Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 223: Lời Hẹn Với Tương Lai

Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh vẫn còn đang vật lộn với những đám mây dày, nhưng trong căn hộ nhỏ của An Nhiên, một tia nắng mong manh đã kịp len lỏi qua khe rèm cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Giấc ngủ của cô, vốn đã không trọn vẹn, chợt bị phá vỡ bởi tiếng chuông báo thức vang lên đều đặn, không khoan nhượng. Cô nhíu mày, vươn tay tắt đi âm thanh quen thuộc ấy, nhưng tâm trí cô, dù mới chìm vào giấc mơ cách đây vài giờ, vẫn còn vương vấn những suy nghĩ nặng nề từ đêm qua. Nỗi sợ hãi và sự kiên quyết, hai thái cực tưởng chừng đối lập, giờ đây lại đan xen, giằng xé trong từng mạch máu, từng hơi thở của cô.

An Nhiên trở mình, cuộn tròn trong chiếc chăn bông mềm mại, cố gắng níu giữ chút hơi ấm còn sót lại của giấc mơ. Nhưng vô ích. Ánh nắng sớm đã đủ mạnh để xuyên qua lớp vải mỏng, đậu trên khuôn mặt trái xoan của cô, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự thật đang chờ đợi. Cô mở mắt, nhìn trần nhà trắng tinh, nơi đã chứng kiến bao đêm cô trằn trọc, bao lần cô mơ mộng về '60 giây' và Lâm Dịch, về một mối quan hệ vừa kỳ diệu vừa bấp bênh. Căn hộ này, vốn là nơi trú ẩn bình yên của cô, giờ đây lại như một chiếc lồng vô hình, giam giữ những nỗi lo âu, những câu hỏi không lời đáp. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, loài hoa cô yêu thích, thường ngày mang lại cảm giác thư thái, nay lại mang theo một chút gì đó hoài niệm, day dứt, như thể mọi thứ đều đang chuẩn bị cho một sự chia ly nào đó.

“Mình có đang làm đúng không?” Cô tự hỏi, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh lặng. “Liệu anh ấy có hiểu? Hay mình sẽ mất tất cả?” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, như một mũi khoan vô hình, thăm dò từng ngóc ngách của trái tim. Cô biết, việc đặt ra câu hỏi cuối cùng này là một canh bạc. Một mặt, cô khao khát một tương lai rõ ràng, một tình yêu không còn giới hạn bởi 60 giây và nỗi sợ hãi vô hình. Mặt khác, cô sợ hãi đến tột cùng viễn cảnh mất đi Lâm Dịch, mất đi những khoảnh khắc quý giá mà họ đã chia sẻ, mất đi cái "phép màu" đã gắn kết họ lại với nhau. Nhưng cô cũng biết, sự im lặng và chờ đợi đã không còn là lựa chọn. Cô không thể tiếp tục sống trong sự lấp lửng, trong một mối quan hệ chỉ tồn tại vỏn vẹn một phút mỗi ngày.

An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên rồi từ từ hạ xuống. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ, không thể chùn bước nữa. Quyết định đã được đưa ra, không có đường lui. Dù kết quả có ra sao, cô cũng sẽ đối mặt. Cô bước xuống giường, cảm nhận hơi lạnh từ sàn gỗ truyền lên bàn chân trần. Cô bước vào bếp, thói quen buổi sáng vẫn diễn ra đều đặn, như một cách để cô cố gắng giữ cho tâm trí mình được ổn định. Tiếng lạch cạch của tách sứ va vào nhau, tiếng nước chảy từ vòi, và mùi cà phê mới xay bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng. Mùi hương đậm đà, quen thuộc ấy thường giúp cô tỉnh táo, nhưng hôm nay, nó chỉ như một thứ hương liệu nhạt nhòa, không đủ sức xua tan đi sự nặng nề trong lòng.

Cô pha một ly cà phê nóng hổi, bốc khói nghi ngút, rồi bước ra ban công. Ánh nắng ban mai đã trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả một góc phố. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư vọng lên, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống thường nhật, nhưng lại có vẻ xa lạ với tâm trạng của cô lúc này. An Nhiên ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng nhẹ đầu lưỡi, rồi lan tỏa xuống cổ họng, mang theo chút ấm áp. Cô lấy ra cuốn sổ nhỏ, bìa da đã sờn cũ, và cây bút chì thường dùng. Đây là nơi cô ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc vụn vặt, những câu chuyện mà cô từng muốn kể cho Lâm Dịch trong 60 giây, nhưng rồi lại không kịp, hoặc không dám. Cô vuốt ve bìa sổ, cảm nhận sự mượt mà của lớp da đã cũ, như vuốt ve một phần ký ức của chính mình. Cô lật từng trang, đọc lại vài dòng ghi chú ngẫu nhiên: "Anh có tin vào những điều không cần lý do không?", "Thế giới này rộng lớn quá, sao chúng ta lại gặp nhau trong 60 giây?", "Nếu một ngày phép màu biến mất, chúng ta sẽ ra sao?". Mỗi câu chữ đều là một mảnh ghép của mối quan hệ đặc biệt này, một mối quan hệ mà cô đã trân trọng như một món quà định mệnh.

Cô dừng lại ở một trang giấy trống, tay cầm bút chì, nhưng không viết gì. Tâm trí cô đang quay cuồng với hàng ngàn viễn cảnh. Liệu Lâm Dịch có chấp nhận bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn đó không? Liệu anh có đủ dũng cảm để đối mặt với một tình yêu thực tế, nơi không còn sự kỳ diệu của thời gian ngưng đọng, không còn cái cớ để anh trốn tránh sự kiểm soát? Hay anh sẽ lại chọn cách im lặng, chọn sự do dự, và đẩy cô ra xa một lần nữa? Nỗi sợ hãi tột cùng về việc mất đi anh, về việc phải chấp nhận một kết thúc không mong muốn, dâng trào trong lồng ngực cô. Nó lạnh lẽo và rát buốt, như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim.

"Không thể chùn bước," cô lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức gần như không nghe thấy. "Mình phải làm điều này. Vì mình, và vì anh ấy." Cô biết, Lâm Dịch cũng đang vật lộn với nỗi sợ hãi của riêng mình, nỗi sợ hãi về những điều không thể kiểm soát, nỗi sợ hãi về sự thay đổi. Nhưng cô không thể chờ đợi anh mãi được. Tình yêu không thể chỉ tồn tại trong 60 giây, không thể chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi, bị tách rời khỏi dòng chảy của cuộc sống. Nó cần sự dũng cảm để bước ra ngoài, để đối mặt với thực tại, để xây dựng một tương lai. Cô hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, từng hơi thở đều đặn như một lời tự nhủ. Cuốn sổ nhỏ vẫn nằm trên đùi cô, những trang giấy trống chờ đợi một câu chuyện mới, một khởi đầu mới, hoặc một kết thúc. Cô không biết. Nhưng cô sẽ đối mặt.

***

Buổi trưa tại tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ' luôn là một bản giao hưởng của sự bận rộn và năng động. Tiếng gõ bàn phím liên tục, dồn dập như tiếng mưa rào, hòa lẫn với tiếng điện thoại réo rắt không ngừng, tiếng trò chuyện sôi nổi của đồng nghiệp, và cả tiếng máy in rề rề nhả giấy. Ở một góc nào đó, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ của một cô gái trẻ đang làm việc cũng len lỏi vào, tạo nên một không khí vừa hối hả vừa có chút ồn ào dễ chịu. Mùi giấy in mới, mùi cà phê nồng nàn từ phòng pantry, mùi nước hoa thoang thoảng của các đồng nghiệp nữ, và cả mùi đồ ăn trưa từ những hộp cơm mang theo, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của một tòa soạn bận rộn.

An Nhiên ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt cô dán chặt vào những dòng chữ trên tài liệu, cố gắng tập trung hoàn thành bài viết của mình. Cô muốn mình thật chuyên nghiệp, muốn công việc được hoàn thành một cách hoàn hảo, như một cách để tạm thời xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hơi cúi xuống, mái tóc nâu hạt dẻ thường ngày buông xõa tự nhiên giờ được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, nhưng hôm nay, ánh nhìn của cô lại có chút mệt mỏi, thiếu đi vẻ long lanh thường thấy. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh nhạt, đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng, trang nhã.

Thế nhưng, dù có cố gắng đến mấy, tâm trí cô vẫn không ngừng trôi về khoảnh khắc 18:30, về chiếc thang máy cũ kỹ, và về Lâm Dịch. Mỗi lần tiếng thang máy kêu “kít” ở tầng nào đó trong tòa nhà, tim cô lại đập thình thịch, một cảm giác vừa hồi hộp vừa lo sợ. Cô biết, hôm nay sẽ là một ngày khác, một ngày mang tính bước ngoặt. Những câu hỏi chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén, tất cả sẽ được bộc lộ.

Tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc của cô bất chợt vang lên, kéo cô thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. An Nhiên giật mình, nhìn vào màn hình. Tên Mai Hoa hiện lên. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười gượng gạo, rồi nhanh chóng bắt máy.

“An Nhiên, cậu vẫn ổn chứ?” Giọng Mai Hoa vang lên ở đầu dây bên kia, nhanh, dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Mai Hoa, với mái tóc ngắn ngang vai cá tính và đôi mắt lanh lợi, luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô.

An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh. “Tớ ổn, Mai Hoa. Chỉ là… hơi căng thẳng một chút.”

“Tớ biết mà. Hôm qua tớ thấy cậu hơi khác lạ. Cậu đã quyết rồi đúng không?” Mai Hoa hỏi, giọng điệu đầy sự thấu hiểu. Mai Hoa không chỉ là bạn thân mà còn là người hiểu rõ nhất những nỗi lòng của An Nhiên, từ những ngày đầu cô bé biên tập viên lãng mạn này "mắc kẹt" trong 60 giây kỳ diệu.

An Nhiên khẽ gật đầu, dù biết Mai Hoa không thể nhìn thấy. “Ừ. Tớ đã quyết rồi. Tớ không thể tiếp tục như thế này nữa.”

“Tớ ủng hộ cậu.” Giọng Mai Hoa trở nên kiên định. “Dù thế nào, tớ cũng ủng hộ cậu. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, An Nhiên. Cậu xứng đáng có một tình yêu trọn vẹn, không phải chỉ là 60 giây kỳ diệu mỗi ngày.”

Những lời của Mai Hoa như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn đang rối bời của An Nhiên. Nó không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là sự khẳng định, củng cố thêm niềm tin vào quyết định của cô. “Cảm ơn cậu, Mai Hoa. Tớ sợ lắm. Sợ rằng mọi thứ sẽ… tan biến.”

“Sợ thì cứ sợ, nhưng đừng chùn bước. Sợ hãi là điều bình thường, nhưng nếu cậu không thử, cậu sẽ không bao giờ biết được. Có thể anh ta sẽ không đáp lại như cậu mong muốn, nhưng ít nhất, cậu đã dũng cảm đối mặt. Cậu đã không để mọi thứ trôi qua trong im lặng.” Mai Hoa nói, giọng cô đầy sức thuyết phục. “Đừng sợ hãi, An Nhiên. Cậu đã kiên cường rất nhiều rồi. Giờ là lúc cậu phải dũng cảm vì chính mình.”

An Nhiên khẽ mỉm cười, nụ cười lần này chân thật hơn một chút. “Ừ. Tớ biết. Tớ sẽ không chùn bước.” Cô cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản, một luồng năng lượng tích cực từ người bạn thân của mình. “Tớ… tớ sẽ cố gắng.”

“Không phải cố gắng, mà là phải làm được.” Mai Hoa nhấn mạnh. “Nhớ nhé, An Nhiên, có những lúc, chúng ta cần phải tự mình tạo ra phép màu, chứ không chỉ chờ đợi nó. Và đôi khi, phép màu thực sự không phải là thời gian ngưng đọng, mà là sự dũng cảm để bước ra khỏi nó.”

Cuộc trò chuyện kết thúc. An Nhiên gác máy, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng đôi mắt cô không còn dán vào những dòng chữ vô nghĩa nữa. Thay vào đó, chúng ánh lên một tia sáng mới, một tia sáng của sự quyết tâm. Những lời của Mai Hoa như một liều thuốc bổ, tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ủng hộ từ người bạn thân như một luồng gió mới, xua đi những đám mây u ám trong lòng. Đúng vậy, cô không thể tiếp tục sợ hãi. Cô không thể để bản thân mình hối tiếc. Cô đã trân trọng 60 giây kỳ diệu đó, nhưng giờ là lúc cô phải tìm kiếm một tình yêu không còn giới hạn bởi con số ấy nữa.

***

Khi đồng hồ chỉ bốn giờ chiều, ánh nắng cuối ngày đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những con phố nhộn nhịp của thành phố. An Nhiên bước ra khỏi tòa soạn, cảm nhận làn gió se lạnh nhẹ lướt qua mặt. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, nhưng lòng cô thì đang dậy sóng. Mỗi bước chân cô đi về phía tòa nhà văn phòng Thiên Hà, nơi chiếc thang máy cũ kỹ vẫn đang chờ đợi, đều nặng trĩu nhưng cũng đầy kiên quyết. Cô không còn nhìn đồng hồ nữa, nhưng cảm nhận rõ từng giây phút trôi qua, đưa cô đến gần hơn với khoảnh khắc định mệnh.

Sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà vẫn náo nhiệt như mọi ngày. Tiếng bước chân vội vã của những nhân viên tan ca, tiếng điện thoại réo rắt ở quầy lễ tân, tiếng trò chuyện xôn xao của những người đang chờ đợi, tất cả tạo nên một không gian hối hả, chuyên nghiệp. Ánh sáng tự nhiên từ những tấm cửa kính lớn phản chiếu hình ảnh người qua lại, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống đô thị. Mùi cà phê thoang thoảng từ quán nhỏ dưới sảnh hòa quyện với mùi nước hoa của những nhân viên văn phòng, một hỗn hợp quen thuộc mà cô đã ngửi thấy hàng trăm lần.

An Nhiên đi thẳng đến bảng thông báo quen thuộc ở góc sảnh. Ánh mắt cô dừng lại trên tờ giấy A4 đã ngả màu, với dòng chữ "THÔNG BÁO THAY MỚI THANG MÁY" được in đậm. Nó vẫn ở đó, như một lời nhắc nhở không thể tránh khỏi, một bản án treo lơ lửng trên mối quan hệ của cô và Lâm Dịch. Sự hiện diện của nó đã từng khiến cô đau đớn, hoảng loạn, nhưng giờ đây, nó lại trở thành động lực, đẩy cô đến quyết định cuối cùng. Cô biết, thời gian không còn nhiều. Phép màu 60 giây sắp kết thúc, và cô phải hành động trước khi mọi thứ trở thành quá khứ.

Cô quay người, nhìn về phía chiếc thang máy cũ kỹ, nơi đã tạo nên "thế giới 60 giây" của cô và Lâm Dịch. Chiếc thang máy đó, với cánh cửa kim loại sờn cũ, với bảng điều khiển có những nút bấm đã mòn vẹt, đã chứng kiến bao nhiêu khoảnh khắc im lặng, bao nhiêu nụ cười nhẹ nhàng, bao nhiêu lời nói vụn vặt nhưng chất chứa cả thế giới của hai con người. Nó không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà đã trở thành một biểu tượng, một vùng đất thiêng liêng, nơi thời gian ngưng đọng, nơi mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối. An Nhiên nhớ lại lần đầu tiên cô và Lâm Dịch "mắc kẹt" trong đó, câu hỏi ngây ngô của cô: "Anh cũng bị kẹt lại à?", và ánh mắt bối rối của anh. Từ đó, một nghi thức bí mật đã hình thành, một sợi dây vô hình đã gắn kết họ lại với nhau.

Giờ đây, nhìn chiếc thang máy, An Nhiên cảm thấy một nỗi hoài niệm sâu sắc, một sự tiếc nuối về những gì sắp mất đi. Nỗi sợ hãi tột cùng về việc mất đi Lâm Dịch, một nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng chôn giấu, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng cùng với nỗi sợ hãi đó, là một sự kiên quyết không thể lay chuyển. "Đây không chỉ là về 60 giây nữa," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu. "Đây là về chúng ta, về tất cả những gì chúng ta đã có, và những gì chúng ta có thể có." Cô biết, cô không thể chấp nhận một tình yêu chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mỗi ngày. Cô khao khát một điều gì đó thực tế hơn, một tình yêu có thể sánh bước cùng cô trong dòng chảy vô tận của thời gian, chứ không phải chỉ đứng yên khi thế giới bên ngoài hóa đá.

Cô hình dung ra cuộc đối thoại sắp tới. Lâm Dịch sẽ lại bối rối, lại do dự. Khuôn mặt góc cạnh của anh sẽ lại mang vẻ nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính sẽ lại ánh lên sự lo âu. Anh, một kỹ sư phần mềm sống theo lịch trình chính xác, ghét những điều "không kiểm soát được", sẽ lại vật lộn với nỗi sợ hãi cố hữu của mình. Cô biết, anh sẽ sợ hãi. Nhưng cô cũng sẽ không lùi bước. Cô sẽ nói ra tất cả những gì mình nghĩ, tất cả những gì mình cảm nhận. Cô sẽ đặt ra câu hỏi cuối cùng, một câu hỏi mà cô biết, có thể thay đổi tất cả.

An Nhiên hít một hơi thật sâu, nắm chặt quai túi xách. Lòng bàn tay cô ẩm ướt mồ hôi, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng đôi mắt cô thì kiên định, không hề nao núng. Cô tự hứa với lòng mình sẽ không hối hận, dù kết quả có ra sao. Cô sẽ chấp nhận mọi thứ. Bởi vì, có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Nhưng cũng có những tình yêu, cần sự dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn, để tìm kiếm một định nghĩa trọn vẹn hơn. Và cô, An Nhiên, sẽ là người dũng cảm ấy. Cô bước về phía thang máy, mỗi bước chân đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho "cuộc chiến" cảm xúc sắp tới. Cô không còn nhìn đồng hồ, nhưng cảm nhận rõ từng giây phút trôi qua, đưa cô đến gần hơn với khoảnh khắc định mệnh, một khoảnh khắc mà cô hy vọng sẽ mở ra một tương lai mới, hoặc mang đến một kết thúc đầy bi tráng. Cô đã sẵn sàng, với tất cả hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi tột cùng, để đối mặt với những gì đang chờ đợi.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free