Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 228: Giới Hạn Của Kiên Nhẫn
Lâm Dịch giật mình tỉnh giấc, không phải vì tiếng chuông báo thức quen thuộc hay ánh nắng chói chang từ khung cửa sổ, mà vì một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực. Anh mở mắt, trần nhà màu trắng ngà quen thuộc hiện ra, nhưng tâm trí anh vẫn còn chìm trong dư âm của bãi đỗ xe ngầm tối tăm và câu hỏi day dứt của An Nhiên. Anh đưa tay lên dụi mắt, cảm thấy những khớp xương kêu răng rắc một cách mệt mỏi. Mới sáng sớm mà anh đã thấy kiệt sức.
Đôi mắt anh vô thức tìm đến chiếc đồng hồ đeo tay đặt trên tủ đầu giường. Con số điện tử màu xanh lá cây hiện rõ: 6:58 AM. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nỗi lo toan. Mỗi giây trôi qua, kim giây nhỏ bé trên chiếc đồng hồ dường như đang giễu cợt anh, nhắc nhở anh về một thực tại phũ phàng: thời gian không ngừng trôi, và nó đang cạn kiệt.
Anh bật dậy, ngồi tựa vào thành giường, đầu óc vẫn quay cuồng. Những lời của An Nhiên từ hôm qua, những kỷ niệm cô gợi nhắc, chúng không còn là những mảnh ghép rời rạc mà anh có thể sắp xếp vào các thư mục "công việc", "xã giao" hay "ngẫu nhiên" nữa. Chúng là những luồng cảm xúc chân thật, dữ dội, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh, phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã dày công xây dựng suốt bao năm qua. Anh luôn tin rằng, mọi thứ đều có thể được kiểm soát, được phân tích, được định lượng. Nhưng An Nhiên, và cái "thế giới 60 giây" mà họ chia sẻ, là một "điều không cần lý do", một phép màu nằm ngoài mọi quy luật logic mà anh từng biết. Và bây giờ, phép màu đó đang đứng trước nguy cơ biến mất.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua những đám mây mỏng, rải một lớp vàng óng lên những mái nhà cao tầng của thành phố. Dưới kia, dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tiếng còi xe vọng lên từ xa, hòa vào tiếng ồn ào rất riêng của một thành phố đang thức giấc. Mùi cà phê mới pha từ căn bếp nhỏ thoang thoảng bay lên, quen thuộc và dễ chịu, nhưng hôm nay lại không thể xua tan đi sự khó chịu đang quặn thắt trong lòng anh.
"Chỉ còn... gần ba tuần nữa," anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc như chưa được dùng đến. Ba tuần. Hai mươi mốt ngày. Một con số quá nhỏ bé so với những gì anh cần để sắp xếp lại mọi thứ trong tâm trí mình. Anh đã dành cả cuộc đời để lập kế hoạch, để dự tính mọi khả năng, để chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ. Nhưng với An Nhiên, với mối quan hệ này, anh hoàn toàn mất phương hướng. Anh sợ hãi, một nỗi sợ hãi mà anh chưa từng trải qua. Sợ hãi sự mất kiểm soát, sợ hãi sự bất định, sợ hãi cái cảm giác yếu đuối khi anh không thể nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay.
Anh đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự thô ráp của làn da và sự mệt mỏi hằn sâu trong từng đường nét. Đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ hoang mang, ánh nhìn mông lung về phía chân trời. Anh đã cố gắng tìm kiếm một lý do, một giải pháp nào đó để giữ lại "phép màu" này mà không phải bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Anh đã vắt óc suy nghĩ, tìm kiếm những logic, những công thức, những "mẹo" để làm cho tình yêu này trở nên dễ kiểm soát hơn, ít rủi ro hơn. Nhưng tất cả đều vô vọng. Tình yêu, đặc biệt là tình yêu với An Nhiên, không phải là một bài toán để giải, mà là một cảm xúc để trải nghiệm, để chấp nhận rủi ro.
Anh nhớ lại ánh mắt thất vọng của cô trong thang máy, giọng nói của cô khi cô kể lại những kỷ niệm. Anh đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cố gắng không để lộ ra sự bối rối của mình. Nhưng sâu bên trong, trái tim anh đã không ngừng thắt lại. Những lời nói của cô, chúng không phải là lời buộc tội, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Chúng đã chạm đến phần sâu thẳm nhất trong anh, nơi anh đã cất giấu những cảm xúc chân thật nhất của mình. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể sống mà không cần những cảm xúc đó, rằng lý trí là đủ. Nhưng An Nhiên đã chứng minh điều ngược lại.
Anh bước vào phòng tắm, nhìn hình ảnh mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét thanh tú nhưng thường mang vẻ nghiêm nghị, ít biểu cảm. Đôi mắt sắc bén, thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn luôn tìm kiếm sự logic và trật tự. Hôm nay, ánh nhìn ấy lại đầy mông lung, bối rối. Anh lấy bàn chải đánh răng, nhưng đôi tay anh dường như không còn tuân theo mệnh lệnh của não bộ nữa. Mọi cử động đều chậm chạp, nặng nề. Anh cảm thấy mình như một robot bị hết pin, chỉ còn có thể hoạt động một cách miễn cưỡng.
Anh miễn cưỡng hoàn thành các bước chuẩn bị hàng ngày. Mặc chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng. Vẻ ngoài chỉnh tề, nhưng bên trong thì tan hoang. Anh cầm chiếc cặp da của mình, bước ra khỏi căn hộ. Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, mang theo tiếng "cạch" khô khốc, như một lời nhắc nhở về sự cô đơn, về những gì anh đang đứng trước nguy cơ đánh mất. Anh cần phải làm gì đó, anh biết. Nhưng anh phải làm gì? Và liệu anh có đủ dũng cảm để làm điều đó không? Thời gian đang cạn dần, và anh vẫn không có câu trả lời. Anh cảm thấy một sự bất lực lớn lao, một nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh không thể tiếp tục im lặng. Nhưng làm thế nào để vượt qua được bức tường vô hình của chính mình? Câu hỏi đó cứ đeo bám anh, không ngừng nghỉ.
***
Buổi chiều hôm đó, bầu trời thành phố chuyển sang sắc cam tím, mang theo một chút gió nhẹ, như một lời thì thầm của mùa thu sắp đến. Lâm Dịch bước vào sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, tiếng giày da gõ nhịp trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Khu sảnh vẫn ồn ào, tấp nập như mọi ngày. Tiếng giày gót nhọn của các cô gái văn phòng, tiếng trò chuyện xôn xao của những nhóm đồng nghiệp, tiếng thang máy mở cửa rồi đóng lại liên tục, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả, vội vã. Ánh sáng mạnh từ đèn trần kết hợp với ánh nắng vàng vọt còn sót lại qua những ô cửa kính lớn, tạo nên một không gian rộng lớn nhưng cũng đầy áp lực.
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay. 18:28 PM. Trái tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Đã đến lúc rồi. Anh vô thức đảo mắt tìm kiếm An Nhiên. Và rồi, anh thấy cô.
An Nhiên đứng đó, tựa vào một cột đá cẩm thạch gần khu thang máy cũ, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên. Hôm nay, cô không mặc váy hay áo blouse tươi sáng như thường lệ, mà là một chiếc áo khoác mỏng màu be và quần jeans, đơn giản nhưng vẫn tôn lên vẻ dịu dàng của cô. Tuy nhiên, điều khiến Lâm Dịch chú ý nhất không phải là trang phục của cô, mà là ánh mắt. Không có nụ cười ấm áp thường thấy, không có vẻ lạc quan vô điều kiện. Thay vào đó, ánh mắt to tròn long lanh của cô nhìn thẳng vào anh, kiên định đến mức khiến anh phải rùng mình. Có một chút mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt ấy, nhưng trên hết là sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Một áp lực vô hình bao trùm lấy Lâm Dịch. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực mình, nặng nề hơn cả trước đây. Những gì anh đã trốn tránh, những gì anh đã cố gắng lý trí hóa, giờ đây đang hiện hữu ngay trước mắt anh, không thể né tránh. Anh bước từng bước một về phía cô, mỗi bước chân dường như càng thêm nặng nề. Tiếng giày của anh lạc điệu giữa bản giao hưởng hối hả của sảnh, như một lời nhắc nhở về sự khác biệt giữa anh và thế giới xung quanh, và cả giữa anh với An Nhiên lúc này.
Khi anh đến gần, An Nhiên không nói gì. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ, đủ để xác nhận sự hiện diện của anh, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp, sự thân mật mà anh đã quá quen thuộc trong "thế giới 60 giây" của họ. Rồi cô khẽ liếc mắt về phía chiếc thang máy cũ kỹ, như một lời ra hiệu. Lâm Dịch hiểu. Đây không phải là một buổi hẹn hò thông thường, không phải là một cuộc gặp gỡ đầy hứng khởi như những lần trước. Đây là một sự đối mặt.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mùi hương tổng hợp của nước hoa, mùi thức ăn nhanh và mùi điều hòa hòa quyện trong không khí sảnh, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, như thể mọi giác quan của anh đều đang căng thẳng đến tột độ. Anh đi theo An Nhiên đến chiếc thang máy cũ. Cánh cửa kim loại nặng nề đang mở hé, chờ đợi họ. Anh có thể thấy bên trong, ánh đèn huỳnh quang màu vàng yếu ớt đang chớp nháy, như một tín hiệu báo trước về những gì sắp diễn ra.
Họ bước vào thang máy. Không gian nhỏ hẹp, quen thuộc đến từng chi tiết. Mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng xộc vào mũi anh. Lâm Dịch vươn tay nhấn nút tầng 7. Ngón tay anh khẽ run rẩy. Anh cảm thấy nhịp tim mình đập dồn dập, mạnh đến nỗi anh nghĩ An Nhiên có thể nghe thấy. Cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, tiếng "két kẹt" quen thuộc vang lên, cắt đứt họ khỏi thế giới bên ngoài. Mọi âm thanh ồn ào của sảnh chìm vào im lặng. Và rồi, khi chiếc thang máy đi qua tầng 7, thời gian bỗng chốc ngưng đọng.
Thế giới bên ngoài hóa đá. Những người đang nói chuyện bỗng ngưng bặt, nụ cười trên môi họ đông cứng, bước chân họ dừng lại giữa không trung. Ánh sáng từ cửa sổ sảnh dường như cũng bị giữ lại, không còn chuyển động. Chỉ còn lại Lâm Dịch và An Nhiên, trong cái thế giới 60 giây tĩnh lặng, siêu thực này. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng đó không còn mang lại cảm giác bình yên hay kỳ diệu nữa. Nó trở nên căng thẳng, ngột ngạt, như một cái lồng vô hình đang giam giữ họ, ép buộc họ phải đối mặt với nhau. Lâm Dịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc, anh muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng không tài nào thốt nên lời. Anh nhìn An Nhiên, và ánh mắt cô, kiên định và đầy áp lực, khiến anh không thể né tránh. Anh biết, 60 giây này sẽ không giống bất kỳ 60 giây nào khác mà họ từng có. Nó sẽ là một khoảnh khắc định mệnh, một bước ngoặt không thể quay đầu.
***
Trong không gian nhỏ hẹp của chiếc thang máy cũ kỹ, ánh sáng vàng yếu ớt từ đèn huỳnh quang càng làm tăng thêm vẻ u ám, căng thẳng. Tiếng "kít" đặc trưng khi thang máy dừng lại hoàn toàn, báo hiệu "thế giới 60 giây" đã bắt đầu, nhưng tiếng động ấy hôm nay không còn là một giai điệu kỳ diệu, mà như một hồi chuông cảnh báo. Mùi kim loại cũ và ẩm mốc nhẹ nhàng quen thuộc, giờ đây lại giống như mùi của một cạm bẫy, đang từ từ khép lại.
An Nhiên không chờ Lâm Dịch mở lời. Cô không còn vẻ dịu dàng, nụ cười tươi tắn hay ánh mắt rạng rỡ như mọi khi. Thay vào đó, cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định đến mức khiến Lâm Dịch phải né tránh, phải cúi gằm mặt xuống sàn thang máy. Anh cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm điều gì sai trái, một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào. Lồng ngực anh bị bóp nghẹt, như thể không khí trong thang máy đã bị hút cạn.
Giọng An Nhiên vang lên, không còn trong trẻo, nhẹ nhàng mà chứa đựng một sự khẩn thiết, một nỗi tuyệt vọng ẩn giấu. Từng từ cô nói ra như những mũi kim châm vào tâm trí anh.
“Lâm Dịch, anh biết còn bao nhiêu ngày nữa không?” cô hỏi, giọng cô đều đều nhưng vang vọng, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để chen vào hay né tránh.
Lâm Dịch vẫn im lặng. Anh cố gắng tìm kiếm một lời biện minh, một lý do, một câu trả lời nào đó để xoa dịu cô, xoa dịu cả chính mình. Nhưng tâm trí anh trống rỗng, những câu chữ anh định thốt ra đều mắc kẹt lại ở cổ họng, không thể thoát ra được. Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau thể xác nhỏ bé đó như một sự giải thoát khỏi nỗi đau tinh thần đang giày vò anh.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô vẫn không rời khỏi anh, dù anh không dám nhìn lại. “Chiếc thang máy này sẽ biến mất. Toàn bộ hệ thống sẽ được thay thế. Anh biết điều đó chứ?”
Anh gật đầu nhẹ, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra. Anh biết. Anh đã nhìn thấy thông báo. Anh đã cố gắng phớt lờ nó, cố gắng giả vờ như nó không tồn tại, như thời gian có thể ngừng lại theo ý muốn của anh.
“Vậy thì anh cũng biết,” cô tiếp tục, giọng cô nâng lên một chút, “thời gian của chúng ta… sắp hết rồi.”
Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lâm Dịch. Anh cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt lại. Thời gian của chúng ta. Cái cụm từ đó ám ảnh anh hơn bất kỳ điều gì khác. Đó không chỉ là thời gian của chiếc thang máy, mà là thời gian của họ, của cái "phép màu" mà họ đã chia sẻ, của mối liên kết đặc biệt mà anh đã cố gắng phủ nhận, nhưng lại không thể sống thiếu.
Anh vẫn im lặng. Sự im lặng của anh, trong khoảnh khắc này, không còn là sự trầm tính hay ít nói thường ngày nữa. Nó là sự bất lực, sự hoảng loạn, sự sợ hãi đến tột cùng. Anh sợ phải đối mặt với sự thật, sợ phải đưa ra một quyết định mà anh không thể kiểm soát, sợ phải bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình.
“Anh vẫn định im lặng đến bao giờ?” An Nhiên hỏi, giọng cô giờ đây pha lẫn một chút thất vọng, một chút tuyệt vọng. “Anh có nghĩ mình còn đủ thời gian để do dự, để trốn tránh không, Lâm Dịch? Anh có hiểu điều đó không?”
Câu hỏi cuối cùng của cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thang máy, như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Dịch. Anh cảm thấy toàn thân mình run rẩy. Anh muốn hét lên, muốn giải thích, muốn cầu xin cô cho anh thêm thời gian. Nhưng anh biết, cô đã cho anh quá nhiều thời gian rồi. Và anh, vì nỗi sợ hãi của mình, đã lãng phí tất cả.
Anh ngước mắt lên, lần đầu tiên dám đối mặt với An Nhiên. Ánh mắt cô vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh nhìn thấy sự tổn thương, sự mệt mỏi trong đôi mắt ấy, và trái tim anh đau nhói. Cô đã kiên nhẫn chờ đợi anh, đã cố gắng lay chuyển anh, đã gợi nhắc anh về tất cả những gì họ đã có. Và anh, anh đã đáp lại bằng sự im lặng chết chóc.
Anh muốn nói, muốn giải thích rằng anh sợ hãi, rằng anh sợ mất đi "phép màu" này nếu họ bước ra thế giới thực, sợ rằng tình cảm này sẽ không còn đặc biệt nữa. Nhưng anh biết, đó chỉ là những lời bao biện. Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là mất đi phép màu, mà là mất đi An Nhiên. Và chính nỗi sợ hãi đó lại đang đẩy cô rời xa anh.
Anh không tìm thấy từ ngữ nào để nói. Anh chỉ có thể nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ hoảng loạn, bối rối và bất lực. Anh cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường, không còn lối thoát. Những lời của An Nhiên, sự kiên định của cô, và áp lực của thời gian đang cạn kiệt, tất cả đang đẩy anh đến giới hạn của mình. Anh cảm thấy một sự nghẹt thở lớn lao, như thể không khí đã hoàn toàn biến mất khỏi thang máy.
Tiếng "kít" quen thuộc của thang máy vang lên một lần nữa, báo hiệu 60 giây đã kết thúc. Lần này, tiếng động đó không còn mang ý nghĩa của sự kỳ diệu, mà là một tiếng chuông báo tử, một tiếng chuông cảnh báo cho mối quan hệ của họ. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, trả họ về với thế giới ồn ào, vội vã bên ngoài. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, thế giới đó giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh biết, anh không thể tiếp tục im lặng nữa. Hoặc là anh phải hành động, hoặc là anh sẽ mất cô mãi mãi. Và cảm giác mất mát đó, nó đáng sợ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào mà anh từng biết.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.