Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 202: 60 Giây Nặng Trĩu: Câu Hỏi Chưa Lời Đáp
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi văn phòng ban quản lý, thế giới xung quanh dường như trở nên xám xịt hơn. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, không còn rực rỡ như buổi sáng. Mọi nỗ lực của anh đều vô vọng. Anh biết, An Nhiên sẽ rất đau lòng khi biết điều này. Anh đã hứa với cô rằng sẽ cùng nhau tìm cách, cùng nhau xây dựng. Nhưng giờ đây, anh lại không thể giữ lời hứa đó. Nỗi lo lắng cho phản ứng của An Nhiên, nỗi sợ hãi mất đi "phép màu" mà họ vừa mới định nghĩa, tất cả đè nặng lên vai anh. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên sẽ làm gì? Liệu cô, với niềm tin vào "điều không cần lý do", có thể tìm thấy một tia sáng nào đó trong bóng tối này không? Anh chỉ biết một điều, rằng trong một tháng tới, mỗi 60 giây sẽ không còn là khoảnh khắc kỳ diệu, mà là một cuộc đếm ngược nghiệt ngã đến ngày họ phải nói lời tạm biệt với "thế giới" riêng của mình, và với một phần của chính họ. Thế giới thực tại, với những quy trình và sự cứng nhắc của nó, đã giáng một đòn đau vào tình yêu vừa chớm nở của họ, và anh không biết liệu họ có thể vượt qua nó hay không.
***
Chiếc thang máy cũ kỹ, số 1, dừng lại ở tầng 7 với một tiếng “kít” quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn mang âm hưởng của sự chờ đợi diệu kỳ, mà lại ngân lên như một tiếng thở dài nặng nề của một sinh vật đang hấp hối. Thời gian ngưng đọng, thế giới bên ngoài hóa đá trong khoảnh khắc 18:30 định mệnh, nhưng bên trong không gian kim loại kín đáo này, không khí đặc quánh một sự im lặng căng thẳng, nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng vàng mờ từ chiếc đèn huỳnh quang cũ kỹ trên trần thang máy hắt xuống, phủ lên gương mặt của Lâm Dịch và An Nhiên một vẻ u buồn, hệt như màu của những bức ảnh cũ đã phai mờ theo năm tháng. Mùi kim loại cũ, mùi bụi bặm đặc trưng của chiếc thang máy này, thường ngày vẫn là một phần của "thế giới riêng" thân thuộc, giờ đây lại mang theo một hương vị của sự kết thúc, một mùi ngai ngái của điều gì đó sắp vĩnh viễn biến mất.
Lâm Dịch đứng đó, bất động, tờ thông báo thay mới thang máy nhàu nát trong tay anh như một bằng chứng không thể chối cãi cho sự thật phũ phàng. Anh lướt mắt qua từng dòng chữ in đậm trên tờ giấy, rồi lại nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, như thể muốn dùng ý chí để ra lệnh cho kim giây ngừng quay, để thời gian mãi mãi kẹt lại ở khoảnh khắc này, trước khi tất cả trở thành hồi ức. Từng giây trôi qua trong 60 giây đặc biệt này, vốn là kho báu vô giá của họ, giờ đây lại giống như những giọt nước mắt vô hình đang nhỏ xuống, xé nát tâm hồn anh. "Không... không thể nào," anh tự nhủ, giọng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí anh, yếu ớt và tuyệt vọng. "Đây chỉ là một lỗi hệ thống, một sự hiểu lầm nào đó. Phải có cách nào đó, một giải pháp, một kẽ hở trong quy trình cứng nhắc ấy." Lý trí của một kỹ sư phần mềm luôn tìm kiếm logic, tìm kiếm giải pháp, giờ đây đang vật lộn một cách tuyệt vọng với một vấn đề không thể giải quyết bằng thuật toán hay mã code. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường thành kiên cố, mà mọi nỗ lực của anh, dù có dùng hết sức lực, cũng chỉ là những hạt cát thổi bay trước gió. Sự bất lực này, đối với một người luôn kiểm soát mọi thứ như anh, là một nỗi đau đớn khó tả, là một vết thương hằn sâu vào niềm tin của anh về khả năng thay đổi mọi thứ.
An Nhiên đứng cạnh anh, dáng người nhỏ nhắn của cô dường như càng thêm gầy gò dưới ánh đèn vàng vọt. Cô không nhìn tờ thông báo, mà ánh mắt cô đăm chiêu nhìn vào một điểm vô định trên cánh cửa thang máy, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua nó để tìm kiếm một câu trả lời cho tương lai mịt mờ. Cuốn sổ nhỏ, vật bất ly thân của cô, được cô siết chặt trong tay, những ngón tay cô bấu vào bìa sổ đến trắng bệch, như một cách để níu giữ chút bình yên, chút hy vọng mỏng manh còn sót lại. Nụ cười lạc quan thường trực trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt buồn bã, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây chứa đựng một nỗi lo lắng sâu sắc. "Phép màu của chúng ta... nó sắp kết thúc thật rồi sao?" Giọng nói nội tâm của cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy ai oán, khác hẳn với sự hoang mang, chối bỏ của Lâm Dịch. An Nhiên, người luôn tin vào "điều không cần lý do," dường như đã sớm chấp nhận sự thật phũ phàng, dù trái tim cô cũng đang đau đớn tột cùng. Cô hiểu rằng, có những điều không thể dùng lý trí để thay đổi, có những quy luật của cuộc sống mà con người phải chấp nhận. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là buông xuôi. Trong đôi mắt cô, dù có nỗi buồn sâu thẳm, vẫn ẩn chứa một tia sáng của sự kiên cường, một ý chí mạnh mẽ để đối mặt với những gì sắp đến. Cô nhìn Lâm Dịch, thấy sự hoang mang và bất lực đang gặm nhấm anh, và một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng. Cô biết, anh đang rất đau khổ, và cô muốn cùng anh vượt qua khoảnh khắc khó khăn này. Nhưng liệu anh có sẵn sàng để đối mặt với nó không, hay anh sẽ chỉ tiếp tục chìm đắm trong sự chối bỏ và nỗi sợ hãi? Khoảng không 60 giây, từng là thiên đường của họ, giờ đây lại biến thành một cõi hư vô, chất đầy những câu hỏi không lời đáp và những nỗi lo lắng vô hình.
***
Sự tĩnh lặng ngột ngạt trong chiếc thang máy kéo dài thêm vài giây, như thể thời gian cũng đang nín thở chờ đợi. Rồi An Nhiên khẽ cử động, phá vỡ bầu không khí đặc quánh đó. Cô chậm rãi quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cô chất chứa nỗi lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm mạnh mẽ, một sự kiên định lạ thường. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây không còn nhìn xa xăm, mà tập trung hoàn toàn vào anh, như muốn đọc được mọi suy nghĩ đang giằng xé trong tâm trí anh. Giọng nói của cô cất lên, nhẹ nhàng và trong trẻo như mọi khi, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, vang vọng rõ ràng trong không gian nhỏ hẹp của thang máy, xuyên thẳng vào tâm trí đang hoang mang của Lâm Dịch.
"Nếu... nếu hết 60 giây này rồi, chúng ta sẽ thế nào, anh Dịch?" An Nhiên hỏi, từng chữ thốt ra như một lời phán quyết, như một câu hỏi không thể né tránh về tương lai mịt mờ của họ. Giọng cô có chút run rẩy, nhưng sự run rẩy đó không phải do sợ hãi mà là do sự dũng cảm khi phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã. Câu hỏi không phải là một sự trách móc hay đòi hỏi, mà là một sự đối mặt thẳng thắn, một lời nhắc nhở rằng dù phép màu có biến mất, tình cảm của họ vẫn là một điều có thật, cần được định nghĩa và bảo vệ. Cô đặt tay nhẹ lên cánh tay Lâm Dịch, cái chạm khẽ nhưng dứt khoát, như một sợi dây vô hình níu giữ anh lại khỏi vực sâu của sự chối bỏ. Bàn tay cô ấm áp, mềm mại, truyền một chút hơi ấm và sự trấn an vào lòng bàn tay lạnh lẽo đang nắm chặt tờ thông báo của anh. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào anh, tìm kiếm một câu trả lời, một lời trấn an, một lời hứa hẹn từ người đàn ông mà cô đã tin tưởng, đã trao gửi trái tim mình.
Lâm Dịch giật mình trước câu hỏi trực diện của cô, như thể bị kéo ra khỏi mê cung của những suy nghĩ hỗn độn. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay An Nhiên, nhưng nó chỉ càng làm anh bối rối hơn. Toàn bộ cơ thể anh căng cứng, phản ứng như một người bị dồn vào chân tường. Anh ngập ngừng, cố gắng tìm kiếm một từ ngữ, một câu trả lời nào đó có thể xoa dịu nỗi lo lắng của cô và cả của chính anh, nhưng mọi lý lẽ, mọi giải pháp mà anh thường dùng đều trở nên vô nghĩa trước câu hỏi đơn giản nhưng đầy sức nặng ấy. "Anh... anh không biết nữa, An Nhiên," anh nói, giọng anh khàn đặc, yếu ớt, khác hẳn với sự tự tin thường ngày. "Có thể... có thể sẽ có cách khác." Anh cố gắng bám víu vào một tia hy vọng mong manh, một lời nói dối vụng về để che đậy sự bất lực và nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. "Chúng ta... chúng ta sẽ tìm cách. Phải có cách chứ."
Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt sắc bén, thường ngày luôn tìm kiếm logic và trật tự, giờ đây lại tránh né ánh nhìn của cô như một kẻ hèn nhát. Anh quay mặt đi, nhìn vào cánh cửa thang máy bằng kim loại lạnh lẽo, nơi phản chiếu một phần khuôn mặt tái nhợt và đầy lo lắng của chính anh. Anh không muốn cô nhìn thấy sự hoang mang tột cùng đang hiện rõ trong đáy mắt mình. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi. Sợ hãi mất đi "điều không kiểm soát được" mà anh đã học cách yêu quý, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống khô khan của anh. Sợ hãi phải bước ra khỏi thế giới 60 giây an toàn, nơi mọi thứ đều có thể định nghĩa và gói gọn, để đối mặt với một thực tại phức tạp, nơi tình yêu không còn được bao bọc bởi phép màu, mà phải tự mình đứng vững trước phong ba bão táp.
An Nhiên không rút tay lại, cô vẫn kiên nhẫn giữ nguyên cái chạm nhẹ trên cánh tay anh, như một lời khẳng định thầm lặng về sự hiện diện và sự ủng hộ của cô. Cô nhìn theo ánh mắt anh, nhìn vào cánh cửa thang máy vô tri, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô hiểu rằng Lâm Dịch đang rất khó khăn, rằng anh đang đấu tranh với chính mình. Cô biết anh là một người của lý trí, của trật tự, và việc đối mặt với một điều nằm ngoài mọi quy tắc như thế này là một thử thách khủng khiếp đối với anh. Nhưng cô cũng biết, tình yêu của họ không chỉ được xây dựng trên những phép màu hay sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó được xây dựng từ những sẻ chia, những thấu hiểu, và quan trọng nhất là sự kết nối giữa hai tâm hồn.
"Anh Dịch," cô nói tiếp, giọng cô khẽ khàng, như một làn gió nhẹ xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của anh. "Em tin là sẽ có cách. Nhưng chúng ta... chúng ta cần phải nói chuyện về nó. Về những gì chúng ta sẽ làm." Cô không muốn anh trốn tránh. Cô muốn anh cùng cô đối mặt, cùng cô tìm ra con đường. Trong khoảnh khắc 60 giây cuối cùng, khi chiếc đồng hồ trên tay Lâm Dịch nhích đến giây thứ 55, rồi 58, 59... câu hỏi của An Nhiên vẫn lơ lửng trong không khí, như một lời nhắc nhở rằng thời gian đang cạn dần, và họ không còn nhiều cơ hội để né tránh nữa. Cô nhìn anh, rồi khẽ buông tay, biết rằng thời gian phép màu đã sắp kết thúc, và câu trả lời, nếu có, sẽ phải đến từ thế giới thực tại, chứ không phải trong 60 giây này.
***
Tiếng “tít” dứt khoát vang lên, báo hiệu 60 giây đã kết thúc. Cánh cửa thang máy khẽ mở ra, và một luồng âm thanh ồn ào, hỗn tạp ập vào, xé tan sự tĩnh lặng nặng nề vừa rồi. Tiếng bước chân vội vã của những người đang tan ca, tiếng chuông thang máy khác kêu inh ỏi, tiếng trò chuyện xa xăm vọng lại từ quầy cà phê dưới sảnh, tất cả như một bức tranh sống động của thế giới thực tại hối hả, vội vã. Mùi điều hòa công nghiệp lạnh lẽo hòa với mùi nước lau sàn thoang thoảng và mùi cà phê thơm lừng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi kim loại cũ kỹ, bụi bặm trong chiếc thang máy vừa rồi. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những dãy đèn neon trên trần sảnh tòa nhà Thiên Hà chiếu rọi khắp nơi, gay gắt và chân thực, như mu��n phơi bày mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ mà họ vừa cố gắng che giấu trong không gian mờ ảo của 60 giây.
Lâm Dịch và An Nhiên bước ra khỏi thang máy, mỗi người mang theo những suy nghĩ riêng, nặng trĩu trong lòng. Khoảnh khắc 60 giây thần kỳ đã kết thúc, nhưng câu hỏi của An Nhiên vẫn lơ lửng trong không khí, ám ảnh tâm trí Lâm Dịch như một lời nhắc nhở không ngừng. Anh cảm thấy như mình vừa bước ra từ một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đẽ nhưng giờ đây đã vỡ tan thành từng mảnh, và thực tại nghiệt ngã đang chờ đợi anh. Anh vẫn còn bối rối, tâm trí anh quay cuồng với những lý lẽ, những giải pháp vô vọng, cố gắng tìm kiếm một lối thoát cho vấn đề không thể giải quyết này. Tờ thông báo thay thang máy vẫn nằm trong tay anh, nhàu nát và lạnh lẽo, như một bằng chứng cụ thể cho sự thất bại của anh. Anh nhìn xung quanh, thấy dòng người vội vã lướt qua, không ai để ý đến sự nặng nề trong ánh mắt anh, không ai biết về "phép màu" sắp biến mất của họ. Thế giới vẫn tiếp tục vận hành, thờ ơ với nỗi đau của hai con người.
An Nhiên khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô nhìn Lâm Dịch, thấy vẻ mặt anh vẫn còn xa xăm, ánh mắt anh vẫn còn đăm chiêu nhìn về phía chiếc thang máy cũ kỹ đang đóng lại. Nỗi lo lắng cho anh, cho mối quan hệ của họ, vẫn còn đó, nhưng trong cô đã nhen nhóm một quyết tâm mới. Cô biết, Lâm Dịch cần thời gian để chấp nhận, để đối mặt. Và cô sẽ là người kiên nhẫn chờ đợi, là người sẽ cùng anh tìm kiếm câu trả lời. Cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn, bởi vì "phép màu" của họ, như cô đã từng nói, nằm ở chính họ, chứ không phải ở giới hạn của 60 giây hay một chiếc thang máy cũ kỹ. Cô cần phải mạnh mẽ, phải chủ động.
"Em... em phải về rồi, anh Dịch," An Nhiên nói, giọng cô có chút hụt hẫng, nhưng cũng đầy sự cương quyết. Cô đã không còn là cô gái chỉ biết tin vào "điều không cần lý do" một cách thụ động nữa. Giờ đây, cô hiểu rằng niềm tin cần đi kèm với hành động, với sự dũng cảm để đối mặt với thực tại. "Anh cũng về cẩn thận nhé." Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút buồn bã, thoáng hiện trên môi cô. Nụ cười ấy là lời trấn an cho anh, và cũng là lời động viên cho chính bản thân cô. Cô không đòi hỏi một câu trả lời ngay lập tức từ anh, không gây áp lực thêm cho tâm trí đang rối bời của anh. Cô hiểu, và cô chấp nhận.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng. Anh ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng lưng An Nhiên đang dần khuất vào dòng người. "Ừm... em cũng vậy," anh đáp lại một cách vô thức, giọng nói như tan vào không khí ồn ào. Anh nhìn chiếc thang máy số 1, cánh cửa kim loại của nó đã khép lại, như thể đã nuốt chửng đi một phần thế giới của anh. Một cảm giác trống rỗng và bất an xâm chiếm anh từ sâu bên trong. Nỗi sợ hãi mất đi "phép màu" vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với nỗi sợ hãi về tương lai của mối quan hệ, về câu hỏi chưa có lời đáp của An Nhiên. Anh biết, trong một tháng tới, mỗi lần bước vào chiếc thang máy này, mỗi khoảnh khắc 60 giây, sẽ không còn là sự chờ đợi niềm vui, mà là một cuộc đếm ngược nghiệt ngã, một lời nhắc nhở về sự kết thúc không thể tránh khỏi. Anh không biết liệu mình có thể tìm ra "cách khác" như anh đã nói với An Nhiên hay không. Anh không biết liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn của "phép màu" để nắm lấy một tình yêu trong thực tại hỗn độn này hay không. Nhưng một điều anh biết chắc, đó là sự ngập ngừng của anh, sự do dự và nỗi sợ hãi mất kiểm soát của anh, sẽ là một rào cản lớn, không chỉ cho anh mà còn cho cả An Nhiên, trên con đường họ sẽ phải đi. Anh vẫn đứng đó, giữa dòng người hối hả, một mình đối mặt với sự trống rỗng và bất an, cùng với một câu hỏi lớn lao về tương lai mà anh chưa thể trả lời.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.