Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 209: Bức Màn Né Tránh: Câu Hỏi Không Lời Đáp
Những hạt mưa li ti vẫn gõ nhịp ngoài khung cửa sổ kính, một bản giao hưởng buồn bã vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ An Nhiên, khắc sâu thêm nỗi ưu tư đang giằng xé tâm hồn cô. Sự né tránh của Lâm Dịch trong thang máy chiều nay, cùng với cử chỉ rụt tay hờ hững của anh, đã găm vào tâm trí cô, như một chiếc dằm nhỏ nhưng lại gây ra một nỗi đau âm ỉ, không dứt. Cô hiểu, cô thực sự hiểu rằng anh đang gặp áp lực, rằng anh đang vật lộn với nỗi sợ hãi của chính mình, sợ hãi trước một tương lai bất định mà anh không thể kiểm soát. Nhưng việc anh không chịu chia sẻ, thậm chí là né tránh ánh mắt cô, né tránh một cử chỉ kết nối nhỏ nhoi, đã làm cô thấy một nỗi đau nho nhỏ, một sự hụt hẫng len lỏi. Nó không phải là sự giận dỗi, mà là sự lo lắng sâu sắc cho anh, và cả cho mối quan hệ mong manh của họ. Cô tự hỏi liệu "phép màu" này, cái phép màu 60 giây đã gắn kết họ, có đủ mạnh để kéo anh ra khỏi nỗi sợ hãi cố hữu của chính mình không, hay nó sẽ chỉ đơn giản là tan biến cùng với chiếc thang máy cũ kỹ, để lại sau lưng họ một khoảng trống rỗng, một ký ức đẹp nhưng đầy tiếc nuối?
"Anh ấy... không muốn nhìn mình nữa sao?" An Nhiên thầm thì, giọng cô nghe như tiếng thở dài tan vào hư không, hòa cùng tiếng mưa rơi ngoài ô cửa. Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời thì thầm đau đớn, một nhát dao khứa vào trái tim. Cô biết, sâu thẳm trong lòng, cô biết anh không có ý xấu, anh không cố tình làm tổn thương cô. Nhưng sự sợ hãi của anh đã khiến anh trở nên mù quáng, không thể nhìn thấy sự lo lắng và tình cảm mà cô dành cho anh, không thể nhìn thấy bàn tay cô vẫn luôn ở đó, sẵn sàng nắm lấy. Cô nhớ lại những lời cô đã tự nhủ vào đêm hôm trước: cô sẽ không từ bỏ, cô sẽ tìm một con đường. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự né tránh rõ ràng, thậm chí có phần cố chấp của anh, sự kiên định ấy dường như đang bị thử thách, bị lung lay dữ dội.
"Nếu anh ấy cứ thế này, làm sao chúng ta có thể... bước tiếp?" Cô tự hỏi, giọng cô chất chứa sự băn khoăn và một nỗi buồn khó tả, một nỗi buồn lan tỏa khắp căn phòng. Cô đã luôn tin vào định mệnh, tin vào những điều không cần lý do. Cô đã xem 60 giây đó như một món quà, một phép màu mà vũ trụ ban tặng riêng cho họ. Nhưng nếu Lâm Dịch không sẵn lòng bước ra khỏi chiếc hộp thời gian an toàn đó, liệu tình yêu của họ có đủ sức mạnh để tồn tại trong thế giới thực, nơi không có sự bảo bọc của thời gian ngưng đọng, nơi mọi thứ đều hối hả và khắc nghiệt?
An Nhiên vuốt ve bìa cuốn sổ, ngón tay cô lướt trên những trang giấy trắng tinh, nơi cô đã từng hy vọng sẽ ghi lại những cảm xúc mới, những khởi đầu mới, những kế hoạch cho một tương lai tươi sáng hơn. Chiếc bút chì thân thuộc, đã cùng cô ghi lại biết bao cảm xúc, biết bao suy nghĩ, giờ đây lại nằm im lìm trong tay cô, như đang chờ đợi một chỉ dẫn, một quyết định. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy suy tư và một chút mệt mỏi, một sự kiệt sức hiện rõ. Thành phố về đêm lung linh trong màn mưa nhẹ, nhưng trong tâm trí cô, mọi thứ dường như đang trở nên mờ ảo, không rõ ràng, như một bức tranh bị nhòe đi bởi những giọt nước mắt vô hình.
Nhưng rồi, một tia sáng nhỏ lóe lên trong ánh mắt cô, như một đốm lửa bùng cháy trong đêm tối. Không, cô không thể từ bỏ. Cô không thể để nỗi sợ hãi của anh chiến thắng, không thể để nó nhấn chìm tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng. Cô đã luôn tin vào anh, tin vào trái tim anh, dù nó bị lớp vỏ bọc lý trí che giấu kỹ đến mấy. Cái rụt tay của anh, dù đau đớn, nhưng cũng chứng tỏ rằng anh cảm nhận được sự kết nối giữa họ, dù anh đang cố gắng chối bỏ, cố gắng đẩy lùi nó khỏi tâm trí. Đó là một tín hiệu, một dấu hiệu cho thấy anh vẫn còn ở đó, chỉ là đang lạc lối trong mê cung của chính mình, lạc lối giữa lý trí và cảm xúc.
An Nhiên khẽ đặt cuốn sổ xuống bàn trà, chiếc bút vẫn nằm trong tay cô, như một phần không thể tách rời của cô. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn khí lạnh, rồi từ từ đứng dậy. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô bỗng trở nên kiên định lạ thường, một sự kiên định ẩn chứa sức mạnh nội tâm phi thường. Ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, nhưng giờ đây, trong ánh nhìn của cô không còn sự băn khoăn hay hụt hẫng, mà thay vào đó là một tia sáng mãnh liệt của sự quyết tâm, một ý chí không thể lay chuyển. Cô sẽ không từ bỏ. Cô sẽ không để anh tự chìm trong nỗi sợ hãi của chính mình. Cô sẽ tìm một con đường, một lối thoát cho cả hai.
Cô biết, nó sẽ không dễ dàng, sẽ có vô vàn thử thách và khó khăn chồng chất. Nhưng có những câu chuyện tình yêu, không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự, và cô tin rằng câu chuyện của họ, dù thế nào đi nữa, cũng "chỉ cần đủ" để trở thành một phần ý nghĩa, một dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời cả hai. Cô sẽ cho anh thấy rằng, thế giới bên ngoài 60 giây đó, không đáng sợ như anh nghĩ, và tình yêu của họ, dù không còn phép màu, vẫn sẽ là một điều kỳ diệu theo một cách riêng. Cô sẽ tìm cách để anh không còn né tránh, không còn sợ hãi, mà học cách đối mặt và chấp nhận. Và cô biết, để làm được điều đó, cô sẽ phải là người chủ động, là người dũng cảm bước tới trước, phá vỡ lớp vỏ bọc mà anh đã tạo ra. Cô sẽ không ngồi chờ đợi nữa. Cô sẽ hành động.
***
Trong văn phòng công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, chiều muộn, ánh nắng cuối ngày lọt qua ô cửa kính, đổ dài trên sàn nhà lát gạch men bóng loáng, tạo nên những vệt sáng vàng cam yếu ớt. Tiếng gõ bàn phím lách cách của các đồng nghiệp, tiếng điện thoại reo khẽ ở góc phòng, và tiếng máy in rít lên đều đặn hòa vào nhau, tạo thành bản nhạc nền quen thuộc của một ngày làm việc sắp kết thúc. Mùi gỗ mới từ những chiếc bàn làm việc hiện đại, mùi cà phê đen đậm đặc phảng phất từ khu bếp nhỏ, và mùi giấy tờ khô khan cứ quẩn quanh, tạo nên một bầu không khí trang trọng, chuyên nghiệp nhưng đôi khi cũng chất chứa sự căng thẳng, đặc biệt là khi deadline cận kề.
Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính lớn, khuôn mặt góc cạnh của anh phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình, trông càng thêm nghiêm nghị. Đôi mắt sắc bén của anh, thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, lẽ ra phải dán chặt vào những dòng code đang chạy. Thế nhưng, hôm nay, ánh nhìn của anh lại liên tục lướt qua cửa sổ, xuyên qua tấm kính trong suốt, lạc vào không gian phía xa, nơi tòa nhà Thiên Hà sừng sững vươn lên giữa nền trời xanh nhạt. Anh không ngừng kiểm tra đồng hồ đeo tay, một chiếc đồng hồ số hiện đại với mặt số điện tử rõ ràng, không phải vì deadline của dự án đang đến gần, mà vì những ngày còn lại, những ngày đếm ngược đến khi chiếc thang máy cũ kỹ kia bị thay thế. Từng con số trên màn hình như đang siết chặt lồng ngực anh, gợi nhắc về một sự mất mát không thể tránh khỏi.
Trần Tuấn, với dáng người trung bình hơi tròn trịa, đeo cặp kính gọng đen quen thuộc, đang đi ngang qua. Anh dừng lại bên bàn Lâm Dịch, trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi. Ánh mắt anh, hiền lành và thấu hiểu, không khó để nhận ra sự xao nhãng bất thường của người bạn thân. Lâm Dịch thường là người tập trung cao độ, một khi đã chìm vào công việc thì mọi thứ xung quanh đều trở nên vô hình. Nhưng dạo này, anh lại thường xuyên thở dài, ánh mắt thì lạc đi đâu đó, và những lỗi nhỏ liên tục xuất hiện trong đoạn code phức tạp mà anh đang viết.
Trần Tuấn đặt một ly cà phê xuống góc bàn của Lâm Dịch, hơi nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn: "Lâm Dịch, cậu có ổn không? Dạo này cậu có vẻ... mất tập trung." Giọng anh chứa đựng một sự quan tâm thầm lặng, không quá trực tiếp nhưng đủ để Lâm Dịch cảm nhận được.
Lâm Dịch giật mình, vội vàng quay lại màn hình, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. Anh đưa tay đẩy nhẹ gọng kính, ánh nhìn lảng tránh. "Không sao, chỉ là đang suy nghĩ một chút về dự án mới thôi." Giọng anh trầm đều, nhưng có chút gượng gạo, không thuyết phục ngay cả chính bản thân anh. Anh biết Trần Tuấn đủ tinh ý để nhận ra lời nói dối vụng về này. Anh cố gắng tập trung vào những dòng lệnh, nhưng tâm trí anh lại như một con ngựa hoang, cứ thế phi nước đại về phía hình ảnh của chiếc thang máy cũ kỹ và nụ cười của An Nhiên. Anh cố gắng siết chặt bàn tay vào nhau dưới gầm bàn, những ngón tay gõ nhịp trên mặt gỗ một cách vô thức, như đang cố gắng xua đi những suy nghĩ không mời mà đến.
Trần Tuấn không nói gì thêm, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn dừng lại trên khuôn mặt Lâm Dịch, ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh biết bạn mình đang vật lộn với điều gì đó, một điều gì đó lớn hơn những dòng code hay deadline công việc. Anh nhìn Lâm Dịch, nhìn đôi mắt anh đang cố gắng giữ vẻ sắc bén nhưng lại lộ rõ sự mệt mỏi, căng thẳng. Anh biết Lâm Dịch là người luôn kiểm soát mọi thứ, luôn tìm kiếm sự logic và trật tự. Và có lẽ, điều anh đang đối mặt nằm ngoài mọi logic và trật tự mà anh có thể kiểm soát. Trần Tuấn chỉ khẽ thở dài, rồi quay lưng bước đi, để lại Lâm Dịch một mình với những suy nghĩ rối bời. Anh biết, có những lúc, sự im lặng và không gian riêng tư còn có giá trị hơn vạn lời khuyên. Tiếng gõ bàn phím của Lâm Dịch lại vang lên, nhưng giờ đây nó không còn nhịp nhàng mà trở nên dồn dập, như tiếng trống thúc giục trong lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, cảm nhận sự bất an đang dâng trào, một nỗi bất an không thể gọi tên, không thể lý giải bằng bất kỳ thuật toán nào.
***
Đúng 18:30, như một nghi thức đã ăn sâu vào tiềm thức, An Nhiên bước vào chiếc thang máy cũ kỹ. Tiếng 'kít' đặc trưng khi cánh cửa kim loại nặng nề khép lại, và tiếng quạt gió cũ rít lên đều đều, mang theo mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc nhẹ, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Thường thì, đây là khoảnh khắc mà cô mong chờ nhất trong ngày, khoảnh khắc mà thế giới bên ngoài hóa đá, nhường chỗ cho thế giới riêng của họ. Bầu không khí bên trong thang máy luôn tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đầy phép màu, nhưng hôm nay, nó lại chất chứa một sự căng thẳng và băn khoăn lạ thường, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên không gian chật hẹp.
An Nhiên, với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ thường buông xõa tự nhiên, hôm nay buộc gọn gàng, trông có vẻ thanh thoát hơn. Nụ cười thường trực trên môi cô có chút gượng gạo, đôi mắt to tròn long lanh không còn vẻ lạc quan thường thấy, mà thay vào đó là một nỗi lo lắng được che giấu khéo léo. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhẹ nhàng và thoải mái, nhưng dường như nó không thể xua đi sự nặng nề trong lòng cô. Cô thấy Lâm Dịch đứng ở góc xa của thang máy, dáng người cao ráo, cân đối của anh trông vẫn chỉnh tề trong bộ áo sơ mi trắng được là phẳng, quần tây và giày da bóng loáng. Nhưng thay vì nhìn đồng hồ như mọi khi, anh lại nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, ngón cái lướt qua lướt lại một cách vô định. Đó là một hành động lạ lùng, một sự né tránh mới mẻ, khiến An Nhiên cảm thấy một nỗi băn khoăn không hề nhỏ.
Khi thời gian bỗng chốc ngưng đọng, thế giới bên ngoài hóa đá, An Nhiên hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm tiến lại gần anh. Tiếng 'kít' cuối cùng của thang máy vang lên, rồi mọi thứ chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng quạt gió cũ kỹ và nhịp đập gấp gáp của trái tim cô. Khoảnh khắc này, sự im lặng này, dường như còn nặng nề hơn những lần trước.
"Anh Dịch," An Nhiên khẽ lên tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng có chút run rẩy, "em đang nghĩ... nếu sau này, mọi thứ thay đổi, anh có nghĩ chúng ta vẫn có thể tìm thấy một 'khoảnh khắc 60 giây' khác không?" Cô đặt câu hỏi một cách chậm rãi, nhẹ nhàng, với đôi mắt đầy hy vọng và một chút thăm dò, cố gắng gợi mở, cố gắng kéo anh ra khỏi thế giới riêng của anh. Đây là một câu hỏi mở, đầy ẩn ý, một lời mời gọi chân thành để anh đối mặt với tương lai của họ.
Lâm Dịch vẫn không nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh nhìn của anh dán chặt vào đôi giày da bóng loáng của chính mình, như thể có một điều gì đó cực kỳ quan trọng đang ẩn chứa ở đó. Anh dịch nhẹ người sang một bên một cách gần như không thể nhận ra khi An Nhiên tiến lại gần hơn, tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người. Cử chỉ nhỏ bé đó, sự lảng tránh tinh tế đó, như một nhát dao khứa vào lòng An Nhiên.
"À, điều đó... tương lai thì khó nói trước." Giọng Lâm Dịch trầm đều, nhưng chứa đựng một sự ngập ngừng, một sự do dự rõ rệt. Anh tạm dừng, như đang tìm kiếm từ ngữ, nhưng thực chất là đang tìm cách né tránh. "Công việc dạo này của em thế nào? Có dự án nào thú vị không?" Anh cố gắng chuyển chủ đề một cách vụng về, đưa ra một câu hỏi chung chung, không đi vào trọng tâm cảm xúc của cô. Anh không muốn đối mặt, không muốn nói về "tương lai", về "những điều thay đổi". Nỗi sợ hãi mất đi sự kiểm soát, nỗi sợ hãi bước ra khỏi vùng an toàn đang bủa vây anh, khiến anh co rúm lại.
An Nhiên cảm thấy bàn tay cô vô thức siết chặt cuốn sổ nhỏ màu xanh lam đang cầm trên tay. Cảm giác bìa giấy cứng cáp, lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay, như để nhắc nhở cô về sự kiên định mà cô đã tự nhủ. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nỗi thất vọng hiện rõ trong đôi mắt cô. Nụ cười gượng gạo trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự băn khoăn sâu sắc. Cô đã hy vọng, dù chỉ một chút, anh sẽ nắm lấy tay cô, hoặc ít nhất là nhìn vào mắt cô và nói một điều gì đó thật lòng. Nhưng anh đã chọn cách né tránh, một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ, cao và kiên cố hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch vẫn đứng yên, ánh mắt không rời khỏi đôi giày. Anh cảm nhận được ánh nhìn của An Nhiên, cảm nhận được sự thất vọng đang lan tỏa từ cô, nhưng anh không thể đối mặt. Trái tim anh thắt lại, đau nhói, nhưng lý trí lại gào thét, nhắc nhở anh về sự bất định, về những rủi ro khi bước ra khỏi "phép màu 60 giây". Anh sợ hãi. Anh thực sự sợ hãi. Anh sợ hãi khi phải đối mặt với một mối quan hệ mà anh không thể kiểm soát, một tương lai mà anh không thể lập trình. Anh sợ hãi rằng khi không còn 60 giây kỳ diệu này, tình yêu của họ sẽ tan biến như bong bóng xà phòng, để lại anh trong một khoảng trống rỗng còn lớn hơn cả sự cô độc ban đầu. Anh sợ hãi sự mong manh của cảm xúc, sự bất định của con người.
60 giây trôi qua nhanh chóng, như chưa từng tồn tại. Tiếng 'kít' vang lên, cánh cửa thang máy mở ra, và thế giới bên ngoài lại ồn ào trở lại. An Nhiên bước ra, cảm thấy bước chân mình nặng trĩu. Lâm Dịch theo sau, anh không dám quay đầu nhìn lại, chỉ đi thẳng về phía trước, như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó. Cuốn sổ nhỏ trong tay An Nhiên vẫn còn ấm hơi tay cô, nhưng giờ đây, nó như một lời nhắc nhở về một câu hỏi không lời đáp, một sự né tránh đã biến thành khoảng trống vô hình giữa hai tâm hồn từng gắn kết.
***
Tối muộn, căn hộ của An Nhiên chìm trong ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn, tạo nên một không gian ấm cúng, nhỏ gọn, nhưng giờ đây lại nhuốm màu ưu tư, cô đơn. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng mưa lất phất rơi ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Chiếc điện thoại trên bàn rung lên một vài lần, nhưng An Nhiên không trả lời, cứ để mặc nó kêu rồi im bặt. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, mùi cà phê nguội từ ly cà phê đặt cạnh cuốn sổ, tất cả đều hòa quyện, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm tâm trí cô.
An Nhiên ngồi bên bàn làm việc, cuốn sổ nhỏ màu xanh lam của cô mở ra trước mặt, những trang giấy trắng tinh khiết như đang chờ đợi được lấp đầy. Chiếc bút chì vẫn nằm trong tay cô, nhưng cô không viết gì cả. Đôi mắt to tròn của cô nhìn chằm chằm vào những trang giấy, rồi lại ngước lên nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang vẽ lên ô kính những đường nét cong mềm mại. Mỗi giọt mưa rơi xuống như một nhịp đập chậm rãi, khắc sâu thêm nỗi băn khoăn và lo lắng về sự né tránh của Lâm Dịch. Nỗi lo lắng ấy lớn dần, chiếm lấy toàn bộ tâm trí cô, như một đám mây đen kéo đến che khuất ánh sáng hy vọng.
"Anh ấy... có thực sự muốn bước ra khỏi đó không? Hay anh ấy sợ hãi đến mức muốn chối bỏ tất cả?" An Nhiên thầm thì với chính mình, giọng cô khẽ khàng, như một lời tự vấn đau đớn. Cô úp mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ chính cơ thể mình, nhưng nỗi lạnh lẽo trong lòng vẫn không hề giảm bớt. Cô thở dài nặng nề, một tiếng thở dài chất chứa sự hụt hẫng chưa từng có. Từ lúc quen Lâm Dịch, từ lúc họ có "60 giây" của riêng mình, cô chưa bao giờ cảm thấy mất mát và bối rối đến vậy.
Cô nhớ lại từng cử chỉ, từng lời nói của Lâm Dịch trong thang máy. Ánh mắt anh né tránh, câu trả lời lảng tránh, cử chỉ dịch người nhẹ nhàng tạo khoảng cách. Tất cả đều thể hiện một sự quyết tâm rõ ràng trong việc né tránh, trong việc không đối mặt. Anh không phải là không quan tâm, cô cảm nhận được điều đó. Anh đang vật lộn, đang chiến đấu với chính cảm xúc của mình, với nỗi sợ hãi vô hình đang kìm kẹp anh. Điều đó khiến cô vừa thương, vừa giận, vừa bất lực.
An Nhiên với tay lấy ly cà phê nguội, uống một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không khác gì vị đắng của nỗi lo lắng đang ngập tràn trong lòng cô. Cô cảm thấy sự kiên định trong mình đang bị thử thách đến tột cùng. Cô đã luôn là người lạc quan, luôn tin vào những điều không cần lý do. Nhưng khi đối diện với bức tường sợ hãi của Lâm Dịch, ngay cả niềm tin vững chắc nhất trong cô cũng bắt đầu lung lay.
Tuy nhiên, như một dòng điện chạy qua, một ý nghĩ chợt nảy ra trong tâm trí cô. Không thể cứ để mọi thứ trôi đi như thế này. Cô không thể ngồi chờ đợi anh vượt qua nỗi sợ hãi của mình một mình. Cô không thể để anh tự chìm đắm trong mê cung của lý trí và sự bất an. Anh cần một bàn tay. Anh cần một người kéo anh ra. Và người đó phải là cô.
Cô đặt ly cà phê xuống, cảm giác lạnh lẽo của thành ly vẫn còn đọng lại trên đầu ngón tay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, nhưng giờ đây, cô không còn nhìn thấy sự mờ ảo nữa. Thay vào đó là một sự rõ ràng, một con đường tuy chông gai nhưng vẫn hiện hữu.
Cô sẽ không từ bỏ. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi của anh phá hủy tất cả. Cô sẽ hành động. Cô biết, để Lâm Dịch có thể bước ra khỏi cái vỏ bọc an toàn, để anh có thể đối mặt với thế giới bên ngoài 60 giây, cô sẽ phải là người dũng cảm nhất. Cô sẽ phải là người chủ động phá vỡ lớp vỏ bọc mà anh đã tạo ra, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng niềm tin và tình yêu. Cô sẽ tìm cách để anh không còn né tránh, không còn sợ hãi, mà học cách đối mặt và chấp nhận. Và cô biết, điều đó sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và một trái tim đầy dũng cảm. Cô sẽ không ngồi chờ đợi nữa. Cô sẽ hành động, không phải vì cô cần một câu trả lời, mà vì cô muốn anh biết rằng, dù thế nào đi nữa, cô vẫn luôn ở đây, sẵn sàng cùng anh bước tiếp, dù không còn phép màu nào đi chăng nữa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.