Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 190: Bức Tường Vô Hình

Ánh sáng vàng yếu ớt của chiếc thang máy cũ kỹ đã tắt hẳn, nhưng sự lạnh lẽo mà An Nhiên để lại vẫn còn bủa vây Lâm Dịch. Anh đứng đó, trong không gian kim loại ám mùi cũ kỹ, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần nơi góc hành lang. Mỗi bước chân dứt khoát của cô như một nhát dao cứa vào sự điềm tĩnh vốn có của anh, để lại một khoảng trống hoác trong lòng. "Hết giờ rồi, Lâm Dịch." Câu nói của cô vang vọng, không còn là lời chào tạm biệt thông thường, mà như một lời tuyên bố kết thúc, một lời đoạn tuyệt. Anh cảm thấy một cảm giác mất mát sâu sắc, một lỗ hổng lớn đang hình thành nơi trái tim tưởng chừng như chỉ biết đến những con số và logic.

Anh cố gắng làm việc khi trở lại văn phòng, nhưng tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng. Màn hình máy tính trước mặt, với hàng loạt dòng code và biểu đồ phức tạp, bỗng trở nên vô nghĩa. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tiếng điện thoại reo khẽ từ phòng ban khác, tiếng máy in từ phòng thư ký – tất cả đều hòa vào nhau thành một bản giao hưởng ồn ào, chói tai, khiến đầu óc anh càng thêm căng thẳng. Mùi cà phê đen đậm đặc phảng phất trong không khí, thường ngày vẫn giúp anh tập trung, nhưng giờ đây chỉ làm anh thêm bồn chồn. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, kim giây vẫn đều đặn nhích từng nấc, nhưng thời gian đối với anh dường như trôi qua vô nghĩa. Buổi 60 giây vừa rồi, với sự lạnh nhạt đến đáng sợ của An Nhiên, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một đoạn băng hỏng. Vẻ mặt bình thản đến lạnh lùng của cô, ánh mắt lướt qua anh như một người xa lạ, giọng nói phẳng lặng không chút biểu cảm – tất cả đều xa lạ đến mức khiến anh hoang mang.

Lâm Dịch, người luôn kiểm soát mọi thứ, người luôn tin vào sự logic và trật tự, giờ đây cảm thấy mình đang lạc lối trong một mê cung cảm xúc không lối thoát. Anh chưa bao giờ trải qua cảm giác này. Nỗi sợ hãi, sự bất lực, và một thứ gì đó chua xót, khó gọi tên cứ bóp nghẹt lấy anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hiếm hoi thoát ra khỏi lồng ngực anh. Anh biết có điều gì đó đã thay đổi, một điều gì đó rất lớn. Anh đã thất bại trong việc xoa dịu cô, thất bại trong việc thấu hiểu cô, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự thờ ơ cảm xúc của chính mình. Cái thế giới 60 giây quen thuộc, thứ đã từng là điểm tựa an toàn duy nhất của anh, giờ đây bỗng chốc trở nên chông chênh hơn bao giờ hết. Anh lo sợ rằng, có lẽ, An Nhiên sẽ không còn coi nó là đủ nữa.

Anh lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, tìm kiếm một cái tên quen thuộc. Minh Khang. Chỉ có người bạn thân này mới có thể hiểu được sự rối bời trong lòng anh, hoặc ít nhất là lắng nghe. Anh bấm số, và tiếng chuông reo dài trong sự im lặng căng thẳng của văn phòng. "Alo? Dịch hả? Sao rồi, hôm nay lại có bug gì à?" Giọng Minh Khang vang lên, vẫn vẻ thân thiện, thoải mái thường ngày.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định giọng nói. "Không phải bug... là An Nhiên." Anh nói, giọng anh trầm hơn bình thường, ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. "Cô ấy... khác lắm. Lạnh nhạt. Mình cảm thấy mình đang mất cô ấy, Minh Khang." Lần đầu tiên, Lâm Dịch thừa nhận sự bất lực của mình, sự bất lực trước một điều không thể tính toán, không thể lập trình. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi bao trùm. "Mình... mình không biết phải làm gì. Cô ấy không còn như trước nữa. Nụ cười của cô ấy, ánh mắt của cô ấy... tất cả đều biến mất. Cô ấy nói 'hết giờ rồi'."

Minh Khang im lặng một lúc, dường như đang tiêu hóa những lời nói đầy bất an của người bạn vốn dĩ luôn lý trí. "Hết giờ rồi? Cái gì hết giờ? À... 60 giây hả?" Anh hỏi lại, giọng nói có chút nghiêm túc hơn. "Cậu đã làm gì để giữ cô ấy chưa? Ngoài 60 giây đó? Cậu có bao giờ nghĩ đến việc... bước ra khỏi cái thang máy đó và nói chuyện với cô ấy trong thế giới thực chưa, Lâm Dịch?" Lời nói của Minh Khang như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Dịch. Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, chưa bao giờ dám nghĩ đến điều đó. Thế giới 60 giây là an toàn, là có kiểm soát. Thế giới bên ngoài... là sự hỗn loạn. "Cậu không thể cứ mãi trốn trong cái 'phép màu' đó được, Lâm Dịch. Tình yêu không phải là một thuật toán. Nó cần sự chủ động, cần sự dũng cảm."

Lâm Dịch chỉ biết im lặng. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần 60 giây đó là đủ. Đủ để anh nhìn thấy cô, đủ để anh cảm nhận sự hiện diện của cô, đủ để anh cảm thấy một chút ấm áp trong cuộc sống khô khan của mình. Nhưng giờ đây, khi cô quay lưng bước đi, anh mới nhận ra, 60 giây đó chỉ là một phần nhỏ bé, một mảnh ghép vụn vặt trong bức tranh lớn của một mối quan hệ. Và anh, vì sự lý trí của mình, đã bỏ lỡ toàn bộ bức tranh. "Mình... mình không biết." Anh thừa nhận, giọng nói nhỏ dần. "Mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ... cảm thấy như thế này."

Minh Khang thở dài. "Này, người anh em lý trí, trái tim cậu có ổn không đấy? Có vẻ như nó đang phản ứng lại với những gì cậu đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay. Đừng để nó quá muộn, Lâm Dịch. Có những thứ, khi đã mất đi, sẽ không bao giờ trở lại." Lời khuyên của Minh Khang vang lên như một hồi chuông cảnh tỉnh. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần. Bầu trời trong xanh nhưng tâm trí anh lại đầy giông bão. Anh biết Minh Khang đúng. Đã đến lúc anh phải làm điều gì đó. Một điều gì đó phi lý trí, một điều gì đó nằm ngoài mọi dự tính của anh.

***

Tối cùng ngày, Lâm Dịch gặp Minh Khang tại quán bar 'The Alley', một góc nhỏ quen thuộc nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của thành phố. Nhạc nền nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện rì rầm của những người khách, tiếng ly cốc va chạm khẽ khàng – tất cả tạo nên một bầu không khí thư giãn, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm lấy Lâm Dịch. Mùi rượu nhẹ thoang thoảng trong không khí, xen lẫn mùi nước hoa của những người qua lại. Lâm Dịch ngồi đối diện Minh Khang, dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh dường như chìm hẳn vào chiếc ghế bọc da. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét thanh tú nhưng thường mang vẻ nghiêm nghị, ít biểu cảm của anh giờ đây lại hằn rõ sự mệt mỏi và lo âu. Đôi mắt sắc bén, thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, giờ đây lại lộ rõ sự hoang mang, ánh nhìn của anh không còn tìm kiếm sự logic hay trật tự nào cả, mà chỉ là một sự bất lực. Anh vẫn mặc bộ trang phục công sở chỉnh tề, chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng, quần tây và giày da bóng loáng, như một sự cố gắng duy trì vẻ ngoài kiểm soát, dù bên trong anh đang hỗn loạn.

"Mình không biết phải làm gì nữa, Minh Khang." Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm và đều, nhưng ẩn chứa một sự tuyệt vọng hiếm thấy. "Mình chưa bao giờ cảm thấy thế này. Mình... mình sợ." Anh thú nhận, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. "Sợ mất cô ấy. Sợ rằng cái thế giới 60 giây của mình... sẽ không còn nữa." Anh kể lại chi tiết hơn về sự lạnh nhạt của An Nhiên, về câu nói "hết giờ rồi" đầy dứt khoát của cô, và cả cảm giác trống rỗng khi cô quay lưng bước đi mà không một lời từ biệt.

Minh Khang lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi lúc gật đầu nhẹ nhàng. Anh là người bạn duy nhất mà Lâm Dịch có thể mở lòng, người duy nhất có thể nhìn thấy được những góc khuất trong con người lý trí, khô khan này. "Cậu có nghĩ đến việc... cô ấy đang muốn nhiều hơn không, Lâm Dịch?" Minh Khang hỏi, đặt ly bia xuống bàn. "Cái 60 giây đó, nó là một phép màu, đúng. Nhưng phép màu đó có đủ để xây dựng một mối quan hệ thực sự không? Cô ấy là An Nhiên, một biên tập viên tự do, một người tin vào những điều không cần lý do. Cô ấy cần sự kết nối, sự quan tâm, không phải chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi được định sẵn."

Lâm Dịch im lặng, suy nghĩ về những lời của Minh Khang. Anh biết An Nhiên là người tin vào những điều không cần lý do, trong khi anh lại là kẻ chỉ sống theo lịch trình chính xác. Sự đối lập đó đã từng là điều thu hút anh, là điều khiến 60 giây của họ trở nên đặc biệt. Nhưng giờ đây, sự đối lập đó lại trở thành một bức tường vô hình ngăn cách họ. "Mình... mình đã cố gắng. Mình đã nghĩ về lời cô ấy nói. Về việc mình không hiểu cô ấy. Nhưng mình... mình không biết cách thể hiện. Mình không biết cách bước ra khỏi cái khung mà mình đã quen thuộc." Anh nói, ánh mắt dán chặt vào ly nước trên bàn, như thể đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong đó.

Minh Khang nhìn thẳng vào mắt bạn. "Lâm Dịch, đã đến lúc cậu phải chứng minh rằng tình cảm của cậu lớn hơn 60 giây. Rằng nó không chỉ gói gọn trong cái thang máy cũ kỹ đó. An Nhiên có thể là người tin vào những điều không cần lý do, nhưng cô ấy cũng là một người phụ nữ, cần một mối quan hệ thực tế, ổn định. Cậu không thể cứ mãi để cô ấy chờ đợi, để cô ấy băn khoăn về cái tương lai mập mờ này." Anh nói, giọng điệu thẳng thắn nhưng đầy sự quan tâm. "Hãy làm điều gì đó mà cô ấy không ngờ tới, điều gì đó ngoài những con số và quy luật mà cậu vẫn tuân theo. Một hành động phi lý trí, một hành động xuất phát từ trái tim, chứ không phải từ bộ não của một kỹ sư phần mềm."

"Phi lý trí?" Lâm Dịch lặp lại, từ ngữ đó nghe thật xa lạ trong vốn từ của anh. Cả cuộc đời anh, anh luôn sống theo lý trí, theo những quy tắc và logic. Anh chưa bao giờ làm điều gì mà anh không thể kiểm soát, không thể dự đoán. Nhưng giờ đây, đối diện với nguy cơ mất đi An Nhiên, sự lý trí đó bỗng trở nên vô dụng. Nó không thể giữ cô ở lại. Nó không thể xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng anh.

"Đúng vậy, phi lý trí." Minh Khang gật đầu. "Một điều gì đó... mà chỉ có tình yêu mới có thể giải thích được. Cậu nghĩ xem, nếu cô ấy đã bắt đầu tìm kiếm một kết nối thực tế hơn, một người như Quốc Trung chẳng hạn... cậu còn có bao nhiêu thời gian để chứng minh cho cô ấy thấy, cậu cũng có thể cho cô ấy điều đó?" Minh Khang cố ý nhắc đến Quốc Trung, người mà anh biết đã từng có ý với An Nhiên, như một đòn bẩy để Lâm Dịch thực sự hành động.

Lời nói của Minh Khang như một ngọn lửa thổi bùng lên sự hoảng loạn trong lòng Lâm Dịch. Quốc Trung. Anh nhớ đến cái tên đó, cái tên mà anh đã từng nghe An Nhiên nhắc đến một cách vô tình trong 60 giây của họ. Một người đàn ông có vẻ ngoài ổn định, thấu hiểu, biết cách thể hiện sự quan tâm. Một người hoàn toàn đối lập với anh. Anh không thể để mất An Nhiên. Không thể.

Lâm Dịch uống cạn ly nước trên bàn, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng tâm trí anh bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi bỗng chuyển hóa thành một quyết tâm mạnh mẽ. Anh không thể tiếp tục đứng yên. Anh không thể tiếp tục chờ đợi trong cái thế giới 60 giây an toàn của mình. Anh ph��i hành động. Phải bước ra ngoài. Phải làm một điều gì đó mà anh chưa từng làm. Một hành động phi lý trí, một hành động xuất phát từ trái tim. Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt kiên định dần trở lại, pha lẫn sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. "Cảm ơn cậu, Minh Khang." Anh đứng dậy, nói lời tạm biệt bạn, bước ra khỏi quán bar, mang theo một quyết định đã được hình thành, một kế hoạch táo bạo mà chính anh cũng không ngờ mình có thể nghĩ ra. Không khí đêm mát mẻ, dễ chịu, nhưng trong lòng anh lại đang cuộn sóng.

***

Sáng hôm sau, Lâm Dịch, trong bộ vest công sở thường ngày nhưng lòng đầy bão tố, đứng đợi An Nhiên trước cửa tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ'. Kiến trúc của tòa nhà hiện đại, đối lập hoàn toàn với chiếc thang máy cũ kỹ mà anh quen thuộc. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại, tiếng trò chuyện của đồng nghiệp từ bên trong vọng ra, xen lẫn tiếng xe cộ qua lại, tiếng còi xe từ xa của đô thị. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phảng phất từ quán gần đó len lỏi vào không khí. Tất cả đều là những âm thanh, mùi hương của một thế giới mà anh ít khi tiếp xúc, một thế giới năng động, bận rộn và đầy sự ngẫu nhiên. Anh cảm thấy lúng túng, không thuộc về nơi này. Bàn tay anh nắm chặt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sáng, sự lúng túng khi đứng đợi ở một nơi xa lạ, nơi anh không có bất kỳ quyền kiểm soát nào. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh vẫn đều đặn nhích từng giây, nhưng giờ đây anh không còn nhìn nó với ánh mắt của một người kiểm soát thời gian, mà là với ánh mắt của một người đang chờ đợi một định mệnh.

Mỗi bóng người bước ra từ cánh cửa tự động đều khiến tim anh đập mạnh hơn một nhịp. Anh đã nghĩ rất nhiều về những gì mình sẽ nói, những gì mình sẽ làm. Không phải trong 60 giây, mà là trong thế giới thực, nơi mọi thứ không còn kỳ diệu, nơi mọi thứ đều cần sự dũng cảm. Anh đã từng ghét những điều 'không kiểm soát được', nhưng giờ đây, anh lại đang tự mình bước vào một tình huống mà anh hoàn toàn không thể kiểm soát.

Và rồi, cô xuất hiện. An Nhiên. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ thường buông xõa tự nhiên. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn long lanh, nhưng hôm nay, nụ cười tươi tắn thường trực trên môi cô đã không còn, thay vào đó là một vẻ đăm chiêu, mệt mỏi. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhẹ nhàng, nhưng bước chân cô có chút nặng nề hơn thường ngày. Cô bước ra khỏi tòa nhà, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi dừng lại. Đôi mắt to tròn của cô mở to vì ngạc nhiên, sững sờ khi thấy anh. Lâm Dịch. Anh đang đứng đó, dựa vào bức tường gần lối ra, với vẻ mặt căng thẳng nhưng ánh mắt đầy kiên định.

"Lâm Dịch?" An Nhiên thốt lên, giọng nói cô đầy vẻ bất ngờ, không thể tin vào mắt mình. "Anh... anh làm gì ở đây?" Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Lâm Dịch, một người đàn ông của những con số, của sự chính xác, của những kế hoạch được định sẵn, lại đang đứng đợi cô ở đây, giữa một thế giới ồn ào và hỗn loạn mà anh luôn cố gắng tránh xa.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói xe và bụi đường, một mùi hương hoàn toàn xa lạ so với mùi kim loại cũ kỹ trong thang máy. Anh bước thẳng về phía cô, không chút do dự, như thể mọi lý trí đã bị quẳng lại phía sau. Anh đứng đối diện cô, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không còn lẩn tránh. Giọng anh hơi run, nhưng lời nói lại chất chứa một sự chân thành hiếm có. "Anh... anh cần nói chuyện với em. Không phải trong 60 giây." Anh nói, nhấn mạnh từng từ, như thể muốn xé bỏ mọi giới hạn, mọi rào cản đã từng tồn tại giữa họ. "Không phải trong 60 giây của chúng ta, An Nhiên. Mà là... ở đây. Ở thế giới bên ngoài."

***

Giữa dòng người qua lại hối hả, tiếng xe cộ vùn vụt, tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người nói chuyện ồn ào của đô thị, Lâm Dịch và An Nhiên đứng đối diện nhau, như một khoảng lặng kỳ lạ giữa sự xô bồ. Mùi khói xe, mùi bụi đường, đôi khi là mùi hoa sữa thoảng qua từ một góc phố nào đó, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động của thế giới thực, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng tuyệt đối của 60 giây trong thang máy. Lâm Dịch, người luôn ghét những điều 'không kiểm soát được', giờ đây lại đang đứng giữa một cảnh tượng mà anh hoàn toàn không thể kiểm soát, và anh cảm thấy một sự hỗn loạn trong lòng, nhưng kèm theo đó là một quyết tâm chưa từng có.

"Anh biết là anh... không giỏi nói chuyện." Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh vẫn hơi run, nhưng ánh mắt anh lại đầy kiên định. "Anh... anh cũng không giỏi thể hiện cảm xúc. Nhưng anh không muốn mất em, An Nhiên." Anh nói, lời nói của anh không hoa mỹ, không bay bổng, nhưng lại chất chứa một sự chân thành sâu sắc, một sự thật lòng mà An Nhiên chưa từng được nghe từ anh. "Anh không muốn 60 giây của chúng ta là tất cả. Anh không muốn... nó kết thúc như thế này."

An Nhiên đứng bất động, ánh mắt cô dao động giữa sự bất ngờ, bối rối và một chút xúc động khó tả. Cô vẫn còn nhớ lời khuyên của Mai Hoa về việc tìm kiếm một mối quan hệ thực tế hơn, cô vẫn còn nhớ quyết định của chính mình rằng cô không thể tiếp tục mối quan hệ mơ hồ này nữa. Cô đã sẵn sàng để buông bỏ, để bước tiếp. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch đang đứng trước mặt cô, ở thế giới thực, nói những lời mà cô chưa từng dám mong đợi.

"Anh... anh đã nghĩ rất nhiều." Lâm Dịch tiếp tục, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình. "Anh biết anh đã... không hiểu em. Anh đã để em một mình trong cái suy nghĩ của em. Anh đã... vô tâm." Anh thừa nhận, mỗi lời nói là một sự đấu tranh với chính bản thân, với cái tôi lý trí của anh. "Nhưng... anh không muốn mất em. Anh không muốn 60 giây của chúng ta là tất cả. Anh muốn... anh muốn một cái gì đó hơn thế." Anh nói, giọng nói anh trầm xuống, đầy sự cầu khẩn. "Anh muốn... chúng ta có thể có nhiều hơn 60 giây. Anh muốn... chúng ta có thể có một cái gì đó thực tế hơn. Một cái gì đó... không bị giới hạn bởi thời gian hay không gian."

An Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Dịch. Đôi mắt sắc bén, thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, giờ đây lại lộ rõ sự chân thành, sự hoang mang và cả nỗi sợ hãi. Cô thấy được sự đấu tranh trong anh, sự vượt thoát khỏi những rào cản mà chính anh đã đặt ra cho mình. Trái tim cô bỗng chốc rung lên một nhịp. Cô đã từng nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ làm điều này, sẽ không bao giờ bước ra khỏi cái thế giới an toàn của anh.

Lâm Dịch, như lấy hết dũng khí còn lại, đưa tay ra, nắm lấy bàn tay của An Nhiên. Bàn tay anh lạnh, hơi run, nhưng sự nắm chặt lại đầy kiên quyết. Một hành động chưa từng có ngoài thang máy. An Nhiên giật mình, nhưng không rút tay lại ngay lập tức. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, một hơi ấm mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ cảm nhận được ở nơi đây, giữa sự ồn ào của phố thị. Cô nhìn vào đôi mắt Lâm Dịch, tìm kiếm sự thật trong lời nói của anh.

Sự kiên định trong lòng cô, quyết định mà cô đã đưa ra đêm qua, bỗng chốc lung lay. Sự xuất hiện bất ngờ của anh, những lời nói chân thành, và cái nắm tay đầy táo bạo này, tất cả đều đánh vào trái tim cô, nơi vẫn còn vương vấn những rung động của 'phép màu 60 giây'. Cô đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quay lại, sẽ không bao giờ để bản thân mình bị cuốn vào sự mơ hồ đó nữa. Nhưng Lâm Dịch đang đứng đây, trước mặt cô, trong thế giới thực, phá vỡ mọi quy tắc, mọi giới hạn mà anh đã từng tuân theo.

An Nhiên im lặng. Cô không nói gì. Cô chỉ nhìn vào đôi mắt anh, và trong khoảnh khắc đó, giữa dòng người hối hả, giữa tiếng còi xe và khói bụi, cô cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Cô đang đứng giữa ngã ba đường: một bên là con đường của sự ổn định, thực tế mà Quốc Trung đại diện, con đường mà cô đã quyết định sẽ theo đuổi; và một bên là Lâm Dịch, người đàn ông lý trí đã bất ngờ làm một điều phi lý trí nhất, người đang nắm chặt tay cô, hứa hẹn một cái gì đó hơn cả 60 giây. Mối quan hệ của họ, thứ đã từng an toàn trong 60 giây, giờ đây bỗng chốc trở nên chông chênh hơn bao giờ hết, nhưng cũng đầy hy vọng, đầy hứa hẹn. An Nhiên biết, hành động của Lâm Dịch sẽ buộc cô phải đưa ra một quyết định dứt khoát hơn về tương lai mối quan hệ. Và đây, có lẽ, là bước đầu tiên để mối quan hệ của họ thoát khỏi giới hạn 60 giây, nhưng cũng mở ra những thách thức lớn hơn trong thế giới thực, nơi mà mọi thứ không còn kỳ diệu, mà chỉ còn là sự đối mặt.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free