Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 163: Dấu Vết Ngoài 60 Giây
Ánh trăng đã lùi về sau những đám mây, nhường chỗ cho bình minh len lỏi qua tấm rèm cửa sổ. An Nhiên mở mắt, cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi đọng lại sau một đêm trằn trọc. Hình ảnh Lâm Dịch, người đàn ông trầm lặng trong 60 giây và kỹ sư tài năng trên các trang báo, vẫn vương vấn trong tâm trí cô, tạo thành một mớ cảm xúc lẫn lộn mà cô chưa thể nào gỡ rối. Cô ngồi dậy, bước đến trước gương. Khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn thường ngày rạng rỡ, giờ đây ánh lên một chút quầng thâm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Cô không thể mãi sống trong sự mơ hồ, không thể cứ để nỗi bất an gặm nhấm. Mai Hoa đã đúng, nếu cô muốn biết sự thật, cô phải tự mình đi tìm. Dù cho sự thật ấy có thể đau đớn, có thể làm thay đổi mọi thứ, cô cũng phải đối mặt.
Cô bước vào bếp, tiếng nước chảy rì rầm từ vòi nước quen thuộc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ nhỏ, mang theo chút hương vị của sự khởi đầu mới. Cô pha một ly cà phê đen nóng, hơi đắng nhưng đủ để đánh thức mọi giác quan. Cầm ly cà phê trên tay, cô tiến đến bàn làm việc. Chiếc laptop vẫn nằm im lìm, màn hình tối sầm như một lời nhắc nhở về cuộc tìm kiếm dở dang tối qua. Cô đặt ly cà phê xuống, hơi ấm từ cốc truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo trong lòng. Lần này, cô sẽ không chỉ lướt qua. Cô sẽ đào sâu, tìm hiểu tường tận về Lâm Dịch, về cái "thế giới bên ngoài" mà anh đã sống, đã lớn lên mà cô chưa từng chạm tới.
"Liệu anh có còn là 'anh' của em khi em bước vào thế giới ấy không?" Cô khẽ độc thoại, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe. Sự sợ hãi là có thật. Sợ hãi rằng hình ảnh Lâm Dịch hoàn hảo trong 60 giây kia sẽ vỡ tan, sợ hãi rằng cô sẽ tìm thấy những điều khiến cô thất vọng, hoặc tệ hơn, sợ hãi rằng cô sẽ nhận ra mình chẳng có chỗ đứng nào trong cái thế giới phức tạp ấy của anh. Nhưng bên cạnh nỗi sợ, một khao khát lớn hơn đang trỗi dậy – khao khát được thấu hiểu, được kết nối một cách trọn vẹn, không còn chỉ gói gọn trong những khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô muốn biết, liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua rào cản của thời gian và lý trí hay không, để tồn tại ngoài 60 giây kỳ diệu ấy, trong cái thế giới thực đầy phức tạp này. Cô hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ các ngón tay lên mặt bàn. Hôm nay sẽ là một ngày dài. Ngày mà cô chính thức bước ra khỏi vùng an toàn của mình, để tìm kiếm câu trả lời cho tình yêu mà cô vẫn hằng trân trọng, dù nó được định hình bởi "điều không cần lý do". Có lẽ, đã đến lúc, cô cần một lý do, hoặc ít nhất, là sự rõ ràng.
***
Quán cà phê "Mỗi Ngày" vào buổi trưa luôn mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh nắng dịu dàng lọt qua tấm cửa kính cũ kỹ, nhuộm vàng những chậu cây xanh mướt đặt trên bậu cửa. Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng nhạc jazz hoặc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ góc quán. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài niệm. An Nhiên chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi cô có thể vừa trò chuyện, vừa lặng lẽ ngắm nhìn dòng người qua lại. Mai Hoa đã đến trước, đang lật dở một cuốn sách cũ trên kệ.
"Chào mày, An Nhiên." Mai Hoa gấp sách lại, nở nụ cười rạng rỡ. Dáng người năng động, mái tóc ngắn ngang vai nhuộm màu thời trang của cô bạn luôn mang đến một nguồn năng lượng tích cực. "Cà phê của mày đây." Cô đẩy ly cà phê sữa đá về phía An Nhiên.
An Nhiên gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, cảm nhận sự mát lạnh từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay. "Cảm ơn mày."
"Thế nào, đêm qua trằn trọc nhiều lắm à?" Mai Hoa hỏi, đôi mắt lanh lợi nhìn thẳng vào bạn mình. "Tao thấy mày có vẻ… quyết tâm hơn hẳn hôm qua đấy."
An Nhiên thở dài, nhấp một ngụm cà phê. "Mày nói đúng. Tao không thể cứ ngồi yên chờ đợi nữa, Mai Hoa ạ. Cứ nghĩ mãi về lời từ chối của anh ấy, về cái cảm giác mình chẳng thể làm gì, nó cứ gặm nhấm tao. Cứ như là… 60 giây của chúng tao không còn an toàn nữa." Cô đặt tay lên cuốn sổ nhỏ đang mở trên bàn, ngón tay lướt nhẹ trên những trang giấy trắng. "Tao cần phải biết. Biết rõ mọi thứ, dù điều đó có thể làm thay đổi hoàn toàn cái cách tao vẫn nhìn nhận về anh ấy, về mối quan hệ này."
Mai Hoa gật gù, nhấp một ngụm cà phê của mình. "Đấy mới là An Nhiên của tao chứ. Mày không thể cứ ngồi yên chờ người ta ban phát những mảnh ghép thông tin nhỏ nhoi. Nếu mày muốn một bức tranh toàn cảnh, mày phải tự đi tìm, tự ghép nó lại." Cô nói với giọng dứt khoát, đầy kiên định. "Nhớ không? Tao đã bảo mày rồi. Tình yêu không phải là một trò chơi mà mày cứ phải thụ động chờ đợi người khác hành động."
An Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Nhưng nếu sự thật không như mình mong muốn thì sao? Nếu anh ấy… không như mình nghĩ, hoặc tệ hơn, nếu anh ấy đã có người khác rồi?" Giọng cô nhỏ dần, sự lo lắng hiện rõ trong từng lời nói. Tiếng ly tách chạm khẽ vào nhau từ bàn bên cạnh như một tiếng vọng cho nỗi bất an trong lòng cô.
Mai Hoa vươn tay vỗ nhẹ vào mu bàn tay An Nhiên. "Thì còn hơn là sống trong mơ hồ, An Nhiên ạ. Cứ sống trong cái 'thế giới 60 giây' lý tưởng hóa ấy của mày, đến khi nó sụp đổ thì mày sẽ hối hận hơn nhiều. Ít nhất, khi mày biết sự thật, mày có thể chấp nhận, có thể đau lòng, nhưng mày sẽ có lựa chọn cho mình. Mày sẽ không còn bị động nữa." Mai Hoa ngừng một chút, nhìn sâu vào mắt An Nhiên. "Với lại, Lâm Dịch của mày là một người kín đáo, mày biết mà. Mấy cái thông tin mày tìm được trên mạng xã hội chắc chắn sẽ không đủ đâu."
An Nhiên gật đầu, khẽ khàng ghi lại vài ý vào cuốn sổ. "Đúng là anh ấy không dùng mạng xã hội nhiều, ngoài cái LinkedIn mà tao tìm thấy tối qua. Nhưng tao có thể làm gì khác đây?"
Mai Hoa chống cằm, suy nghĩ. "Này, mày là biên tập viên tự do mà, có kinh nghiệm tìm kiếm thông tin, phỏng vấn các kiểu mà. Hơn nữa, mày có cả một network của giới truyền thông, báo chí. Tại sao không tận dụng nó?" Cô nói, đôi mắt lấp lánh ý tưởng. "Mày có thể thử tìm kiếm những bài báo cũ hơn về công ty anh ấy, những dự án mà anh ấy đã tham gia. Các tạp chí công nghệ hoặc tài chính thường có những bài phỏng vấn các kỹ sư chủ chốt. Hoặc, mày có thể thử hỏi han thông qua những người làm trong ngành công nghệ, những người mà có thể quen biết anh ấy. Dù sao thì, ngành IT ở thành phố này cũng không quá rộng lớn."
An Nhiên mở to mắt, những ý tưởng của Mai Hoa như một tia sáng le lói trong màn đêm. "Mày nói đúng! Tao có thể dùng cái cớ viết bài về 'những gương mặt trẻ tiêu biểu trong ngành công nghệ' hay 'những đột phá của các công ty khởi nghiệp' gì đó. Tao có thể tiếp cận gián tiếp!" Cô viết lia lịa vào cuốn sổ, những nét chữ dứt khoát thể hiện sự phấn khích. "Thật ra tao cũng có vài mối quen biết trong giới công nghệ, một vài người có thể giúp tao kết nối. Cái dự án 'Thành phố thông minh' mà tao tìm thấy tối qua, nó khá lớn, chắc chắn sẽ có nhiều bài viết."
Mai Hoa cười hài lòng. "Đấy, thế mới là An Nhiên chứ. Đừng sợ hãi những điều chưa biết. Đôi khi, chính những chuyến phiêu lưu vào 'thế giới bên ngoài' ấy lại mang đến cho mày những điều bất ngờ mà '60 giây' không bao giờ có thể cho mày được."
An Nhiên nhắm mắt lại một thoáng, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng bao quanh. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng đã bị lu mờ đi bởi một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Cô tin vào trực giác của mình, tin rằng cô cần phải làm điều này. Để tìm kiếm một câu trả lời, không chỉ cho Lâm Dịch, mà còn cho chính trái tim cô.
***
Buổi chiều tại tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ' luôn bận rộn, nhưng hôm nay An Nhiên lại chọn một góc khá yên tĩnh, nơi cô có thể tập trung vào công việc của riêng mình. Tiếng gõ bàn phím liên tục từ các đồng nghiệp khác, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng máy in hoạt động đều đặn tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một tòa soạn. An Nhiên ngồi trước màn hình laptop, đôi mắt không chớp, chăm chú vào từng dòng thông tin. Dưới vỏ bọc tìm kiếm tư liệu cho một bài viết về "ảnh hưởng của công nghệ đến đời sống hiện đại", cô bắt đầu hành trình "thám tử" của mình.
Cô bắt đầu với những từ khóa cụ thể hơn: "Lâm Dịch Công ty Sáng Tạo", "dự án Thành phố thông minh", "kỹ sư phần mềm Lâm Dịch". Hàng loạt các bài báo, phỏng vấn, và cả những thông cáo báo chí cũ dần hiện ra. Cô lướt qua từng trang, từng hình ảnh, cố gắng chắt lọc mọi thông tin liên quan đến anh. Trang LinkedIn của anh đã là một khởi đầu tốt, với những thông tin về học vấn và kinh nghiệm làm việc ấn tượng. Nhưng cô muốn nhiều hơn thế, muốn một cái nhìn sâu sắc hơn về con người anh, về cái thế giới mà anh sống khi không có cô.
Cô tìm thấy một bài phỏng vấn nhỏ trên một tạp chí công nghệ dành cho giới trẻ, trong đó Lâm Dịch được nhắc đến như một "ngôi sao đang lên" trong lĩnh vực AI và IoT. Hình ảnh kèm theo là một bức ảnh chụp anh đang thuyết trình trong một hội nghị, ánh mắt sắc bén và đầy tự tin. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt màu xanh đậm, tóc chải gọn gàng. Vẻ ngoài chuyên nghiệp, lạnh lùng và có chút xa cách ấy hoàn toàn khác với Lâm Dịch trong thang máy, người đôi khi cô thấy anh mỉm cười nhẹ khi nghe cô kể chuyện. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lòng An Nhiên. "Thế giới của anh ấy… thật sự rộng lớn và có nhiều người như vậy." Cô thầm nghĩ, cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cô và anh.
An Nhiên tiếp tục tìm kiếm, đào sâu hơn vào các bài viết về những sự kiện của công ty. Cô chợt nhận ra mình đang nín thở khi một bức ảnh nhóm lớn hiện ra trên màn hình. Đó là một buổi lễ trao giải thưởng công nghệ, và Lâm Dịch đứng ở vị trí trung tâm, bên cạnh Giám đốc Hoàng và một vài lãnh đạo cấp cao khác. Nhưng ánh mắt An Nhiên lại dừng lại ở một gương mặt quen thuộc khác. Thảo Vy. Cô ấy đứng ngay bên cạnh Lâm Dịch, với một nụ cười rạng rỡ và vẻ ngoài vô cùng tự tin, chuyên nghiệp. Cô ấy mặc một chiếc váy công sở màu đỏ nổi bật, mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo. Trong nhiều bức ảnh khác, Thảo Vy cũng xuất hiện khá thường xuyên bên cạnh Lâm Dịch trong các sự kiện, các buổi họp, hoặc thậm chí là trong các cuộc phỏng vấn nhóm. Vẻ gần gũi, thoải mái của họ khiến trái tim An Nhiên khẽ nhói lên.
"Cô ấy... thường xuyên ở bên anh ấy như vậy sao?" Cô lẩm bẩm, ngón tay run nhẹ khi phóng to bức ảnh. Không chỉ một, hai tấm, mà là cả một loạt ảnh. Thảo Vy không chỉ là đồng nghiệp, cô ấy dường như là một phần không thể thiếu trong "thế giới bên ngoài" của Lâm Dịch. Một cảm giác khó chịu, một chút ghen tị len lỏi vào tâm trí An Nhiên. Cô biết Thảo Vy, đã từng thấy cô ấy đôi khi cùng Lâm Dịch trong thang máy, nhưng chưa bao giờ nghĩ nhiều về mối quan hệ của họ ngoài công việc. Giờ đây, khi nhìn thấy họ đứng cạnh nhau, thân mật một cách tự nhiên trong những khung hình ấy, An Nhiên chợt nhận ra mình đang đối diện với một khía cạnh hoàn toàn khác của Lâm Dịch, một khía cạnh mà cô chưa bao giờ dám hình dung.
Hình ảnh Thảo Vy với vẻ đẹp tự tin và sự hiện diện thường xuyên bên cạnh Lâm Dịch tạo thành một rào cản vô hình, một lời nhắc nhở rằng thế giới của anh không chỉ có 60 giây và cô. Nó còn có những người khác, những mối quan hệ khác, những điều mà cô chưa bao giờ chạm tới. Tim cô đập nhanh hơn, một cảm giác bất an dâng lên. Liệu đây có phải là cái "sự thật không như mình mong muốn" mà Mai Hoa đã nói đến? Liệu có phải cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng 60 giây kia là đủ để hiểu về anh?
An Nhiên tắt màn hình, ngả người ra sau ghế. Ánh đèn văn phòng vẫn sáng trưng, nhưng trong lòng cô lại chìm vào một khoảng tối. Nỗi bất an đã hóa thành một cục nghẹn nơi cổ họng. Hành trình tìm kiếm này, cô biết, sẽ không dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi cô phải đối mặt với những sự thật phũ phàng, với những cảm xúc phức tạp mà cô chưa từng trải qua trong cái "thế giới 60 giây" an toàn của mình. Nhưng cô không hối hận. Cô cần biết, cô cần phải hiểu. Dù điều đó có nghĩa là cô sẽ phải đối diện với nỗi đau, với sự thất vọng, hay với một đối thủ mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy in mới và mùi cà phê còn vương vấn trong không khí. Hành trình này mới chỉ bắt đầu.
***
Trong khi An Nhiên đang miệt mài khám phá thế giới của anh, Lâm Dịch lại đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình – thế giới của những con số, những dòng code và những báo cáo phức tạp. Chiều muộn, văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vẫn sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo khẽ ở góc phòng, và tiếng máy lạnh phả hơi lạnh đều đều tạo nên một bầu không khí làm việc căng thẳng nhưng có trật tự. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, chăm chú vào bảng dữ liệu chi chít số liệu. Anh đang vùi đầu vào một báo cáo quan trọng cho dự án "Thành phố thông minh", cố gắng gạt bỏ hình ảnh An Nhiên và lời mời của cô ra khỏi đầu.
Tuy nhiên, mọi cố gắng của anh dường như đều vô ích. Mỗi khi anh cố gắng tập trung vào một con số, một dòng code, khuôn mặt dịu dàng của An Nhiên lại hiện lên, cùng với câu hỏi "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Lời từ chối khéo léo của anh vẫn còn văng vẳng trong tai, và theo sau nó là một cảm giác day dứt khó tả. Anh đã viện cớ công việc, viện cớ áp lực, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, anh sợ. Sợ hãi rằng khi bước ra khỏi 60 giây kỳ diệu ấy, mọi thứ sẽ không còn đẹp đẽ, không còn hoàn hảo. Sợ hãi rằng anh sẽ mất đi sự kiểm soát, mất đi cái vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Anh liên tục gõ phím, những ngón tay di chuyển thoăn thoắt, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn ở đó. Anh day thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ đang tấn công.
"Lâm Dịch, báo cáo của anh đã xong chưa? Giám đốc Hoàng đang đợi đấy."
Giọng nói của Thảo Vy vang lên bên cạnh, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô ấy đứng cạnh bàn anh, vẻ ngoài chuyên nghiệp và tự tin như mọi khi. Mái tóc ngắn gọn gàng, bộ vest công sở ôm sát tôn lên dáng người thanh thoát. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô ấy lướt qua khiến Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì nó nhắc anh nhớ về sự hối hả của công việc, về những áp lực đang đè nặng lên vai.
"Tôi biết. Gần xong rồi." Lâm Dịch trả lời cụt lủn, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Anh không muốn tỏ ra mất tập trung, đặc biệt là trước mặt Thảo Vy. Cô ấy là một đồng nghiệp giỏi, luôn làm việc hiệu quả và chuyên nghiệp, nhưng đôi khi, cô ấy lại quá sắc sảo trong việc nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của người khác.
Thảo Vy khẽ nhún vai, không nói gì thêm. Cô ấy hiểu Lâm Dịch, biết rằng khi anh tập trung, tốt nhất là không nên làm phiền. "Vậy thì anh cố gắng hoàn thành sớm nhé. Giám đốc có vẻ sốt ruột lắm rồi." Cô nói, rồi quay người bước đi, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi.
Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay của mình một cách vô thức. Đã gần 17:30 rồi. Chỉ còn hơn một tiếng nữa là đến khoảnh khắc 60 giây. Mặc dù anh đã từ chối An Nhiên, nhưng thói quen này vẫn ăn sâu vào tiềm thức của anh. Anh vẫn chờ đợi, vẫn đếm ngược. Cảm giác day dứt lại trỗi dậy. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có còn đến thang máy vào 18:29 nữa không? Hay lời từ chối của anh đã đẩy cô ra xa?
Anh cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đó, ép buộc bản thân tập trung vào công việc. Nhưng càng cố gắng, những cảm xúc hỗn độn trong lòng anh lại càng mạnh mẽ. Anh ghét sự mất kiểm soát này. Ghét cái cảm giác bị giằng xé giữa lý trí và một thứ cảm xúc mơ hồ mà anh chưa dám gọi tên. Anh luôn tin vào logic, vào những gì có thể định lượng, có thể kiểm soát được. Nhưng An Nhiên, và cái "thế giới 60 giây" ấy, lại là một "điều không cần lý do", một thứ nằm ngoài mọi định nghĩa của anh.
Anh biết, dự án "Thành phố thông minh" này là cả tâm huyết của anh. Nó đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, sự cống hiến không ngừng nghỉ. Giám đốc Hoàng đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào anh. Anh không thể để bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến công việc. Nhưng hình bóng An Nhiên cứ lởn vởn, như một vết nhơ nhỏ trên một tấm kính hoàn hảo. Anh lại day thái dương, cảm thấy áp lực từ công việc và áp lực từ chính những cảm xúc của mình đang đè nặng lên anh.
Lâm Dịch tắt màn hình máy tính, quyết định sẽ nghỉ ngơi một chút trước khi tiếp tục. Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài thành phố đang dần lên đèn. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một mạng lưới ánh sáng lung linh. Thành phố này, đầy hối hả và chuyển động, là nơi anh đã xây dựng sự nghiệp, đã vùi mình vào công việc. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường. 60 giây kia, với sự tĩnh lặng và dịu dàng của An Nhiên, đã tạo nên một khoảng không gian riêng, nơi anh có thể tạm quên đi sự phức tạp của thế giới thực. Nhưng giờ đây, ngay cả không gian ấy cũng đang bị đe dọa. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi. Sớm hay muộn, anh cũng sẽ phải đối mặt với những cảm xúc này, và với cả An Nhiên. Có lẽ, đã đến lúc, anh phải chấp nhận rằng có những thứ không thể kiểm soát, và có những tình yêu, dù chỉ là "60 giây", cũng đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự.
Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt kiên định hơn một chút. Báo cáo này phải xong. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết, một cuộc chiến khác đang diễn ra bên trong anh, một cuộc chiến mà anh không thể dùng logic để giải quyết.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.