Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 245: Khoảng Trống 60 Giây Cuối Cùng
Lâm Dịch rời khỏi bãi đỗ xe ngầm, tiếng động cơ xe còn vang vọng phía sau lưng như một lời chào tạm biệt với quá khứ. Anh bước nhanh qua những con hẻm nhỏ, băng qua những con đường lớn vẫn còn tấp nập xe cộ, dù màn đêm đã dần buông xuống. Trong túi áo khoác, mảnh nhựa nhỏ từ bảng điều khiển thang máy cũ vẫn nằm đó, nặng trĩu, như một viên đá tảng mang theo bao nhiêu kỷ niệm và nỗi niềm. Mỗi bước chân của anh đều như đang chìm vào một vũng lầy vô hình, kéo theo những suy nghĩ miên man về những gì đã qua, và cả những gì có thể đã không bao giờ đến. Anh biết mình đang tiến đến một cột mốc quan trọng, một dấu chấm hết cho một chương đặc biệt trong cuộc đời, và hơn thế nữa, là một dấu chấm hết cho "thế giới 60 giây" của riêng anh và An Nhiên.
Khi anh đến sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, cảnh tượng đập vào mắt khiến anh sững sờ, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Sảnh lớn, vốn luôn sáng sủa và ngăn nắp, giờ đây biến thành một công trường ngổn ngang. Từng tấm vách tường được ốp đá hoa cương tinh xảo đã bị tháo dỡ một cách thô bạo, để lộ ra những mảng bê tông trần trụi, lạnh lẽo. Dây điện chằng chịt, những ống kim loại lớn nằm ngổn ngang trên sàn, được phủ một lớp bụi dày đặc. Mùi bụi bặm, mùi kim loại gỉ sét, và cả mùi dầu mỡ của máy móc công trường xộc thẳng vào mũi anh, mạnh mẽ và khó chịu.
Tiếng ồn ào của máy móc tháo dỡ không ngừng nghỉ, tiếng búa đập chan chát, tiếng kim loại cọ xát ken két, tiếng cẩu trục rít lên từng hồi khi nâng hạ những khối vật liệu lớn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn và chói tai. Những ánh đèn pha công trường công suất lớn rọi thẳng vào khu vực trung tâm, nơi chiếc thang máy cũ kỹ từng ngự trị, tạo nên một vùng sáng chói chang, tương phản rõ rệt với ánh sáng chiều tà yếu ớt đang cố len lỏi qua ô cửa kính lớn của sảnh. Trong vùng sáng ấy, anh thấy rõ mồn một: chiếc thang máy cũ đã gần như biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một khoảng trống lớn đến rợn người, chỉ còn trơ trọi lại những thanh sắt gỉ sét, những sợi cáp bị cắt đứt lủng lẳng và những vết bẩn loang lổ trên bức tường phía sau.
Ông Ba, với dáng người gầy gò và làn da sạm nắng, vẫn đội chiếc mũ bảo hộ cũ kỹ, đang chỉ đạo một nhóm công nhân di chuyển những tấm kim loại lớn ra khỏi khu vực. Giọng nói đặc trưng miền quê của ông Ba vang lên giữa tiếng ồn, tuy khó nghe nhưng vẫn toát lên vẻ nghiêm túc, tập trung vào công việc: "Cẩn thận đấy! Đừng để xước nền gạch mới. Làm nhanh tay lên, gần xong rồi!" Kỹ Sư Quân, mặc áo đồng phục xanh, gương mặt tập trung cao độ, đang kiểm tra một bản vẽ kỹ thuật trên máy tính bảng, thỉnh thoảng lại đưa tay ra hiệu cho công nhân. Hai người họ, như những người dẫn đường cho sự thay đổi, hoàn toàn đắm chìm vào công việc, không mảy may nhận thấy sự hiện diện của Lâm Dịch, một bóng hình cô độc đang đứng lặng lẽ ở rìa công trường.
Lâm Dịch nhìn đồng hồ đeo tay. Kim giờ chỉ gần 18:29. Một cảm giác vừa tuyệt vọng vừa hy vọng mong manh dâng trào trong lòng anh. "Vậy là đã hết thật rồi," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. "Cái 'phép màu' của chúng ta... nó đã thực sự tan biến thành tro bụi." Nhưng rồi, một tia hy vọng nhỏ bé lại lóe lên, yếu ớt như ngọn nến trước gió. "Cô ấy sẽ đến chứ? Dù chỉ là một lần cuối cùng? Dù chỉ là để nói lời tạm biệt với nơi đã gắn kết chúng ta?" Anh đứng lại ở vị trí quen thuộc, nơi anh và An Nhiên thường xuyên đứng chờ thang máy, đôi mắt dõi theo khoảng trống rỗng nơi chiếc thang máy cũ từng tồn tại. Khoảng trống ấy, giờ đây không chỉ là một vết sẹo trên kiến trúc tòa nhà, mà còn là một vết sẹo lớn trong tâm hồn anh, vừa là ký ức đẹp đẽ, vừa là nỗi đau âm ỉ.
Tay anh tự động đưa vào túi áo, chạm vào mảnh bảng điều khiển cũ, cảm nhận những vết xước mờ trên bề mặt chai sạn. Mảnh vật chất vô tri ấy bỗng trở nên sống động dưới ngón tay anh, gợi nhớ về biết bao khoảnh khắc An Nhiên đã từng chạm vào nó, đã từng dựa vào nó, đã từng mỉm cười với anh qua lớp kính thang máy. Anh nhắm mắt lại, cố hình dung lại nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh tin tưởng, và câu hỏi đầu tiên đã phá vỡ mọi rào cản giữa họ: "Anh cũng bị kẹt lại à?". Câu hỏi ấy, giản dị nhưng đã mở ra cả một thế giới. Giờ đây, thế giới ấy đang khép lại, từng chút một, ngay trước mắt anh. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi bụi bặm và kim loại càng khiến lồng ngực anh thêm nặng trĩu. Anh mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn vào khoảng trống trước mặt, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua lớp bụi thời gian để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, một nụ cười thân thương. Anh vẫn còn hy vọng. Một hy vọng mong manh, nhưng đủ để anh nán lại, đứng đó, đợi chờ. Đợi chờ một điều kỳ diệu cuối cùng, dù anh biết, phép màu đã không còn.
Đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch điểm đúng 18:30. Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng ồn ào của công trường, bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ trong tâm trí anh. Tiếng máy móc tháo dỡ như bị bóp nghẹt, tiếng người nói chuyện xa xăm như bị kéo về một thế giới khác. Chỉ còn lại nhịp đập gấp gáp của trái tim anh, và sự im lặng đến rợn người của 60 giây ma thuật, giờ đây được kéo dài vô tận. Anh chờ đợi. Từng giây trôi qua như cả một thế kỷ, chậm rãi, khắc nghiệt. Ánh mắt anh không rời khỏi khoảng trống nơi chiếc thang máy từng đứng. Anh tìm kiếm. Tìm kiếm bóng hình quen thuộc của An Nhiên, tìm kiếm nụ cười lạc quan, tìm kiếm ánh mắt dịu dàng và đầy tin tưởng của cô.
Nhưng không có gì cả.
Không có An Nhiên. Không có nụ cười. Không có câu hỏi thân thuộc, "Anh cũng bị kẹt lại à?". Không có sự ấm áp, không có ánh mắt giao nhau, không có khoảnh khắc tĩnh lặng mà đủ đầy như mọi khi. Chỉ có khoảng không vô định và tiếng vọng của chính mình trong tâm trí anh. Khoảng trống nơi chiếc thang máy cũ từng đứng giờ đây trở nên rộng lớn đến đáng sợ, như một hố đen đang nuốt chửng mọi hy vọng, mọi kỷ niệm. Mùi bụi và kim loại trong không khí bỗng trở nên đậm đặc hơn, nghẹt thở hơn. Gió lạnh lùa qua sảnh, mang theo hơi ẩm của buổi tối, luồn qua lớp áo khoác mỏng của Lâm Dịch, khiến anh rùng mình. Nhưng cái lạnh ấy không thấm vào đâu so với cái lạnh buốt giá đang lan tỏa trong lồng ngực anh.
60 giây. Chưa bao giờ 60 giây lại dài đến thế, trống rỗng đến thế, và đau đớn đến thế. Anh cảm nhận rõ ràng sự kết thúc, không chỉ của "phép màu" mà còn của một phần hy vọng mong manh trong lòng. Những lời An Nhiên đã hỏi, những cơ hội anh đã bỏ lỡ, tất cả ùa về trong tâm trí anh như một cuốn phim quay chậm, rõ nét và tàn nhẫn. "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?" Câu hỏi ấy vang vọng, đinh tai nhức óc trong đầu anh. Anh đã không trả lời trực tiếp. Anh đã do dự. Anh đã im lặng. Anh đã sợ hãi. Và giờ đây, sự im lặng của anh đã được đáp lại bằng sự vắng mặt của cô.
"Cô ấy không đến," anh thầm thì, giọng nói nội tâm khản đặc. "Cô ấy đã từ bỏ mình thật rồi sao? Hay đây là cách cô ấy trả lời câu hỏi cuối cùng của mình?" Một cảm giác hối tiếc sâu sắc, một nỗi dằn vặt đến xé lòng dâng trào, nhấn chìm anh trong tuyệt vọng. Anh đã quá do dự. Anh đã quá lý trí. Anh đã quá sợ hãi những "điều không cần lý do" mà An Nhiên tin tưởng. Anh đã không thể bước qua rào cản của chính mình, của sự kiểm soát, để nắm lấy bàn tay cô, để nói ra những lời cần nói. Và giờ thì đã quá muộn. Quá muộn rồi. Khoảng trống trước mặt anh không còn là nơi bắt đầu một tình yêu kỳ diệu, mà là nơi chôn vùi một cơ hội đã mất.
Lâm Dịch đứng bất động, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một dấu hiệu, dù là nhỏ nhất. Nhưng không có gì ngoài sự im lặng, sự trống rỗng và tiếng ồn ào xa xăm của công trường. Anh đưa tay lên che mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của lòng bàn tay, và sự buốt giá đang xâm chiếm từng tế bào trong cơ thể. Những giọt nước mắt nóng hổi, lặng lẽ chảy dài qua kẽ tay, không phải của sự yếu đuối, mà của nỗi đau tột cùng, của sự hối tiếc không thể nói thành lời. Anh đã mất cô. Anh đã mất thế giới 60 giây của họ. Và anh đã tự tay đánh mất cơ hội để giữ lại điều quý giá nhất.
Khoảnh khắc 60 giây kết thúc. Tiếng ồn ào của công trường bỗng trở lại mạnh mẽ, xé tan màng tĩnh lặng trong tâm trí Lâm Dịch. Như một sự sắp đặt nghiệt ngã của định mệnh, ngay chính giây phút ấy, khi nỗi tuyệt vọng của anh đạt đến đỉnh điểm, phần cuối cùng của chiếc thang máy cũ kỹ được cẩu lên khỏi mặt đất. Tiếng kim loại rít lên chói tai, tiếng động cơ cẩu trục gầm gừ, và rồi, một khối sắt khổng lồ, méo mó, được nâng lên cao, xoay ngang qua sảnh, và từ từ được đưa ra ngoài, biến mất vào màn đêm. Nơi chiếc thang máy từng đứng, giờ đây chỉ còn lại một khoảng trống hoác, lạnh lẽo, được bít lại tạm thời bằng những tấm chắn kim loại thô sơ, màu xám xịt.
Ông Ba, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng hài lòng, gật đầu với Kỹ Sư Quân. "Xong rồi! Dọn dẹp thôi anh em!" Ông Ba nói, giọng ông dù vẫn trầm nhưng giờ đây có chút nhẹ nhõm. Kỹ Sư Quân khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhỏ. "Đúng tiến độ, tốt." Anh ta nói, rồi quay sang một công nhân khác, chỉ vào đống vật liệu còn lại: "Mang hết đống này ra ngoài đi, mai còn lắp thang máy mới." Đối với họ, đó là sự hoàn thành của một công việc, một nhiệm vụ đã được giao phó. Một sự kiện đơn thuần trong lịch trình làm việc. Nhưng đối với Lâm Dịch, đó là một cú sốc nghiệt ngã, như một phần của anh vừa bị xé toạc, vứt bỏ không thương tiếc.
Không chỉ thang máy biến mất, mà cả cơ hội cuối cùng để nói ra điều gì đó, để làm một điều gì đó, cũng đã tan biến, cùng với An Nhiên. Sự vắng mặt của cô ấy trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, trong chính 60 giây thiêng liêng ấy, là một lời khẳng định đau đớn cho tất cả những nỗi sợ hãi và do dự của anh. Anh đã không tin vào "những điều không cần lý do" của An Nhiên, và giờ đây, chính những "điều không cần lý do" đó đã rời bỏ anh.
Lâm Dịch không nói một lời nào. Anh không thể. Cổ họng anh nghẹn ứ, như có một tảng đá đè nặng. Anh quay lưng lại, bước đi chậm rãi, nặng nề, từng bước chân như kéo lê cả một gánh nặng vô hình. Mảnh bảng điều khiển trong túi áo anh, giờ đây, không còn là một kỷ vật mang theo hy vọng, mà nặng trĩu như một lời nhắc nhở về sự mất mát, về những hối tiếc không thể nào gột rửa. Anh rời khỏi sảnh tòa nhà, bỏ lại sau lưng tiếng ồn ào của công trường, mùi bụi và kim loại, và khoảng trống lạnh lẽo của một thế giới đã không còn. Anh biết mình đang đi đâu, nhưng anh không biết mình sẽ làm gì. Một khoảng trống lớn hơn cả khoảng trống của chiếc thang máy đang ngự trị trong lòng anh.
Anh về đến căn hộ của mình, nơi vốn luôn là một không gian ấm cúng, an toàn, và ngăn nắp. Nhưng tối nay, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến lạ thường. Ánh đèn vàng yếu ớt từ trần nhà hắt xuống, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ, khiến không gian càng thêm u buồn. Tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mơ hồ, tiếng nước chảy tí tách từ vòi trong bếp như đang đếm từng nhịp nỗi cô đơn của anh. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi sách cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, những mùi hương vốn dĩ quen thuộc và dễ chịu, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn.
Lâm Dịch ngồi xuống ghế sofa, thân người anh lún sâu vào lớp đệm mềm mại, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn không buông tha. Anh lấy mảnh bảng điều khiển từ trong túi áo ra, đặt nhẹ nhàng lên bàn cà phê. Nó nằm đó, đơn độc, dưới ánh đèn vàng vọt, như một chứng nhân câm lặng cho những gì đã xảy ra. Anh nhìn nó, rồi đưa mắt nhìn vào chiếc điện thoại di động đặt cạnh đó. Màn hình điện thoại vẫn tối đen, không có bất kỳ thông báo tin nhắn hay cuộc gọi nào từ An Nhiên. Sự im lặng của chiếc điện thoại, cũng như sự vắng mặt của cô ấy trong 60 giây cuối cùng, là một nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào trái tim anh.
Nỗi hối tiếc dâng trào như nước lũ, nhấn chìm mọi giác quan của anh. Anh nhớ lại những lời An Nhiên đã hỏi, những cơ hội anh đã bỏ lỡ. "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?" Câu hỏi ấy văng vẳng trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời buộc tội. Anh đã không trả lời trực tiếp. Anh đã do dự. Anh đã im lặng. Anh đã để nỗi sợ hãi mất kiểm soát, nỗi sợ hãi những "điều không cần lý do" che mờ lý trí. Anh đã quá tin vào sự logic, vào những con số, mà quên mất rằng có những thứ không thể định lượng, không thể kiểm soát, nhưng lại vô cùng đẹp đẽ và quý giá.
Anh nhận ra sự do dự của mình đã khiến anh mất đi điều quý giá nhất, không chỉ là "thế giới 60 giây" mà còn là An Nhiên. Cô ấy đã trao cho anh cơ hội cuối cùng, đã đặt niềm tin vào anh, đã chờ đợi một câu trả lời. Nhưng anh đã thất bại. Anh đã để vuột mất cơ hội ấy. Cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy anh, nặng nề và đau đớn. Căn hộ của anh, vốn là nơi anh tìm thấy sự yên bình, giờ đây trở thành một cái lồng giam nhốt anh trong nỗi dằn vặt của chính mình.
"Mình đã sai rồi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian yên tĩnh. "Mình đã để mất cô ấy." Anh đưa tay ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lại một lần nữa chảy dài qua kẽ tay. "Mình sợ hãi điều gì vậy chứ? Sợ mất kiểm soát, hay sợ chính bản thân mình?" Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng dằn vặt. Anh đã luôn tự hào về khả năng kiểm soát mọi thứ, về sự logic và lý trí của mình. Nhưng giờ đây, chính những thứ đó đã trở thành xiềng xích, trói buộc anh, khiến anh đánh mất điều anh không ngờ rằng mình lại khao khát đến thế.
Anh nhấc điện thoại lên, ngón tay lướt trên danh bạ, tìm kiếm tên An Nhiên. Anh muốn gọi cho cô, muốn nói với cô tất cả những gì anh đã không nói, tất cả những gì anh đã hối tiếc. Nhưng rồi, ngón tay anh lại khựng lại. Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy không bắt máy? Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy thực sự đã từ bỏ anh, như cách anh đã từng từ bỏ cô ấy trong sự do dự của mình? Anh lại đặt điện thoại xuống, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực.
Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ngoài kia, thành phố vẫn lung linh ánh đèn, dòng xe cộ vẫn hối hả trôi đi như một dòng sông ánh sáng bất tận. Anh nhìn ra xa xăm, ánh mắt anh không còn sự trống rỗng hay tuyệt vọng ban nãy, mà thay vào đó là một tia sáng mới, một sự quyết tâm mãnh liệt đang bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn. "Mình phải tìm cô ấy," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm giờ đây đầy kiên định. "Dù không còn phép màu, mình cũng phải tìm cô ấy." Mảnh bảng điều khiển trên bàn, dù là một kỷ vật đau đáu của sự mất mát, giờ đây cũng trở thành một lời nhắc nhở, một động lực. Nó nhắc nhở anh về nơi họ đã bắt đầu, về phép màu đã từng tồn tại, và về bài học anh phải học: trân trọng những gì mình có và hành động khi còn cơ hội.
Sự vắng mặt của An Nhiên không phải là dấu chấm hết. Nó là một phép thử. Nó là một động thái, để Lâm Dịch tự mình bước ra khỏi vùng an toàn, để chứng minh tình cảm của mình, không còn dựa dẫm vào bất kỳ "phép màu" nào nữa. Anh đã từng sợ hãi những "điều không cần lý do", nhưng giờ đây, anh sẵn sàng chấp nhận tất cả những điều đó. Anh sẵn sàng bước vào một thế giới mà không có gì là chắc chắn, một thế giới mà anh không thể kiểm soát. Anh đã sẵn sàng để yêu An Nhiên, không cần 60 giây, không cần phép màu, chỉ cần đủ.
Lâm Dịch quay người lại, ánh mắt anh quét qua căn phòng quen thuộc. Nỗi cô đơn và sự trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau tê dại, mà là một khoảng lặng cần thiết, nơi anh có thể lắng nghe tiếng lòng mình, nơi anh có thể nhìn thấy con đường phía trước. Anh đã không còn dựa dẫm vào "phép màu" của 60 giây. Anh đã không còn sợ hãi. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, của họ, trong một thế giới thực, không có giới hạn thời gian, không có phép màu, chỉ có tình yêu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.