Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 2: Nhịp Điệu Chính Xác: Một Ngày Của Kẻ Săn Lùng Logic
Gió đêm lướt qua mái tóc An Nhiên, mang theo hương vị đặc trưng của thành phố về đêm, vừa náo nhiệt vừa trầm mặc. Cô ngước nhìn lên bầu trời, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn sáng đèn rực rỡ, tựa như những ngọn hải đăng của một thế giới không ngừng nghỉ. Trong lòng cô, một niềm tin mong manh vẫn lấp lánh về một ai đó, một tâm hồn đồng điệu, cũng đang trải nghiệm phép màu "60 giây" như một món quà định mệnh. Cô không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, một người đàn ông đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều phải tuân theo một logic và lịch trình chính xác đến từng khắc. Anh ta là một mảnh ghép đối lập hoàn toàn, nhưng định mệnh đã an bài để họ gặp nhau trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, nơi mọi quy tắc đều bị phá vỡ.
***
Tiếng chuông báo thức điện tử vang lên êm ái nhưng dứt khoát, cắt ngang sự tĩnh lặng của căn phòng vào lúc 5:58 sáng. Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua khe rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt dài mờ ảo. Lâm Dịch, với phản xạ đã được rèn giũa qua nhiều năm, vươn tay tắt báo thức ngay lập tức, không để nó có cơ hội lặp lại lần thứ hai. Anh không cần đến sự nhắc nhở dai dẳng của chuông báo để thức dậy đúng giờ; cơ thể anh đã tự điều chỉnh theo một nhịp điệu chính xác không kém gì chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Anh lật mình, ngồi dậy trên chiếc giường gọn gàng, lớp chăn bông màu xám nhạt được gấp vuông vắn như thể chưa từng có ai chạm vào. Căn hộ của Lâm Dịch, nằm ở tầng trung của một khu chung cư cũ nhưng được bảo trì tốt, phản ánh rõ nét con người anh: mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, tối giản và có mục đích. Từ bàn làm việc với màn hình máy tính được lau sạch bóng đến kệ sách chỉ chứa những tài liệu chuyên ngành và vài cuốn tiểu thuyết kinh điển, không có bất kỳ vật dụng thừa thãi nào phá vỡ sự cân bằng hoàn hảo. Âm thanh vọng lên từ xa là tiếng còi xe yếu ớt, lẫn vào tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư vào buổi sáng sớm, tạo nên một bản giao hưởng đô thị quen thuộc nhưng không hề làm xáo trộn không gian tĩnh lặng của riêng anh. Mùi cà phê mới pha từ máy tự động bắt đầu thoang thoảng, hòa quyện với mùi sách cũ và hương gỗ thoang thoảng từ bộ nội thất đơn giản, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, an toàn và có chút cô đơn.
Lâm Dịch bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh. Anh đi thẳng vào phòng tắm, thực hiện nghi thức vệ sinh cá nhân một cách máy móc và chính xác. Mỗi động tác đều được tính toán để tiết kiệm thời gian tối đa: đánh răng trong 90 giây, rửa mặt 30 giây, cạo râu 60 giây. Anh tin rằng, sự hiệu quả không chỉ nằm trong công việc mà còn phải được áp dụng vào từng khía cạnh nhỏ nhất của cuộc sống. Hoàn tất, anh soi mình trong gương. Dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối, khuôn mặt góc cạnh với đường nét thanh tú thường mang vẻ nghiêm nghị, ít biểu cảm. Đôi mắt sắc bén, ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn luôn tìm kiếm sự logic và trật tự. Tóc anh cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận, không một sợi nào lệch khỏi vị trí.
Anh mặc lên mình bộ trang phục công sở đã được chuẩn bị từ tối hôm trước: chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng không một nếp nhăn, quần tây sẫm màu và đôi giày da bóng loáng. Anh tỏa ra vẻ ngoài của một người luôn kiểm soát mọi thứ, từ ngoại hình đến từng khoảnh khắc trong ngày.
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi phòng ngủ, mùi cà phê đã lan tỏa khắp căn hộ. Anh rót cho mình một ly cà phê đen không đường, không sữa, rồi chuẩn bị bữa sáng đơn giản: một lát bánh mì nướng và một quả trứng luộc. Anh không quan tâm đến sự cầu kỳ của ẩm thực, chỉ cần đủ dinh dưỡng và nhanh gọn. Vừa ăn, anh vừa kiểm tra lịch trình công việc trên chiếc máy tính bảng. Màn hình hiển thị chi chít những dòng chữ, biểu đồ và các cuộc hẹn được sắp xếp khoa học.
Anh lướt qua email, trả lời vài tin nhắn khẩn cấp từ đồng nghiệp, và xem lại kế hoạch cho dự án "Phoenix" – một dự án phần mềm đầy thử thách mà anh đang phụ trách. Anh tin rằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa của mọi thành công. “Mỗi giây đều có giá trị,” anh thầm nghĩ, giọng độc thoại nội tâm trầm và đều như tiếng đồng hồ tích tắc. “Thời gian là tài sản quý giá nhất của con người, và lãng phí nó là tội lỗi lớn nhất.” Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, giúp anh tập trung hơn.
Sau bữa sáng, Lâm Dịch đeo chiếc đồng hồ điện tử của mình. Nó không phải là một món đồ xa xỉ, mà là một công cụ thiết yếu, một biểu tượng của sự kiểm soát. Anh nhìn vào nó với sự mãn nguyện về một ngày mới được kiểm soát chặt chẽ, một ngày mà anh đã lên kế hoạch đến từng chi tiết nhỏ nhất. Cảm giác an toàn và vững vàng lan tỏa trong anh. Anh tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của bản thân để điều khiển mọi thứ, để đảm bảo mọi thứ diễn ra theo đúng quỹ đạo đã định. Đối với anh, những điều bất ngờ, những sự ngẫu nhiên chỉ là dấu hiệu của sự thiếu chuẩn bị, của một hệ thống chưa được tối ưu hóa. Anh chưa từng nghĩ rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, một sự kiện phi lý sẽ xảy ra, thách thức mọi niềm tin và quy tắc mà anh đã xây dựng cho cuộc đời mình, phá vỡ cái cảm giác bình yên đến mức tẻ nhạt, thiếu vắng điều gì đó phi logic hoặc bất ngờ.
***
Khoảng 7:30 sáng, Lâm Dịch bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Anh xuống sảnh chung cư và gọi một chiếc taxi. Con đường dẫn đến công ty đã bắt đầu đông đúc, nơi sự hối hả của một thành phố hiện đại luôn hiện hữu. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ ầm ĩ, tiếng người nói chuyện ồn ào hòa vào tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn nhưng quen thuộc. Mùi khói xe nồng nặc xen lẫn mùi thức ăn đường phố thoang thoảng và hương hoa tươi từ một gánh hàng rong nào đó. Bầu không khí náo nhiệt, vội vã, nhưng cũng đầy năng lượng. Nắng ấm ban mai trải vàng trên những mái nhà, gió nhẹ thổi lay động tán cây.
Chiếc taxi đỗ xịch trước mặt anh. Tài xế, một người đàn ông trung niên với chiếc áo sơ mi gọn gàng và vẻ mặt tập trung, gật đầu chào. Lâm Dịch ngồi vào ghế sau, kéo cửa đóng lại, cách ly bản thân khỏi một phần của sự ồn ào bên ngoài. Anh không lấy điện thoại ra để giải trí hay làm việc như nhiều người khác. Thay vào đó, anh im lặng quan sát dòng người và xe cộ tấp nập qua ô cửa kính. Hàng trăm con người đang vội vã đi làm, đi học, mỗi người một mục đích, mỗi người một câu chuyện. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, đảm bảo rằng mình vẫn đang đi đúng theo lịch trình đã định. Anh không muốn bất cứ điều gì làm gián đoạn sự kiểm soát của mình.
Chiếc taxi di chuyển chậm chạp giữa dòng xe cộ ken đặc. "Kẹt xe quá!" Anh Tài Xế Taxi lẩm bẩm, giọng điệu có chút cằn nhằn quen thuộc, như một lời than vãn mặc định của những người làm nghề vận chuyển ở thành phố này. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Anh hiểu rằng sự chậm trễ này là điều không thể tránh khỏi trong giờ cao điểm, nhưng điều đó không có nghĩa là anh thích nghi với nó. Anh vẫn cảm thấy một sự khó chịu nhẹ khi mọi thứ không diễn ra theo đúng kế hoạch.
Qua cửa kính xe, anh bắt gặp hình ảnh Cô Hoa (Bán hoa) đang gánh hàng hoa tươi thắm ở góc đường, chiếc nón lá đội nghiêng che đi nửa khuôn mặt mộc mạc của cô. Những đóa hoa cúc vàng rực rỡ, những cành hồng nhung chúm chím và những bó lay ơn thẳng tắp tạo thành một điểm nhấn màu sắc tươi sáng, hiếm hoi giữa sự xám xịt của bê tông và khói bụi. "Mua hoa đi cô/cậu ơi, hoa tươi lắm!" Tiếng rao của Cô Hoa vang lên trong trẻo, nhưng Lâm Dịch chỉ lướt qua, ánh mắt anh không dừng lại quá lâu. Anh không tìm thấy logic hay sự cần thiết nào trong việc mua hoa, hay bất cứ điều gì mang tính cảm tính, phi lý trí. Đối với anh, hoa chỉ là những sinh vật sống có thời hạn, mau tàn và không mang lại giá trị thực tiễn nào ngoài việc trang trí. Sự thờ ơ của Lâm Dịch với những điều 'phi lý' như gánh hoa của Cô Hoa hoặc những câu chuyện phiếm của tài xế taxi, nhấn mạnh anh chưa sẵn sàng đón nhận những điều kỳ diệu.
Xa hơn một chút, anh nhìn thấy Tòa nhà Thiên Phát sừng sững vút cao trong ánh nắng ban mai, một biểu tượng cho sự thành công và quyền lực của giới doanh nhân, nơi công ty anh đặt trụ sở. Những tấm kính phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, tạo nên một vẻ đẹp hiện đại và đầy tham vọng. Tòa nhà ấy, đối với Lâm Dịch, không chỉ là nơi anh làm việc, mà còn là một phần của thế giới mà anh đang nỗ lực để kiểm soát và chinh phục. Cái nhìn thoáng qua về tòa nhà Thiên Phát gợi ý về một thế giới rộng lớn hơn mà Lâm Dịch sẽ sớm phải đối mặt, nơi có những nhân vật khác và những câu chuyện phức tạp hơn, những điều mà lý trí của anh chưa bao giờ tính đến. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của thành phố, của khói bụi và của những ước mơ đang được xây dựng. Anh biết rằng, một ngày làm việc đầy thử thách đang chờ đợi anh phía trước.
***
Đúng 8:30 sáng, Lâm Dịch bước vào sảnh của Tòa nhà Thiên Phát. Anh chào Chú Tám, người bảo vệ hiền lành với gương mặt khắc khổ và nụ cười luôn thường trực, bằng một cái gật đầu nhẹ. Chú Tám đáp lại bằng nụ cười quen thuộc và câu chào: "Chào cậu Lâm Dịch, ngày mới tốt lành nhé!" Môi trường công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo là một không gian năng động nhưng cũng đầy áp lực. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trò chuyện nhỏ của đồng nghiệp và tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê thơm lừng hòa quyện với mùi giấy tờ và không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi căng thẳng khi cận kề deadline. Ánh sáng đèn huỳnh quang chiếu rọi khắp văn phòng, khiến mọi thứ trở nên rõ ràng và sắc nét.
Lâm Dịch nhanh chóng vào vị trí làm việc của mình, chiếc bàn máy tính luôn được giữ gọn gàng như thể một phòng thí nghiệm thu nhỏ. Anh bật máy tính, mở các ứng dụng cần thiết và bắt đầu giải quyết các dự án phần mềm phức tạp mà anh đang phụ trách. Anh hoàn toàn tập trung vào công việc, mọi suy nghĩ đều xoay quanh các thuật toán, dòng code và giải pháp tối ưu. Anh tin rằng, sự cống hiến hết mình cho công việc là cách tốt nhất để chứng minh năng lực và đạt được mục tiêu.
Vào giữa buổi sáng, Lâm Dịch có một cuộc họp ngắn với Giám đốc Hoàng – cấp trên của anh. Giám đốc Hoàng là một người đàn ông cao ráo, phong độ, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc sảo nhưng không quá lạnh lùng, luôn tập trung vào hiệu suất. "Lâm Dịch, dự án này cần sự chính xác tuyệt đối và đúng hạn," Giám đốc Hoàng nói, giọng điệu quyết đoán. "Anh biết cậu là người có năng lực, đừng để tôi thất vọng." Lâm Dịch lắng nghe, gật đầu xác nhận. Anh không cần những lời động viên hoa mỹ, chỉ cần những yêu cầu rõ ràng và cụ thể. Áp lực là một phần của công việc, và anh đã học cách biến nó thành động lực.
Trong giờ làm việc, Anh Kiên, đồng nghiệp phụ trách hành chính, một người cao gầy và luôn bận rộn với các chồng hồ sơ, tiến đến bàn làm việc của Lâm Dịch. "Vui lòng điền vào mẫu này, Dịch," Anh Kiên nói, đưa cho anh một tờ giấy. Lâm Dịch nhanh chóng xem qua, điền thông tin cần thiết và ký tên mà không hỏi thêm bất cứ điều gì. Mọi thủ tục hành chính đều được anh xử lý nhanh gọn, không để chúng làm phân tán sự tập trung vào công việc chính. Anh luôn tìm cách tối ưu hóa mọi quá trình, ngay cả những việc nhỏ nhặt nhất.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi lướt qua bảng tin công ty đặt ở khu vực pantry, anh thoáng nhìn thấy một quảng cáo về tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ'. Hình ảnh trang bìa với những người phụ nữ năng động, thành đạt, cùng những bài viết về cuộc sống hiện đại của phái đẹp khiến anh chợt nghĩ đến những người làm việc trong ngành đó. Một ngành nghề đòi hỏi sự sáng tạo, cảm tính và đôi khi là những điều "không cần lý do" – hoàn toàn đối lập với thế giới logic và số liệu của anh. Anh không tương tác trực tiếp, nhưng cái suy nghĩ thoáng qua ấy như một sợi chỉ vô hình, kết nối anh với một thế giới khác, nơi có Chị Thư – một biên tập viên chuyên nghiệp, thực tế và bận rộn, hay Bà Tư – một hàng xóm hiền lành, hay cười của An Nhiên. Đó là một phần của bức tranh thành phố rộng lớn, một thế giới mà anh biết là tồn tại nhưng chưa bao giờ thực sự để tâm.
Cứ thế, một ngày làm việc trôi qua trong sự tập trung cao độ và nhịp độ nhanh chóng. Lâm Dịch làm việc không ngừng nghỉ, chỉ tạm dừng để ăn trưa một mình tại bàn làm việc với một suất ăn đơn giản được chuẩn bị sẵn. Anh không tham gia vào những câu chuyện phiếm của đồng nghiệp, không lãng phí thời gian vào những hoạt động không mang lại hiệu quả. Đối với anh, mỗi phút giây đều là một cơ hội để tiến gần hơn đến mục tiêu đã định. Sự kiểm soát chặt chẽ với cuộc sống và lịch trình của anh đã tạo nên một sự 'bình yên' đến mức tẻ nhạt, thiếu vắng điều gì đó phi logic hoặc bất ngờ. Anh tin tuyệt đối vào lý trí và trật tự, điều này sẽ sớm bị thách thức bởi một hiện tượng kỳ lạ mà anh chưa bao giờ hình dung.
***
Đồng hồ trên máy tính điểm 5:30 chiều. Lâm Dịch hoàn tất công việc cuối cùng của ngày, tắt máy tính và đứng dậy. Thay vì về nhà ngay, anh có một lịch trình khác đã định sẵn. Anh đến Phòng gym "Fit&Healthy" nằm ở tầng dưới của tòa nhà Thiên Phát. Phòng gym hiện đại, năng động với tiếng nhạc sôi động, tiếng máy tập vang dội và tiếng thở dốc của những người đang tập luyện. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ sàn nhà và mùi nước xịt phòng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của sự nỗ lực và rèn luyện.
Lâm Dịch tập trung vào từng động tác, thực hiện các bài tập theo một lịch trình nghiêm ngặt do anh tự lên. Anh nâng tạ, chạy bộ trên máy, và thực hiện các động tác giãn cơ một cách cẩn thận. Anh cảm thấy căng thẳng sau một ngày làm việc dần được giải tỏa qua từng giọt mồ hôi. “Cơ thể cũng là một hệ thống cần được tối ưu hóa,” anh độc thoại nội tâm, “và việc duy trì thể lực tốt là điều kiện tiên quyết để tinh thần luôn minh mẫn, sắc bén.” Anh không chỉ kiểm soát công việc, mà còn kiểm soát cả cơ thể và sức khỏe của mình. Sự kỷ luật của anh là một vòng tròn khép kín, nơi mọi yếu tố đều hỗ trợ lẫn nhau.
Khoảng 6:30 chiều, Lâm Dịch thay đồ, tắm rửa sạch sẽ và rời khỏi phòng gym. Bên ngoài, trời đã bắt đầu chạng vạng, những ánh đèn đường đầu tiên đã bật sáng, báo hiệu một buổi tối nữa của thành phố đang đến. Anh xuống Bãi đỗ xe ngầm Thiên Phát, một không gian yên tĩnh, đôi khi có chút lạnh lẽo với ánh đèn vàng vọt. Tiếng động cơ xe nổ, tiếng đóng cửa xe, và tiếng bước chân vang vọng tạo nên một âm thanh đặc trưng. Mùi xăng dầu, mùi cao su và mùi ẩm mốc lẩn quẩn trong không khí.
Anh mở cửa xe, ngồi vào vị trí lái. Chiếc xe màu bạc lấp lánh dưới ánh đèn. Trước khi khởi động động cơ, anh liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình. 6:40 chiều. Mọi thứ vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch. Anh nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi. Cảm giác kiểm soát, cảm giác mọi thứ nằm trong lòng bàn tay anh, là điều khiến anh an tâm nhất. Anh không hề hay biết rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, vào đúng 18:30 – một khoảnh khắc mà anh coi là bình thường như bao khoảnh khắc khác – một điều phi lý, một hiện tượng không thể giải thích bằng bất cứ logic hay khoa học nào, sẽ phá vỡ mọi quy tắc anh từng tin tưởng. Một khoảnh khắc 60 giây ngưng đọng, sẽ mở ra một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà lý trí của anh sẽ phải vật lộn để chấp nhận, và một người phụ nữ sẽ bước vào cuộc đời anh, mang theo những điều không cần lý do. Lâm Dịch khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ, rồi anh lái xe ra khỏi bãi đỗ, hòa mình vào dòng xe cộ đang hối hả trên đường, hoàn toàn không ý thức được rằng một cuộc gặp gỡ định mệnh đang chờ đợi anh trong chính khoảnh khắc thời gian bị bẻ cong.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.