thấy. "Có phải An Nhiên thích hoa dại không?"
"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp, giọng nói có chút sống động hơn. "Cô ấy đã từng nói thế. Và cô ấy cũng từng nhắc đến một cửa hàng hoa cũ kỹ nào đó, gần khu phố cổ, nơi cô ấy thường mua hoa dại để trang trí bàn làm việc."
"Đó! Thấy chưa?" Minh Khang vui vẻ nói. "Một manh mối đấy chứ! Cậu có nhớ tên cửa hàng không? Hay địa chỉ cụ thể không?"
Lâm Dịch cau mày, cố gắng nhớ lại. "Không rõ tên. Chỉ nhớ là ở gần khu phố cổ. Một nơi yên tĩnh, có mùi hương của đất và hoa."
"Được rồi," Minh Khang nói, giọng điệu đầy động viên. "Vậy thì hãy bắt đầu từ đó. Đừng chỉ tìm kiếm một địa điểm, hãy tìm kiếm những dấu vết của con người An Nhiên. Những nơi cô ấy yêu thích, những người cô ấy từng tiếp xúc. An Nhiên là một biên tập viên tự do, cô ấy có thể viết ở bất cứ đâu, nhưng những sở thích cá nhân của cô ấy sẽ để lại dấu ấn. Cậu đã bắt đầu hành động theo trái tim rồi đấy, Lâm Dịch. Cứ tiếp tục như thế. Tôi tin cậu sẽ tìm thấy cô ấy."
Cúp máy, Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong người. Minh Khang đã đúng. An Nhiên không phải là một phương trình logic để giải, mà là một con người để cảm nhận. Anh phải đặt mình vào vị trí của cô, nghĩ như cô, cảm nhận như cô. Anh phải tìm kiếm không chỉ bằng lý trí, mà bằng cả trái tim mình. Mảnh bảng điều khiển trong tay anh dường như không còn lạnh lẽo nữa, mà trở nên ấm áp, như một nguồn động lực âm thầm. Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn còn xám xịt. Dù vậy, trong lòng anh, một tia hy vọng đã bùng lên, sáng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không bỏ cuộc.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng nhẹ nhàng đã xuyên qua những đám mây, trải vàng trên những mái nhà cổ kính của khu phố cũ. Gió mát thổi qua, mang theo mùi hương của ẩm ướt và hương hoa dịu nhẹ. Lâm Dịch đứng trước cửa một cửa hàng hoa nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Biển hiệu gỗ đã bạc màu với dòng chữ "Bốn Mùa" được vẽ nguệch ngoạc. Đó là tất cả những gì anh có thể nhớ được từ lời An Nhiên, một nơi "cũ kỹ, có mùi hương của đất và hoa".
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn hương thơm của đủ loại hoa đang khoe sắc. Bước vào trong, tiếng chuông gió nhỏ kêu leng keng. Không gian bên trong cửa hàng không lớn, nhưng tràn ngập màu sắc và sức sống. Những bó hoa tươi đủ loại được sắp xếp khéo léo trong các giỏ mây, bình gốm. Mùi hương đất ẩm hòa quyện với mùi phấn hoa dịu ngọt tạo nên một bầu không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự hối hả của thế giới bên ngoài và sự bồn chồn trong lòng Lâm Dịch. Trên chiếc radio cũ kỹ đặt trên quầy, một bản nhạc nhẹ nhàng không lời đang cất lên, êm ái như lời ru.
Một người phụ nữ trung niên, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền lành, đang tỉ mẩn cắt tỉa những cành hồng. Cô Hoa, như anh đoán, đang mặc một chiếc áo bà ba màu xanh ngọc, trông thật giản dị và gần gũi. Mái tóc đã điểm bạc của cô được búi gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trên trán tạo nên vẻ tự nhiên, thân thiện.
"Chào cô," Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh có chút ngượng nghịu. Anh chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ phải đi hỏi thăm một người con gái ở một cửa hàng hoa. Sự vụng về này hoàn toàn khác với hình ảnh kỹ sư phần mềm lý trí, kiểm soát mọi thứ của anh.
Cô Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt hiền từ nhìn anh, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Chào cháu. Cháu tìm mua hoa à? Hôm nay cô có hồng Đà Lạt mới về, rất đẹp đấy."
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Dạ không, cháu không mua hoa. Cháu... cháu muốn hỏi cô một chuyện." Anh do dự một lát, rồi tiếp tục, cố gắng diễn tả một cách rõ ràng nhất có thể. "Cô có nhớ một cô gái trẻ, tóc dài, thường hay đến đây mua hoa không ạ? Cô ấy rất hay cười. Cô ấy... thường mua những loại hoa dại, hoặc những bông hoa nhỏ bé, không quá cầu kỳ."
Cô Hoa đặt kéo xuống, chống cằm suy nghĩ, đôi mắt nhìn xa xăm như đang lục lọi trong kho ký ức của mình. "Ôi, cô gái trẻ hay cười thì nhiều lắm cháu ơi! Khách của cô đông lắm. Cháu có biết cô ấy tên gì không, hay mua loại hoa gì đặc biệt không? Hay có đặc điểm gì nổi bật hơn không?"
Lâm Dịch cảm thấy một nỗi thất vọng từ từ dâng lên trong lòng. Anh đã hy vọng quá nhiều vào manh mối mong manh này. "Cô ấy tên An Nhiên," anh nói, gần như là một lời thì thầm. "Cô ấy... chỉ nói về những bông hoa dại mà thôi. Cô ấy thích những bông hoa kiên cường mọc giữa những khe nứt."
Cô Hoa lại trầm ngâm một lúc. "An Nhiên à... cái tên này nghe quen quen... nhưng hoa dại thì không phải là loại hoa cô bán thường xuyên đâu cháu. Cô chỉ thỉnh thoảng có vài bó nhỏ từ vườn nhà, hoặc từ những người đi hái ở ven sông mang đến. Những cô gái đến đây thường thích những bó hoa lớn, rực rỡ hơn. Cô nhớ có một vài cô gái trẻ hay mua những bông hoa nhỏ, đơn giản, nhưng để nhớ tên từng người thì... cô chịu thôi." Cô Hoa mỉm cười áy náy, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ thân thiện. "Cháu có ảnh cô ấy không? Có khi cô nhìn mặt thì lại nhớ ra được."
Lâm Dịch chợt nhận ra một sự thật phũ phàng khác: anh không có một bức ảnh nào của An Nhiên. Tất cả những gì anh có chỉ là những ký ức, những hình ảnh khắc sâu trong tâm trí anh từ 'thế giới 60 giây'. Trong thế giới thực này, anh không có bất cứ một vật phẩm nào mang dấu ấn của cô, ngoài mảnh bảng điều khiển thang máy vô tri trong túi áo. Sự thiếu thốn này càng làm tăng thêm cảm giác bất lực trong anh.
"Cháu... cháu không có ảnh ạ," Lâm Dịch cúi đầu, giọng nói nhỏ dần. "Cháu xin lỗi đã làm phiền cô."
"Ôi, không sao đâu cháu," Cô Hoa nói, giọng dịu dàng. "Chuyện thường mà. Nhưng cháu cứ thử nhớ xem cô ấy có kể về sở thích nào khác không? Hay nơi cô ấy thường đến làm việc chẳng hạn? Đôi khi những chi tiết nhỏ lại giúp mình tìm ra được điều lớn đấy."
Lâm Dịch đứng lặng một lúc, cố gắng gạn lọc mọi thông tin. Cô ấy là biên tập viên tự do. Cô ấy thích những điều không cần lý do. Cô ấy thường mang theo một cuốn sổ nhỏ và một chiếc bút. Nhưng tất cả những điều đó dường như quá chung chung, quá mơ hồ trong một thành phố rộng lớn này. Anh cảm thấy như mình đang mò kim đáy biển. Nỗi vô vọng dâng lên trong lòng, lạnh lẽo hơn cả những hạt mưa phùn lúc sáng. Anh đã đi một chặng đường dài, đã bắt đầu hành động, nhưng mọi thứ vẫn chỉ là những bức tường vô hình ngăn cách anh với An Nhiên.
Anh lịch sự chào Cô Hoa rồi rời khỏi cửa hàng, tiếng chuông gió lại kêu leng keng, như một lời tiễn biệt buồn bã. Bước ra ngoài, ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhưng không thể làm ấm lên trái tim anh. Anh đi dọc theo con hẻm nhỏ, nhìn những bức tường rêu phong, những cửa hàng cũ kỹ. Mùi hương của hoa giờ đây chỉ còn mang lại cảm giác tiếc nuối. Lời khuyên của Minh Khang về việc "hành động theo trái tim" giờ đây dường như cũng đang bị che mờ bởi bức màn của sự thật khắc nghiệt. Hành động thôi chưa đủ, anh cần một hướng đi, một manh mối rõ ràng hơn.
***
Tối cùng ngày, sau một bữa tối qua loa và vô vị, Lâm Dịch lại thấy mình đứng trước tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ'. Ánh đèn thành phố đã lên, rực rỡ và nhộn nhịp, nhưng đối với anh, nó chỉ càng làm nổi bật sự cô đơn và lạc lõng. Anh đã cân nhắc rất nhiều, liệu có nên quay lại không. Chị Thư đã nói rất rõ ràng rằng cô ấy không thể cung cấp thông tin cá nhân. Nhưng sự tuyệt vọng đã đẩy anh đến đây lần nữa. Anh cần một cái gì đó, bất cứ thứ gì, một tia hy vọng nhỏ bé.
Anh đứng nép mình ở một góc khuất, quan sát dòng người tan ca. Từng khuôn mặt mệt mỏi, từng bước chân vội vã lướt qua anh, không ai để ý đến sự hiện diện của anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình, kim giờ nhích dần đến 7 giờ tối. Anh biết Chị Thư thường về muộn hơn một chút so với những nhân viên khác. Sự kiên nhẫn, một phẩm chất mà anh vốn chỉ dành cho công việc, giờ đây lại được anh dành trọn cho An Nhiên.
Khoảng hơn 7 giờ, anh thấy Chị Thư bước ra khỏi tòa nhà. Vẫn dáng vẻ năng động, chuyên nghiệp, chiếc túi xách to bản vắt qua vai, một tay vẫn cầm chiếc điện thoại, có vẻ như đang trả lời một tin nhắn quan trọng. Ánh mắt chị Thư vẫn sắc bén, nhưng dường như có một chút mệt mỏi sau một ngày làm việc dài.
Lâm Dịch bước ra từ bóng tối, chặn nhẹ lối đi của chị Thư. "Chị Thư," anh gọi, giọng nói trầm và đầy vẻ khẩn cầu.
Chị Thư giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cảnh giác khi nhận ra anh. "Anh Lâm Dịch? Sao anh vẫn còn ở đây? Tôi đã nói rồi, tôi không thể giúp gì được nữa." Giọng chị ta vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng có chút vẻ khó chịu vì bị làm phiền.
"Chị Thư, làm ơn..." Lâm Dịch tiến lại gần hơn một bước, hai tay nắm chặt vào nhau. Anh không còn vẻ nghiêm nghị hay lý trí của một kỹ sư nữa, thay vào đó là một sự khẩn cầu chân thành, gần như là van nài. "Tôi biết tôi đã không thể nói rõ ràng trước đây, nhưng tôi thực sự cần tìm An Nhiên. Tôi... tôi đã đánh mất cô ấy một lần rồi, tôi không muốn lặp lại nữa." Anh nói, giọng điệu có chút run rẩy, sự hối hận hiển hiện rõ trong từng lời nói. Trong túi áo khoác của anh, bàn tay anh vô thức chạm vào mảnh bảng điều khiển thang máy cũ, như một lời nhắc nhở đau đáu về tình yêu của mình, về những gì anh đã đánh mất vì sự do dự.
Chị Thư nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt dò xét, không một lời đáp. Có lẽ chị ta đang đánh giá sự chân thành trong lời nói của anh, đang nhìn thấy sự tuyệt vọng ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên nặng nề, chỉ còn tiếng còi xe vọng lại từ xa và tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm. Sự im lặng kéo dài vài giây, nhưng đối với Lâm Dịch, nó dài như cả một thế kỷ. Anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh, chờ đợi một lời phán quyết.
Cuối cùng, Chị Thư thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Ánh mắt chị ta bớt đi vẻ đề phòng, thay vào đó là một chút mềm lòng. "An Nhiên..." Chị ta lẩm bẩm, như thể đang nhớ về cô ấy. "Cô ấy luôn có những dự án đặc biệt. Cô ấy là một người kỳ lạ, nhưng rất tài năng. Những ý tưởng của cô ấy đôi khi khó hiểu, nhưng luôn có chiều sâu." Chị Thư dừng lại, nhìn Lâm Dịch, như thể đang cân nhắc điều gì đó quan trọng. "Gần đây cô ấy rất hứng thú với những câu chuyện về 'phép màu' trong cuộc sống đời thường, và cô ấy hay đến một quán cà phê cũ kỹ ở khu phố cổ để viết. Nơi đó yên tĩnh, có một ông chủ rất triết lý... Ông Sáu. Tôi không biết có phải cô ấy vẫn còn ở đó không, nhưng đó là nơi cuối cùng tôi biết cô ấy hay lui tới."
Lời nói của Chị Thư như một gáo nước mát lành giữa sa mạc khô cằn. "Quán cà phê cũ kỹ... Ông Sáu..." Lâm Dịch lặp lại, ghi nhớ từng từ. Một tia hy vọng bùng cháy mạnh mẽ trong lòng anh, xua tan đi sự tuyệt vọng. Đây không phải là một phương trình, không phải là một lịch trình chính xác, mà là một gợi ý, một hướng đi dựa trên những điều không cần lý do của An Nhiên.
"Cảm ơn chị," Lâm Dịch nói, giọng anh đầy sự biết ơn, ánh mắt rạng rỡ hẳn lên. "Thật sự cảm ơn chị rất nhiều."
Chị Thư khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi thoáng qua trên môi. "Đừng nói là tôi đã mách nhé. An Nhiên là một người rất riêng tư. Nếu cậu tìm thấy cô ấy, hãy nói là cậu tự tìm ra. Và..." Chị ta nhìn Lâm Dịch một lần nữa, ánh mắt có chút thâm thúy. "Hãy trân trọng cô ấy. An Nhiên xứng đáng với một tình yêu không còn do dự."
Rồi, chị Thư quay người, tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người tan ca. Để lại Lâm Dịch đứng đó, trong ánh đèn đêm, với trái tim đang đập rộn ràng. Một quán cà phê cũ kỹ, một ông chủ triết lý, và những câu chuyện về 'phép màu' trong cuộc sống đời thường. Đó chính là An Nhiên. Đó chính là những điều không cần lý do mà cô ấy tin tưởng.
Anh nắm chặt mảnh bảng điều khiển thang máy trong túi áo. Nó vẫn lạnh lẽo, nhưng giờ đây, nó không còn là vật kỷ niệm của sự mất mát, mà là biểu tượng của một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm tình yêu trong một thế giới thực, không có giới hạn 60 giây. Anh sẽ đến đó. Anh sẽ tìm cô ấy. Hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng anh tin rằng tình yêu của họ... chỉ cần đủ. Đủ để anh vượt qua mọi khó khăn, đủ để họ tìm thấy nhau một lần nữa, và đủ để viết tiếp câu chuyện của họ, không còn trong một không gian ngưng đọng, mà trong dòng chảy bất tận của cuộc sống.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.