Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 155: Ánh Mắt Lạ Lùng: Lời Thú Nhận Không Mồm Của Lâm Dịch
Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường văn phòng của Lâm Dịch dường như cũng mang một âm điệu nặng nề khác lạ, hòa vào cái cảm giác mắc kẹt giữa hai thế giới đang giằng xé anh. Anh tựa lưng vào ghế, cảm nhận từng thớ cơ trên người căng cứng, và dù đôi mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi có An Nhiên và những 60 giây đã mất. Một sự bối rối và mệt mỏi chưa từng có xâm chiếm lấy anh, một cảm giác rằng mọi thứ đang dần tuột khỏi tầm kiểm soát của mình, rằng những sợi dây vô hình mà anh luôn tin là mình có thể nắm giữ giờ đây đang tuột khỏi tay, từng chút một. Chiếc kim giây trên đồng hồ vẫn đều đặn quay, nhưng mỗi khoảnh khắc trôi qua lại như một lời nhắc nhở về sự mong manh của mối quan hệ mà anh từng nghĩ là an toàn, là bất khả xâm phạm.
***
Trong tòa soạn tạp chí ‘Thế Giới Phụ Nữ’, bầu không khí chiều muộn luôn mang một nét đặc trưng riêng. Tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đặn, như một bản hòa tấu không ngừng nghỉ của sự bận rộn. Tiếng điện thoại reo khẽ ở góc này, tiếng trò chuyện rì rầm của các đồng nghiệp ở góc kia, rồi lại là tiếng máy in chạy ro ro từ phòng đối diện. Đâu đó, tiếng nhạc nhẹ từ một chiếc loa nhỏ xíu lại bất chợt vang lên, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm. Mùi giấy in mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê đậm đà mà các biên tập viên uống để giữ tỉnh táo, và cả mùi nước hoa thoang thoảng của những đồng nghiệp nữ vừa mới tan ca. Bầu không khí năng động, hối hả, đôi khi căng thẳng đến nghẹt thở khi cận kề deadline, nhưng An Nhiên đã quen với nó. Cô ngồi tại bàn làm việc của mình, chiếc đèn huỳnh quang phía trên hắt xuống một ánh sáng trắng lạnh lẽo, nhưng vẫn không thể xóa đi vẻ đăm chiêu trên gương mặt cô.
Đã gần 16:30. An Nhiên cố gắng ép mình tập trung vào bài viết đang dang dở trên màn hình, những con chữ nhảy múa trước mắt cô nhưng dường như không muốn đi vào tâm trí. Tâm trí cô không ngừng trôi dạt, quay về buổi sáng gượng gạo trong chiếc thang máy, nơi mà 60 giây thân thuộc bỗng hóa thành một không gian xa lạ, lạnh lẽo. Vẻ mặt điềm tĩnh đến bất thường của cô lúc ấy chỉ là lớp vỏ bọc, che giấu sự tổn thương và nỗi thất vọng đang cuộn trào bên trong. Lâm Dịch đã cố gắng bắt chuyện, giọng anh có chút bối rối, nhưng mỗi câu hỏi của anh chỉ càng làm cô cảm thấy xa cách hơn. Cô đã đáp lại ngắn gọn, giữ một khoảng cách vô hình không chỉ về mặt vật lý mà còn là cảm xúc. Cô muốn anh cảm nhận được sự im lặng đó, sự trống rỗng đó, để anh biết rằng anh đã bỏ lỡ điều gì.
“Chuyện gì đang xảy ra với anh ấy vậy chứ?” An Nhiên lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Cô day day thái dương, cảm thấy một cơn đau âm ỉ. Anh đã từng rất quan tâm, đã từng rất kiên nhẫn lắng nghe cô trong thế giới 60 giây ấy. Vậy mà bây giờ, anh lại vắng mặt. Và khi xuất hiện, anh lại mang theo một sự ngập ngừng, một vẻ mặt khó hiểu mà cô chưa từng thấy. Có phải anh đã thay đổi? Hay cô đã quá ngây thơ khi tin vào những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tin vào một tình yêu không cần lý do, một tình yêu chỉ tồn tại trong giới hạn của thời gian?
Cô cảm thấy một sự thôi thúc khó tả, một khao khát muốn tìm một lời giải đáp cho sự lạnh nhạt của Lâm Dịch, cho những điều mà cô không thể gọi tên. Cô có một cuộc hẹn với đối tác ở một quán cà phê gần văn phòng của Lâm Dịch, một cơ hội để cô thoát khỏi sự ngột ngạt của tòa soạn, thoát khỏi những câu hỏi không lời đáp đang luẩn quẩn trong đầu. Đó có lẽ là một cách để cô tìm kiếm sự giải tỏa, hay ít nhất là một sự phân tâm tạm thời.
An Nhiên nhắm mắt lại một lát, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, cô tắt máy tính, màn hình vụt tắt mang theo những dòng chữ dang dở. Cô cẩn thận đặt chiếc bút vào trong cuốn sổ nhỏ, rồi cầm lấy túi xách của mình. Bước chân cô rời khỏi tòa soạn không còn vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát như thường lệ, mà thay vào đó là sự đăm chiêu, nặng trĩu. Mỗi bước đi của cô như đang mang theo một gánh nặng vô hình, một sự bất an mà cô không thể rũ bỏ. Cô muốn tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, rằng những 60 giây của họ vẫn còn một phép màu nào đó, nhưng lý trí cô lại không ngừng đặt ra những câu hỏi.
Cô bước ra khỏi tòa nhà, đón lấy làn gió chiều mát mẻ. Ánh nắng đã dịu bớt, tạo nên một sắc vàng nhạt trên những tán cây ven đường. Bên ngoài, không khí có vẻ trong lành hơn, giúp đầu óc cô thoáng đãng hơn một chút, nhưng nỗi lo lắng trong lòng thì vẫn còn đó. Cô đi bộ dọc theo con phố quen thuộc, hướng về phía tòa nhà cao tầng của Lâm Dịch. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc. Lý trí bảo cô rằng không nên quá bận tâm, rằng những gì xảy ra trong 60 giây là một món quà, không nên đòi hỏi thêm. Nhưng trái tim cô lại mách bảo điều ngược lại, rằng cô cần một sự rõ ràng, một lời khẳng định cho những cảm xúc đang lớn dần trong cô.
Càng đến gần tòa nhà, An Nhiên càng cảm thấy một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng. Cô không biết mình sẽ làm gì khi đến đó, liệu cô có đủ dũng khí để đối mặt với anh nếu anh có mặt ở sảnh không. Cô chỉ biết rằng, cô cần phải đến đó, cần phải nhìn thấy anh, cần phải tìm kiếm một điều gì đó để giải tỏa nỗi bứt rứt trong lòng. Cô biết mình đang hành động một cách vô lý, nhưng có những điều không cần lý do, và cảm xúc của cô dành cho Lâm Dịch lúc này chính là một trong số đó.
***
Khoảng 17:00, An Nhiên đã đến khu vực gần tòa nhà của Lâm Dịch. Kiến trúc hiện đại, sang trọng của Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo đứng sừng sững giữa bầu trời chiều. Tiếng còi xe từ xa vọng lên không đủ để phá tan sự trang nghiêm, chuyên nghiệp toát ra từ nơi này. Bên trong, cô biết là không khí điều hòa mát lạnh, khác hẳn với sự ẩm nóng của đường phố Sài Gòn.
An Nhiên dự định chỉ đi ngang qua, để nỗi tò mò được thỏa mãn một chút, rồi sẽ rẽ vào quán cà phê đã hẹn. Nhưng rồi, qua tấm kính lớn của sảnh chính, ánh mắt cô vô tình dừng lại. Trái tim cô bỗng thắt lại, như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Đó là Lâm Dịch. Anh đang đứng cùng với một người phụ nữ khác ở khu vực làm việc chung, nơi những chiếc bàn dài và ghế ngồi được bố trí một cách tinh tế, phục vụ cho những cuộc họp nhanh hoặc trao đổi nhóm. An Nhiên nhận ra Lâm Dịch ngay lập tức. Dáng người cao ráo, trang phục công sở chỉnh tề, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng. Anh vẫn là Lâm Dịch mà cô biết, nhưng lại có gì đó rất khác.
Người phụ nữ đứng cùng anh có mái tóc cắt ngang vai, trang phục thời trang và nụ cười rạng rỡ. Cô ấy là Thảo Vy, An Nhiên nhận ra từ một lần tình cờ thấy cô ấy trên mạng xã hội của công ty. Họ đang trao đổi tài liệu, những bản báo cáo và sơ đồ phức tạp trên máy tính bảng. Nhưng điều khiến An Nhiên chết lặng không phải là công việc, mà là cử chỉ và ánh mắt của cả hai.
Thảo Vy ghé sát vào Lâm Dịch một chút, ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình máy tính bảng, chỉ vào một điểm nào đó. Khoảng cách giữa họ dường như không chỉ là khoảng cách làm việc. Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi Thảo Vy, và cô nói, giọng nói cô dù không nghe rõ nhưng An Nhiên có thể cảm nhận được sự thân mật trong đó: “Anh Lâm Dịch, nếu không phải anh thì em cũng không biết xoay sở thế nào với cái dự án này đâu.”
Và rồi, điều khiến An Nhiên sững sờ nhất đã xảy ra. Lâm Dịch nhìn Thảo Vy, ánh mắt anh không còn vẻ nghiêm nghị, lý trí thường thấy khi anh làm việc. Thay vào đó, nó dịu đi, một sự quan tâm hiện rõ trong đôi mắt vốn sắc bén của anh. Anh khẽ cười, một nụ cười mà An Nhiên cảm thấy mình chưa bao giờ nhận được ngoài những 60 giây định mệnh. “Đó là trách nhiệm của một trưởng nhóm mà,” Lâm Dịch đáp, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
An Nhiên cảm thấy như có ai đó vừa đổ một gáo nước lạnh vào người. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô, không phải vì cái lạnh của điều hòa hay gió chiều, mà là cái lạnh từ sâu thẳm trái tim. Cô dừng bước, nấp vội sau một cột trụ lớn bên ngoài tòa nhà, cố gắng hòa mình vào dòng người qua lại để không bị phát hiện. Đôi mắt cô dán chặt vào cảnh tượng bên trong, mỗi cử chỉ, mỗi biểu cảm của Lâm Dịch đều được cô thu vào tầm mắt một cách đau đớn.
Cô nhìn Thảo Vy chạm nhẹ vào cánh tay Lâm Dịch khi họ cùng xem một tài liệu trên máy tính bảng. Đó là một cử chỉ rất nhỏ, rất vô tình, nhưng đối với An Nhiên, nó lại mang một ý nghĩa lớn lao. Và Lâm Dịch không hề tỏ ra khó chịu. Anh chỉ khẽ nhíu mày một chút, rồi lại mỉm cười. Một nụ cười rất khẽ, thoáng qua môi anh, nhưng nó lại như một nhát dao cứa vào trái tim An Nhiên. Đó là một nụ cười mà cô chưa từng thấy anh dành cho bất kỳ ai, một nụ cười mà cô khao khát được thấy dành cho mình trong thế giới thực này.
Ánh mắt anh dành cho Thảo Vy không phải là ánh mắt lý trí, lạnh lùng mà An Nhiên thường thấy khi anh làm việc. Nó là một sự quan tâm, một sự thấu hiểu, một sự chia sẻ mà cô chưa từng chứng kiến anh dành cho ai khác. Nó khác hẳn với cái vẻ mặt bối rối, gượng gạo của anh trong thang máy sáng nay. Có phải anh đã tìm thấy một người có thể chia sẻ công việc, chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, một người có thể khiến anh mỉm cười một cách tự nhiên như vậy không?
Cảm giác ghen tuông bỗng dâng lên, một cảm giác chua chát và khó chịu. An Nhiên chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể ghen. Cô luôn tin vào sự đặc biệt của mối quan hệ 60 giây của họ, tin rằng nó là duy nhất, là bất khả xâm phạm. Nhưng giờ đây, cô đang chứng kiến một điều hoàn toàn khác. Anh ấy cười. Anh ấy lắng nghe. Anh ấy không còn vẻ căng thẳng, xa cách như khi ở bên cô ngoài chiếc thang máy định mệnh.
Cô cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Liệu những 60 giây của họ, những khoảnh khắc cô độc và phép màu ấy, có còn ý nghĩa gì không khi anh có thể tìm thấy những khoảnh khắc tương tự, thậm chí là thân mật hơn, với một người khác, trong thế giới thực này? Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu cô, như một con dao xoáy sâu vào trái tim. Cô đứng đó, nấp sau cột trụ, cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng cái lạnh trong lòng cô thì cứ thế lan tỏa, đóng băng từng tế bào.
***
An Nhiên bỏ dở cuộc hẹn. Lời xin lỗi qua điện thoại của cô nghe có vẻ yếu ớt, lạc lõng, nhưng đối tác của cô dường như không để ý nhiều. Cô bước vào một quán cà phê gần đó, quán "Mỗi Ngày" với không gian ấm cúng và quen thuộc. Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ loa, tiếng ly tách chạm khẽ, và tiếng khách hàng nói chuyện nhỏ tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, và mùi hoa tươi cắm trên bàn hòa quyện vào nhau, cố gắng xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của cô.
Cô chọn một góc khuất, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, tạo ra một không gian riêng tư đủ để cô chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Cô gọi một ly trà hoa cúc nóng, hy vọng hơi ấm từ nó có thể xua đi cái lạnh đang lan tỏa trong lòng. Cô ngồi lặng lẽ, để những hình ảnh vừa chứng kiến tua đi tua lại trong đầu, như một cuốn phim quay chậm đầy đau đớn.
Trái tim cô nặng trĩu. Cảm giác ghen tuông dâng lên, nhưng sâu hơn là sự hoài nghi về toàn bộ mối quan hệ của họ. Cảm giác chua chát khi nhìn thấy Lâm Dịch mỉm cười với Thảo Vy, một nụ cười mà cô chưa từng thấy dành cho mình ngoài thang máy, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết bỏng rát. Cô đã từng tin rằng mối quan hệ của họ, dù chỉ gói gọn trong 60 giây mỗi ngày, là đặc biệt, là duy nhất. Cô đã từng xem đó là một món quà định mệnh, một thế giới riêng tư mà chỉ có cô và anh cùng sẻ chia. Nhưng giờ đây, thế giới ấy dường như đang bị xâm lấn, bị đe dọa bởi thực tại phũ phàng.
An Nhiên nắm chặt cốc trà nóng, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, nhưng sâu bên trong cô cảm thấy lạnh lẽo. Cô nhớ lại những lời cô đã thầm thì với chính mình khi Lâm Dịch vắng mặt: "Anh ấy... anh ấy chưa bao giờ nhìn mình như thế ngoài thang máy... Vậy thì '60 giây' của chúng ta là gì đây?" Câu hỏi đó giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, nặng nề và đầy ám ảnh hơn bao giờ hết.
Liệu ‘60 giây’ có còn đủ để giữ chân Lâm Dịch? Hay nó chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ, một nơi trú ẩn an toàn mà cô đã tự vẽ ra để trốn tránh thực tại? Cô đã từng tin vào những điều không cần lý do, đã từng trân trọng từng giây phút bên Lâm Dịch, xem đó là một món quà. Nhưng liệu cô có đang tự huyễn hoặc bản thân về một tình yêu chỉ tồn tại trong giới hạn của thời gian và không gian, một tình yêu không đủ dũng khí để bước ra ngoài ánh sáng của thế giới thực?
Cô đặt cuốn sổ nhỏ xuống bàn, nhưng không hề viết gì. Bình thường, cô sẽ ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ của mình vào đó. Nhưng hôm nay, tâm trí cô trống rỗng, không thể sắp xếp được bất kỳ con chữ nào. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định, những suy nghĩ về Lâm Dịch và Thảo Vy cứ luẩn quẩn trong đầu. Hình ảnh Thảo Vy chạm nhẹ vào cánh tay Lâm Dịch, nụ cười của anh, ánh mắt quan tâm của anh… tất cả như một thước phim lặp đi lặp lại, khiến trái tim cô đau nhói.
An Nhiên cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Sự lạnh nhạt của Lâm Dịch trong 60 giây gần đây, cùng với cảnh tượng cô vừa chứng kiến, đang đẩy cô vào một ngã rẽ. Cô cần một sự rõ ràng. Cô cần biết liệu mối quan hệ này có thực sự "chỉ cần đủ" như cô đã từng nghĩ, hay cô đang khao khát một điều gì đó hơn thế, một điều gì đó thuộc về thế giới bên ngoài những 60 giây kia. Nỗi bất an này sẽ làm cho các khoảnh khắc '60 giây' tiếp theo trở nên căng thẳng hơn, không còn là nơi trú ẩn an toàn như trước. Cô biết rằng, sự xuất hiện của Thảo Vy sẽ tiếp tục là một yếu tố gây xáo trộn, đẩy mối quan hệ của họ vào những tình huống khó xử hơn. Và có lẽ, chính sự kiện này sẽ thúc đẩy cô có những hành động quyết liệt hơn, để tìm kiếm sự rõ ràng từ Lâm Dịch, hoặc tự mình tìm kiếm một mối quan hệ 'thực tế' hơn, một tình yêu có thể tồn tại và phát triển trong thế giới không ngừng chuyển động này.
An Nhiên thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự mệt mỏi và tổn thương. Ly trà trên bàn đã nguội lạnh. Cô vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời, tự hỏi liệu mình có còn đủ sức để tin vào phép màu của những 60 giây nữa hay không.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.