Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 225: Khoảng Lặng Của Lời Chưa Nói
Tiếng “ting” quen thuộc vang lên, lạnh lẽo và dứt khoát, cắt ngang không khí căng như dây đàn trong chiếc thang máy cũ kỹ. Nó không chỉ báo hiệu 60 giây kỳ diệu đã kết thúc, mà còn như một tiếng sét đánh thẳng vào khoảnh khắc mong manh của hai tâm hồn đang đối diện nhau. Ánh sáng từ sảnh văn phòng ùa vào, chói chang và thực tại, xua tan đi sự mờ ảo, tĩnh lặng mà họ vừa chìm đắm. Những âm thanh ồn ào của cuộc sống đô thị đột ngột ập đến, như một dòng thác đổ, nhấn chìm không gian tĩnh lặng vừa rồi. Tiếng người nói chuyện, tiếng giày gõ trên nền đá hoa cương, tiếng còi xe từ xa vọng lại – tất cả cùng lúc tấn công vào giác quan, khiến Lâm Dịch cảm thấy choáng váng. Anh vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt anh ánh lên sự bất lực và nỗi sợ hãi cố hữu, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sự trở lại của thế giới bên ngoài, mà vì câu hỏi lơ lửng của An Nhiên, và chính sự im lặng đầy đau đớn của anh.
An Nhiên, ngược lại, vẫn giữ nguyên tư thế quay người, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Sự im lặng của anh trong 60 giây vừa qua đã nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Cô đã nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt anh, sự vật lộn với những nỗi sợ hãi mà anh không thể kiểm soát. Một tia hy vọng mong manh vừa le lói trong lòng cô giờ đây đã vụt tắt, nhường chỗ cho một nỗi thất vọng chua chát đang dâng lên. Nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, cho mọi khả năng, kể cả sự né tránh của anh. Hít thở một hơi thật sâu, cô gom góp chút dũng khí cuối cùng, giọng nói của cô trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết lạ thường, vượt lên trên tiếng ồn ào của sảnh văn phòng.
“Lâm Dịch… Anh vẫn chưa trả lời em.”
Lời nói của cô như một lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng qua lớp vỏ bọc lý trí mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Anh giật mình, như vừa thoát khỏi một cơn mê. Đôi mắt anh vẫn né tránh, không dám đối diện với ánh nhìn chất chứa bao cảm xúc của cô. Anh cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một nơi để bám víu trong không gian chật hẹp này, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa. Mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc của chiếc thang máy dường như đậm đặc hơn, như đang siết chặt lấy không khí, nhấn chìm anh trong sự bối rối. Anh cảm thấy bị dồn nén, như thể mọi thứ đang sụp đổ xung quanh mình. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn xoa dịu nỗi đau mà anh biết mình đã gây ra cho cô, nhưng những lời nói cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến thảm hại.
“Anh… anh cần thời gian. Chuyện này… nó quá đột ngột.”
Đột ngột? An Nhiên nghe những lời đó mà lòng cô se lại. Không đột ngột? Cô đã dành cả đêm để đấu tranh với chính mình, cả ngày để chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này. Cô đã nhìn thấy thông báo thay thang máy, đã cảm nhận được sự hữu hạn của "thế giới 60 giây" này, đã biết rằng họ không thể trốn tránh mãi. Lâm Dịch luôn là người sống theo lịch trình, chính xác đến từng giây, vậy mà giờ đây anh lại nói anh cần thời gian? Nỗi thất vọng của cô chuyển thành một sự tổn thương sâu sắc, nhưng cô vẫn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh. Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả những gì cô đã kìm nén.
“Không đột ngột đâu, Lâm Dịch. Chúng ta biết điều này sẽ đến mà. Em chỉ muốn biết, nếu không có 60 giây này, anh có muốn tiếp tục không?”
Câu hỏi của cô như một lời tuyên án, đẩy anh vào chân tường. Nó không còn là một câu hỏi mở, mà là một yêu cầu rõ ràng, một ranh giới được kẻ ra giữa hai con người. Anh nhìn cô, đôi mắt cô long lanh nhưng không hề yếu đuối. Cô đang chờ đợi. Anh biết cô đang chờ đợi. Nhưng anh không thể nói. Anh sợ hãi. Nỗi sợ hãi về một tương lai bất định, về việc phải bước ra khỏi vùng an toàn, về việc phải đối mặt với những cảm xúc mà anh không thể kiểm soát, lại quá lớn. Anh sợ hãi rằng tình yêu này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn, khi nó phải đối mặt với những thử thách của thực tại. Anh sợ hãi rằng mình sẽ làm hỏng nó, làm tổn thương cô. Anh sợ hãi chính bản thân mình, một người đàn ông luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, giờ đây lại đứng trước một điều hoàn toàn không thể lý giải, một "điều không cần lý do" mà An Nhiên vẫn luôn tin tưởng. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu gần như vô thức, và cúi gằm mặt, tránh né ánh nhìn của cô.
An Nhiên thấy hành động đó. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để trái tim cô vỡ vụn. Cô đã cố gắng, đã dũng cảm, đã đặt tất cả vào câu hỏi đó, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng và cái lắc đầu đầy bất lực. Một giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra nơi khóe mắt, nhưng cô nhanh chóng nuốt ngược vào. Cô không thể khóc ở đây, không thể khóc trước mặt anh. Không phải lúc này. Cô vươn tay ra, một cử chỉ bản năng, muốn chạm vào cánh tay anh, muốn cảm nhận sự tồn tại của anh, muốn níu giữ lấy chút liên kết cuối cùng giữa họ. Nhưng ngay khi những ngón tay cô vừa chạm vào ống tay áo sơ mi trắng phẳng phiu của anh, Lâm Dịch rụt lại theo phản xạ. Một cử chỉ nhỏ, nhưng nó như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Nó rõ ràng đến đau đớn. Anh đang né tránh cô, né tránh cả sự chạm vào, né tránh cả khả năng của một tương lai.
Cánh cửa thang máy đã mở hẳn. Tiếng ồn ào của sảnh văn phòng như một bức tường vô hình, ngăn cách họ khỏi khoảnh khắc tĩnh lặng vừa qua. Lâm Dịch không nói thêm lời nào, anh gần như chạy trốn. Anh bước vội ra khỏi thang máy, đôi mắt vẫn lảng tránh An Nhiên, hòa mình vào dòng người đang hối hả bước ra khỏi tòa nhà. Bóng lưng cao ráo, cân đối của anh nhanh chóng khuất dần vào đám đông, để lại An Nhiên một mình trong không gian trống rỗng của chiếc thang máy cũ kỹ. Mùi kim loại và ẩm mốc giờ đây trở nên cô độc đến lạ. Cô đứng đó, nhìn theo bóng anh, cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, như có một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa họ, một bức tường làm từ sự im lặng và nỗi sợ hãi.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy, đôi chân cô nặng trĩu. Sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà vẫn ồn ào, tấp nập như mọi ngày, nhưng trong mắt cô, mọi thứ dường như chậm lại, mờ nhạt đi. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng điện thoại reo, tiếng bước chân vội vã – tất cả đều trở thành một mớ âm thanh hỗn độn, không còn ý nghĩa. Cô cảm thấy lạc lõng giữa dòng người, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông. Ánh mắt cô dõi theo bóng lưng Lâm Dịch đang vội vã lẫn vào đám đông, khuất sau những bộ vest công sở và những chiếc túi xách sang trọng. Anh đi nhanh đến nỗi không hề ngoảnh lại, không một chút do dự, như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó đáng sợ, hay đáng sợ hơn, đang chạy trốn khỏi chính cô. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua tim An Nhiên. Khoảng cách giữa họ, không chỉ là vài mét vật lý trong sảnh, mà là một khoảng cách vô hình, sâu thẳm trong tâm hồn, vừa được hình thành bởi sự im lặng của anh.
Cô dừng lại bên bảng thông báo, nhìn chằm chằm vào tờ thông báo thay thang máy màu vàng nhạt. Dòng chữ in đậm về "nâng cấp hệ thống thang máy" và "ngừng hoạt động từ tháng sau" giờ đây như một lời chế giễu cay đắng. Nó không còn là một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của "thế giới 60 giây" mà cô từng trân trọng, mà là một lời khẳng định tàn nhẫn về việc mọi thứ đang chấm dứt, và không có gì được thay thế. Cô đã dũng cảm đối mặt với nó, đã cố gắng vượt qua nó, nhưng anh thì không. Anh đã chọn cách lẩn tránh, để lại cô một mình đối mặt với thực tại phũ phàng.
“Anh sợ đến vậy sao, Lâm Dịch?” cô tự nhủ, giọng nói buồn bã đến mức gần như không nghe thấy. Nụ cười lạc quan thường trực trên môi cô đã vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt suy tư, pha lẫn nỗi đau.
Một cô gái trẻ với bộ váy công sở rực rỡ lướt qua, vô tình va nhẹ vào vai An Nhiên. Cô gái vội vàng xin lỗi rồi tiếp tục đi, không hề nhận ra sự đau khổ đang gặm nhấm tâm hồn An Nhiên. Thế giới bên ngoài vẫn quay cuồng, hối hả, không ai quan tâm đến một trái tim vừa vỡ vụn. Đó chính là sự thật của "thế giới bên ngoài", nơi mà những cảm xúc sâu sắc nhất của một người có thể bị cuốn trôi đi trong dòng chảy vô tận của cuộc sống. An Nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt. Cô nắm chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, những ngón tay cô miết nhẹ lên bìa da đã cũ, như đang tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi. Cuốn sổ này, nơi cô đã ghi lại những ý tưởng, những câu chuyện, và cả những cảm xúc của mình trong "60 giây" quý giá, giờ đây dường như trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. Mỗi trang giấy trắng tinh bên trong nó, như một lời nhắc nhở về những điều chưa được viết, những câu chuyện chưa thành hình, những tương lai chưa được định nghĩa.
Cô thở dài, một hơi thở dài mang theo tất cả những mệt mỏi và thất vọng. Không gọi Lâm Dịch, cô biết lúc này, mọi lời nói đều vô nghĩa. Anh đã đưa ra câu trả lời của mình bằng sự im lặng và hành động né tránh. Cô quay người, đi về phía cửa ra vào, hòa mình vào dòng người đang đổ ra khỏi tòa nhà. Gió lạnh của buổi tối bắt đầu thổi vào từ bên ngoài, mang theo cái se sắt của một ngày cuối thu. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, rực rỡ và vô cảm. An Nhiên bước đi, bóng cô đổ dài trên nền đá hoa cương, cô độc và nhỏ bé. Trong lòng cô, một cảm giác "rạn nứt" rõ ràng đang hình thành, một vết nứt không chỉ trong mối quan hệ của họ, mà còn trong chính niềm tin của cô vào phép màu.
Buổi tối hôm đó, căn hộ của An Nhiên chìm trong một không khí trầm lắng lạ thường. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn không đủ xua đi cái cảm giác se lạnh đang len lỏi vào từng ngóc ngách. Ngoài cửa sổ, cơn mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, những hạt mưa nhỏ li ti đọng lại trên khung kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Tiếng mưa rơi đều đều, nhè nhẹ, như một bản nhạc buồn, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, cô đơn trong căn phòng. An Nhiên ngồi bó gối trên sofa, ôm chặt chiếc gối tựa màu xanh nhạt vào lòng, đôi mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn thành phố bắt đầu lên, lung linh nhưng xa cách. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, và cô cảm thấy mình bị tách biệt khỏi tất cả.
Cuốn sổ nhỏ của cô đặt trên bàn trà, ngay cạnh ly trà gừng đã nguội lạnh. Trang giấy trắng tinh ở đó như một lời nhắc nhở về những điều chưa được viết, những câu chuyện chưa thành hình, những giấc mơ chưa kịp vẽ. Bút bi vẫn còn nằm gọn gàng bên cạnh, nhưng cô không có tâm trạng để cầm lên. Nụ cười lạc quan thường trực trên môi cô đã vụt tắt, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, một nỗi buồn thăm thẳm. Cô nhớ lại ánh mắt né tránh của Lâm Dịch, sự im lặng đến tàn nhẫn của anh khi cô đặt ra câu hỏi quan trọng nhất trong cuộc đời họ. Cô nhớ cái rụt tay theo phản xạ của anh, cử chỉ nhỏ nhưng đủ để cắt đứt mọi sợi dây liên kết mong manh. Cô cảm nhận rõ rệt "rạn nứt" đầu tiên trong "thế giới 60 giây" của họ, một vết nứt không thể hàn gắn chỉ bằng những khoảnh khắc ngắn ngủi nữa.
Cô đã nghĩ rằng, với tất cả sự dũng cảm của mình, với tất cả niềm tin vào "điều không cần lý do", cô có thể kéo anh ra khỏi vỏ bọc lý trí. Nhưng cô đã lầm. Nỗi sợ hãi của anh quá lớn, quá sâu sắc, đến mức nó biến anh thành một người xa lạ. Anh không phải là Lâm Dịch của những "60 giây" mà cô từng biết, người đôi khi cũng mỉm cười và chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt. Anh là Lâm Dịch của thế giới thực tại, một người đàn ông sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những điều không thể kiểm soát.
“Phải chăng… em đã quá vội vàng?” cô thì thầm với chính mình, giọng nói khàn khàn, lạc lõng trong không gian. Một tia nghi ngờ thoáng qua trong tâm trí cô. Liệu cô có nên chờ đợi thêm không? Liệu cô có nên cho anh thêm thời gian, như anh đã yêu cầu? Nhưng chờ đợi để làm gì? Chờ đợi để chứng kiến "thế giới 60 giây" của họ tan biến, để rồi không còn gì cả sao? Chờ đợi để anh lại tiếp tục trốn tránh, lại tiếp tục lảng tránh thực tại?
Nỗi đau đớn, sự thất vọng và cả sự tổn thương đang dâng lên trong lòng cô, nhưng cùng với đó, một tia lửa quyết tâm bắt đầu bùng cháy. Cô không thể để mọi thứ kết thúc như vậy được. Cô không thể chấp nhận sự kết thúc này một cách bị động. Cô đã chiến đấu cho tình yêu này, cho phép màu này, và cô sẽ không từ bỏ nó một cách dễ dàng. Dù anh có sợ hãi, có do dự đến đâu, cô cũng không thể để mình chìm đắm trong sự hối tiếc.
An Nhiên đứng dậy, đôi chân cô run rẩy nhưng đầy kiên định. Cô đi đến ban công, kéo rèm sang một bên và mở cửa kính. Không khí lạnh ẩm của màn đêm ùa vào, mang theo mùi đất và mùi mưa đặc trưng của thành phố sau một cơn mưa phùn. Cô hít thở sâu, để luồng khí lạnh tràn vào phổi, làm dịu đi cảm giác nghẹn ứ nơi lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không đen kịt, nơi những ánh đèn xa xa mờ ảo trong màn mưa. Dù Lâm Dịch đã chọn sự im lặng, dù anh đã chọn cách né tránh, nhưng cô biết, đây không phải là dấu chấm hết. Có thể, đây chỉ là một khởi đầu khác, một khúc quanh mới trong câu chuyện của họ. Cô sẽ không chờ đợi anh nữa. Cô sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm con đường, dù cho con đường đó có khó khăn đến mấy. Cuốn sổ nhỏ trên bàn, với những trang giấy trắng tinh của nó, giờ đây không còn là lời nhắc nhở về sự trống rỗng, mà là một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho những điều cô sẽ viết, sẽ tạo nên, sẽ chiến đấu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.