Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 211: Khoảng Cách Trong Từng 60 Giây

Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những hạt mưa phùn li ti mờ ảo, nhưng trong căn hộ của An Nhiên, hơi ấm vẫn còn vương vấn. Tuy nhiên, sự ấm áp đó không thể xoa dịu được nỗi lo lắng đang cào xé tâm can cô. Cô đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bỏ cuộc, rằng cô sẽ tìm cách kéo Lâm Dịch ra khỏi vỏ bọc của anh. Nhưng câu hỏi "hỏi thế nào đây, khi anh cứ mãi né tránh?" vẫn lơ lửng, day dứt, giờ đây càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết khi những ngày cuối cùng của chiếc thang máy cũ kỹ đang dần trôi qua. Cô siết chặt tay, quyết tâm thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong màn đêm u ám của sự do dự.

***

Trong không gian làm việc quen thuộc của Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đều như một bản giao hưởng của sự bận rộn. Tiếng điện thoại bàn reo nhẹ, tiếng điều hòa không khí chạy ro ro, tất cả tạo nên một bầu không khí năng động, hối hả, nhưng dưới lớp vỏ bận rộn ấy, một sự căng thẳng vô hình đang dần len lỏi. Mùi giấy mới, mùi mực in, cùng với hương cà phê phảng phất từ những ly còn vương hơi nóng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của văn phòng hiện đại. Ánh sáng trắng nhợt nhạt từ những bóng đèn huỳnh quang chiếu sáng đều khắp căn phòng, phơi bày mọi chi tiết, mọi biểu cảm.

Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt anh dán chặt vào những dòng code đang chạy dài trên màn hình. Anh cố gắng tập trung, cố gắng ép bản thân mình chìm đắm vào thế giới logic và con số. Tuy nhiên, tâm trí anh lại như một dòng sông chảy xiết, liên tục bị phân tán bởi những hình ảnh và câu nói không ngừng lặp lại. Anh thở dài, đôi khi những ngón tay anh lại dừng lại trên bàn phím, gõ chậm chạp hơn hẳn mọi ngày. Trần Tuấn, người bạn thân và đồng nghiệp của anh, từ bàn làm việc gần đó, đã không ít lần để ý thấy sự lơ đãng bất thường này. Vẻ ngoài nghiêm nghị, ít biểu cảm của Lâm Dịch vẫn vậy, nhưng ánh mắt anh thì không. Đôi mắt sắc bén, thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, giờ đây lại mang một vẻ vô định, mông lung. Anh thường xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhạt cuối ngày đang cố gắng xuyên qua lớp kính, hoặc lướt qua đồng hồ đeo tay một cách vô thức, không còn sự chính xác, quy củ thường thấy trong mọi hành động của anh.

"Lâm Dịch, cậu ổn chứ?" Giọng Trần Tuấn nhẹ nhàng vang lên, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi giật mình. Trần Tuấn, với dáng người trung bình, hơi tròn trịa và nụ cười ấm áp, luôn toát ra vẻ hiền lành, thấu hiểu. Anh đẩy gọng kính đen lên sống mũi, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy quan tâm. "Trông cậu có vẻ hơi mất tập trung mấy ngày nay. Có chuyện gì à?"

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, môi mím chặt. Anh không muốn chia sẻ, không muốn để lộ ra sự hỗn loạn bên trong mình. Anh luôn là người kiểm soát mọi thứ, và việc thừa nhận rằng mình đang mất kiểm soát khiến anh cảm thấy yếu đuối. "Không có gì," anh trả lời, giọng trầm và hơi khô khan, cố gắng giữ vẻ bình thản. "Chỉ là mấy dự án mới hơi... áp lực thôi." Anh quay lại màn hình, gõ vài phím một cách vô nghĩa, như để chứng minh lời mình nói.

Trần Tuấn không tin lời Lâm Dịch. Anh đã biết Lâm Dịch quá lâu để không nhận ra sự khác biệt. Anh thở dài, rồi đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc của Lâm Dịch, đặt một cốc cà phê mới xuống cạnh bàn phím. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, như một nỗ lực nhỏ nhoi để xua đi bầu không khí nặng nề. "Áp lực thì cũng có lúc thôi. Nhưng cậu... trông cậu như đang nghĩ đến một điều gì đó rất xa xôi, không phải là mấy dòng code này." Anh nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng ánh mắt thì đầy sâu sắc. "Mấy ngày nay tôi thấy cậu cứ nhìn đồng hồ liên tục, rồi đến chiều lại cứ lóng nga lóng ngóng. Có vẻ như... 18:30 đang trở thành một cột mốc quan trọng trong ngày của cậu nhỉ?"

Lâm Dịch giật mình, ngẩng phắt dậy nhìn Trần Tuấn. Ánh mắt anh thoáng qua một tia bối rối, một sự khó chịu bị bắt quả tang. Anh cố gắng che giấu cảm xúc, nhưng Trần Tuấn đã nhìn thấy tất cả. "Không có gì," Lâm Dịch lặp lại, giọng điệu có phần cứng nhắc hơn. "Chỉ là giờ tan ca thôi mà. Cậu nghĩ nhiều quá rồi."

Trần Tuấn mỉm cười nhẹ. "Tôi nghĩ nhiều hay không, thì chỉ có cậu mới biết. Nhưng mà, Lâm Dịch này," anh dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn, "những gì đang làm cậu phân tâm, liệu có phải là thứ mà cậu nên đối mặt thay vì né tránh không? Tôi thấy cậu cứ mãi trầm mặc như vậy, không giống cậu chút nào."

Lâm Dịch im lặng, cúi đầu xuống. Anh biết Trần Tuấn nói đúng. Anh đang né tránh. Né tránh một tương lai không chắc chắn, né tránh một cảm xúc đang lớn dần mà anh không thể kiểm soát. Anh sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi việc mất đi cái trật tự đã được sắp đặt. Anh sợ hãi việc phải đối mặt với một "điều không cần lý do" mà An Nhiên luôn tin tưởng, bởi vì anh, một kỹ sư phần mềm, luôn tìm kiếm sự logic trong mọi thứ. "Đôi khi... có những chuyện không thể đối mặt được, Tuấn ạ," anh khẽ thì thầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng điều hòa.

Trần Tuấn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng. Anh không nói thêm lời nào, chỉ vỗ nhẹ vào vai bạn mình rồi quay về bàn làm việc. Anh biết Lâm Dịch cần không gian, cần thời gian để tự mình chiến đấu với những suy nghĩ bên trong. Nhưng anh cũng biết, nếu Lâm Dịch cứ mãi chìm đắm trong sự né tránh này, thì sẽ có lúc mọi thứ vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, kim phút đang chầm chậm nhích đến con số 6. 18:00. Chỉ còn ba mươi phút nữa. Anh tự hỏi, 60 giây sắp tới sẽ mang đến điều gì cho Lâm Dịch, và cho cả cô gái bí ẩn mà anh đoán là nguyên nhân cho sự thay đổi này của bạn mình. Anh hy vọng, dù là gì đi nữa, Lâm Dịch sẽ tìm thấy câu trả lời, hoặc ít nhất là đủ dũng khí để tìm kiếm nó.

***

Đúng 18:29, An Nhiên bước vào chiếc thang máy cũ kỹ. Trái tim cô đập thình thịch, một sự hỗn độn của hy vọng và lo lắng. Cô đã cố gắng hết sức để chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ này, nhưng mỗi khi cánh cửa thang máy mở ra, cô vẫn cảm thấy căng thẳng tột độ. Lâm Dịch đã ở đó, đứng quay lưng về phía cô, dáng người cao ráo, thanh thoát, nhưng lại toát ra một vẻ cô đơn lạ thường. Anh nhìn thẳng vào cửa thang máy, như thể đang đợi một điều gì đó, hoặc đang cố gắng né tránh một điều gì đó khác. Tiếng "kít" đặc trưng khi thang máy dừng ở tầng 7 vang lên, sau đó là tiếng quạt gió kêu rè rè, rồi đột ngột, một sự im lặng tuyệt đối bao trùm. Thời gian ngưng đọng.

Mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc nhẹ đã quá quen thuộc trong không gian chật hẹp này, giờ đây lại càng trở nên ngột ngạt hơn. Bầu không khí không còn sự ấm cúng, kỳ diệu như những ngày đầu. Thay vào đó là một sự nặng nề, một áp lực vô hình đè nén lên hai con người trong khoảnh khắc "phép màu" này.

An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự bối rối. Cô bước đến gần Lâm Dịch, ánh mắt dịu dàng nhìn vào lưng anh. "Hôm nay anh có vẻ mệt mỏi?" Giọng cô nhẹ nhàng, cố gắng gợi chuyện, phá vỡ bức tường im lặng. "Công việc áp lực lắm sao?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhưng không quay lại. Anh vẫn dán mắt vào cánh cửa thang máy, như thể có một điều gì đó cực kỳ quan trọng đang diễn ra ở bên ngoài tấm kim loại lạnh lẽo kia. "Cũng... tạm ổn," anh trả lời, giọng khô khan, không chút biểu cảm. "Như mọi ngày." Anh đưa tay lên, liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Cử chỉ đó, dù nhỏ, lại như một nhát dao cứa vào lòng An Nhiên. Anh đang đếm ngược. Anh đang đếm ngược từng giây để thoát khỏi khoảnh khắc này, thoát khỏi cô.

Sự hụt hẫng dâng lên trong lòng An Nhiên. Cô đã chuẩn bị rất nhiều điều để nói, rất nhiều câu hỏi, nhưng thái độ của anh khiến mọi lời nói đều như nghẹn lại ở cổ họng. Cô thở dài, nhìn anh bằng ánh mắt chất chứa nỗi buồn. "Còn... chuyện đó..." Cô khẽ khàng bắt đầu, cô muốn hỏi về tương lai, về cái "sau này" mà cô đã khao khát. "Anh đã nghĩ gì chưa?"

Lâm Dịch quay người đi một chút, vẫn không nhìn vào mắt cô. Ánh mắt anh lảng tránh, như thể sợ hãi một điều gì đó ẩn chứa trong đôi mắt trong veo của An Nhiên. "Sắp hết giờ rồi," anh nói, giọng vội vã, dứt khoát đến lạnh lùng. "Tôi... phải đi đây."

"Anh..." An Nhiên đưa tay ra, theo phản xạ muốn giữ anh lại, muốn chạm vào anh, muốn hỏi anh tại sao anh lại đối xử với cô như vậy. Làn gió lạnh từ cánh cửa thang máy chưa đóng hẳn chạm vào đầu ngón tay cô. Cô muốn kéo anh về phía mình, muốn cảm nhận hơi ấm từ anh một lần nữa. Nhưng rồi, nhớ lại cái rụt tay đầy lạnh lùng của anh trong lần trước, cô lại rụt tay về, chậm rãi, như một bông hoa đang héo tàn. Cô không thể ép buộc anh. Cô không muốn anh cảm thấy bị giam cầm trong 60 giây này.

Lâm Dịch không hề hay biết về cử chỉ rụt rè của An Nhiên. Anh đã bấm nút tầng dưới một cách dứt khoát, gần như ngay lập tức sau khi nói xong. Anh không đợi đến khi 60 giây kết thúc, không đợi đến khi thang máy bắt đầu chuyển động trở lại. Ngay khi tiếng "kít" quen thuộc báo hiệu thời gian sắp hết, anh đã vội vã bước ra, để lại An Nhiên một mình trong không gian vẫn còn ngưng đọng vài giây cuối cùng. Cánh cửa thang máy khép lại, che khuất bóng dáng anh, để lại cô với sự trống rỗng và hụt hẫng tột cùng.

An Nhiên đứng đó, trong sự tĩnh lặng của những giây cuối cùng. Không khí dường như đặc quánh lại, đè nặng lên lồng ngực cô. Cô cảm nhận rõ ràng sự xa cách, bức tường vô hình mà Lâm Dịch đang dựng lên. Ánh mắt anh lảng tránh, những câu trả lời cụt lủn, và hành động vội vã rời đi của anh... Tất cả đều là những dấu hiệu rõ ràng nhất của sự giằng xé nội tâm. Anh không vô tâm, cô biết điều đó. Anh đang đấu tranh, đang vật lộn với một nỗi sợ hãi vô hình, một nỗi sợ hãi sâu sắc không chỉ đơn thuần là sợ thay đổi, mà còn là nỗi sợ về việc mất đi sự an toàn, mất đi cái thế giới mà anh đã kiểm soát được. Có lẽ, nỗi sợ ấy đã hình thành từ một quá khứ nào đó, một lý do ẩn giấu đằng sau tính cách luôn tìm kiếm sự logic và trật tự của anh. Nhưng cô không thể cứ mãi đứng đây, chịu đựng sự lạnh nhạt này. Sự trầm lặng và né tránh của Lâm Dịch đang đẩy An Nhiên đến giới hạn của sự kiên nhẫn. Cô biết, đã đến lúc cô phải làm một điều gì đó, một điều thực sự quyết liệt, để phá vỡ vòng luẩn quẩn này.

***

Tối muộn, ánh đèn yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên căn phòng của An Nhiên, tạo nên những mảng sáng tối dịu nhẹ. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, bị át đi bởi tiếng mưa phùn lất phất tí tách trên khung cửa sổ. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, mùi trà nóng An Nhiên vừa pha vẫn còn vương vấn, nhưng không thể xua đi bầu không khí u buồn, cô đơn đang bao trùm căn hộ.

An Nhiên ngồi trên ghế sofa, chiếc cuốn sổ nhỏ màu xanh lam và cây bút chì quen thuộc nằm trong tay cô. Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đã viết, những lời tâm sự, những nỗi lo lắng đã được ghi lại trong suốt thời gian qua. Mỗi dòng chữ là một mảnh ghép của câu chuyện tình yêu kỳ diệu của họ, nhưng giờ đây, những mảnh ghép đó dường như đang dần tan vỡ.

Sự thờ ơ của Lâm Dịch trong thang máy chiều nay đã chạm đến trái tim cô, khiến cô cảm thấy bất lực và tổn thương sâu sắc. Cô tự hỏi, liệu "phép màu" này có đáng để cô níu giữ khi một người đã muốn buông tay, muốn chạy trốn khỏi nó? Cô đã luôn tin vào định mệnh, tin vào một "điều không cần lý do", nhưng khi đối mặt với sự né tránh rõ ràng của Lâm Dịch, niềm tin ấy dường như đang lung lay dữ dội.

"Anh ấy... đang đẩy mình ra xa sao?" Cô thầm thì, giọng nói lạc lõng trong không gian tĩnh lặng. "Hay anh ấy đang sợ hãi điều gì?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn. Cô cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho hành động của anh, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng.

Cô mở cuốn sổ ra, định viết thêm một dòng gì đó, nhưng cây bút chì lại nằm im lìm trên trang giấy trắng. Cô không biết phải viết gì. Cô không thể cứ mãi ghi lại những nỗi buồn, những câu hỏi không lời đáp. Cô muốn tìm một giải pháp, một con đường để thoát khỏi sự bế tắc này.

An Nhiên đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Những giọt mưa tí tách rơi trên tấm kính, tạo nên những vệt nước mờ ảo. Cô nhớ lại những lời mình đã tự nhủ đêm qua: "Nếu anh không nói, em sẽ là người hỏi." Nhưng làm thế nào để hỏi, khi anh từ chối lắng nghe? Làm thế nào để kéo anh ra khỏi cái vỏ bọc an toàn, khi anh cố chấp trốn tránh?

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Mùi hương quen thuộc mà cô đã cố gắng mang vào thang máy hôm nay, hy vọng nó sẽ mang lại chút bình yên cho anh. Nhưng dường như, ngay cả những điều nhỏ bé nhất cũng không còn đủ sức để kết nối hai người.

Cô miết ngón tay lên những dòng chữ đã viết trong cuốn sổ, rồi gạch đi một cách dứt khoát. "Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời từ chối nào..." Cô viết vội vàng, nhưng rồi lại gạch bỏ. Không, không phải như vậy. Sự im lặng của anh không phải là vô tâm, mà là một tiếng kêu cứu, một lời tự thú về nỗi sợ hãi đang giằng xé anh. Cô biết điều đó. Cô cảm nhận được điều đó.

An Nhiên đứng dậy, bước đến ban công. Hơi lạnh của đêm bao trùm lấy cô, làn gió se lạnh lùa qua mái tóc dài màu hạt dẻ của cô. Cô siết chặt hai bàn tay vào nhau, cảm nhận từng mạch máu đang đập rộn ràng dưới làn da. Ánh mắt cô, vốn dĩ đầy lo lắng, giờ đây dần ánh lên một sự kiên định, pha lẫn chút tức giận ngầm. Cô không thể chấp nhận sự im lặng này. Cô không thể để mối quan hệ của họ kết thúc một cách hờ hững, trong sự né tránh và do dự của anh.

Nỗi sợ hãi sâu sắc của Lâm Dịch không chỉ là sợ thay đổi mà còn có thể liên quan đến một trải nghiệm tổn thương trong quá khứ, giải thích cho sự khép kín của anh. Cô cần phải hiểu điều đó. Và để hiểu, cô cần anh phải nói ra.

"Em sẽ không ngồi chờ đợi nữa," cô khẽ thì thầm với chính mình, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng một sức mạnh đáng kinh ngạc. "Em sẽ hành động." Cô sẽ không để mọi thứ kết thúc trong sự im lặng và né tránh này. Cô sẽ tìm cách. Cô sẽ tìm ra con đường để kéo anh ra khỏi cái vỏ bọc an toàn, để anh có thể đối mặt với thế giới bên ngoài 60 giây, đối mặt với tương lai của họ. Dù cho đó có là một chặng đường đầy chông gai, dù cho hành động của cô có thể đẩy mọi thứ đến một kết cục không mong muốn, cô tin rằng tình yêu của họ đủ lớn, đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cô sẽ không để sự trầm lặng của anh phá hủy tất cả những gì họ đã có. Cô sẽ buộc anh phải đối mặt.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free