Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 15: Ánh Mắt Giao Thoa

Ánh hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, nó vẫn chói chang và rực rỡ như một ngọn lửa không tên. Mùi bánh ngọt thoang thoảng từ chiếc thang máy ngày hôm qua vẫn vương vấn, luẩn quẩn trong từng ngóc ngách suy nghĩ của anh, như một lời nhắc nhở dai dẳng về An Nhiên, về nụ cười của cô, và về cái gật đầu vô thức mà anh đã không thể đáp lại. Anh đã tự nhủ sẽ phá vỡ sự im lặng, sẽ không còn là một người quan sát thụ động, nhưng cuối cùng, anh vẫn đứng đó, bất động, ngoài sự chuyển động kỳ lạ của nội tâm mình. Một cảm giác thất bại và hụt hẫng nặng nề đè nén lồng ngực anh, khiến anh mất ngủ cả đêm, tâm trí cứ quay cuồng với hình ảnh và lời nói không lời của cô.

Trong văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, ánh đèn huỳnh quang trắng vẫn rọi sáng từng dãy bàn làm việc, hắt lên những bóng người đang cúi đầu bên máy tính. Tiếng gõ bàn phím liên tục, lách cách như mưa phùn trên mái tôn, tiếng điện thoại reo khẽ từ xa, và tiếng điều hòa không khí rì rào không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự hối hả cuối giờ chiều. Mùi giấy mới, mùi mực in, và mùi cà phê phảng phất đã thấm đẫm không gian, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, tập trung nhưng cũng phảng phất chút uể oải sau một ngày dài làm việc.

Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính của mình, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng. Những dòng code phức tạp, những thuật toán logic mà anh vẫn thường say mê giờ đây dường như trở nên vô nghĩa. Anh cố gắng hoàn thành báo cáo tiến độ dự án, nhưng tâm trí anh liên tục bị phân tán. Hình ảnh An Nhiên, với nụ cười ấm áp và ánh mắt thấu hiểu, cứ hiện lên rõ mồn một trước mắt anh, lấn át cả những con số và biểu đồ trên màn hình. Anh gõ bàn phím chậm rãi hơn thường lệ, những ngón tay như nặng trĩu. Thỉnh thoảng, anh lại day day thái dương, cố gắng xua đi sự bối rối đang giày vò.

"Không thể nào... mình đang bị sao thế này?" Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu anh, xen lẫn sự khó chịu và tò mò. "Chỉ là một hiện tượng vật lý, một sự cố ngẫu nhiên thôi mà." Anh cố gắng dùng logic để lý giải hành vi của cô, lý giải cái cách cô xuất hiện, cái cách cô nhìn anh, cái cách cô khiến anh mất kiểm soát. Anh đã xem xét lại tất cả các ghi chú về hiện tượng thang máy, về những báo cáo kỹ thuật anh đã thu thập được từ khi sự việc bắt đầu. Anh đã phân tích từng chi tiết, từng dữ liệu, cố gắng tìm ra một quy luật, một lời giải thích khoa học cho "lỗi hệ thống" này. Nhưng giờ đây, cái "lỗi hệ thống" đó lại gắn liền với một khuôn mặt, một nụ cười, một cái tên mà anh thậm chí còn chưa biết rõ. Nó không còn là một hiện tượng vô tri, mà là một sự kiện có cảm xúc, có sự sống.

Anh lướt qua các tài liệu kỹ thuật, những trang giấy đầy công thức và biểu đồ, nhưng đôi mắt anh chỉ lướt qua mà không hề đọng lại. Tâm trí anh trôi dạt về khoảnh khắc 60 giây, về ánh mắt của An Nhiên, về cái gật đầu nhẹ nhàng của cô. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong anh. Anh, một người luôn kiểm soát mọi thứ, luôn tìm kiếm sự rõ ràng và trật tự, giờ đây lại bị cuốn vào một thứ mơ hồ, không thể nắm bắt. Anh đã tự hứa với bản thân sẽ không còn để mình bị động, nhưng cái cảm giác bối rối và hụt hẫng ngày hôm qua vẫn còn ám ảnh.

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Kim giây vẫn đều đặn trôi, nhưng với anh, mỗi tích tắc đều trở nên dài vô tận. 17:58. 17:59. 18:00. Anh đếm ngược từng phút, từng giây đến 18:29, thời điểm mà anh biết mình sẽ lại đối diện với "hiện tượng" đó, và đối diện với cô. Một sự mong chờ lạ lùng, xen lẫn chút lo lắng, len lỏi vào tâm trí anh. Anh muốn biết cô sẽ nói gì, sẽ làm gì. Hay quan trọng hơn, anh muốn biết liệu mình có thể phá vỡ sự im lặng của chính mình hay không. Cái khao khát được kết nối, được giao tiếp, dù chỉ trong 60 giây ngắn ngủi, đã vượt qua cả sự cần thiết phải kiểm soát và lý giải. Anh đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách máy móc, tâm trí đã hoàn toàn rời xa công việc, hướng về một cuộc hẹn không lời đang chờ đợi anh dưới tầng trệt. Bầu không khí căng thẳng của văn phòng dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong anh, hoặc có lẽ chỉ là anh đang cảm nhận thế giới qua một lăng kính hoàn toàn khác. Anh bước đi, để lại sau lưng tiếng gõ bàn phím vẫn còn lách cách, tiếng điện thoại vẫn còn reo, và mùi cà phê vẫn còn phảng phất, tất cả như một phần của thế giới mà anh đang dần rời xa để bước vào một thế giới khác, chỉ có 60 giây.

***

Sáng hôm đó, An Nhiên ghé qua cửa hàng hoa "Bốn Mùa", một góc nhỏ yên bình giữa lòng thành phố ồn ào. Mặt tiền cửa hàng được làm bằng kính trong suốt, phản chiếu ánh nắng nhẹ của buổi sáng, và bên trong, vô vàn loài hoa đua nhau khoe sắc thắm, tạo nên một bức tranh sống động và đầy sức sống. Tiếng nước tưới hoa rì rào đâu đó, tiếng giấy gói hoa sột soạt, và mùi hương nồng nàn của đủ loại hoa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thơm tho, tươi mát và lãng mạn đến nao lòng.

An Nhiên, với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, bước đi chậm rãi giữa những kệ hoa, đôi mắt to tròn long lanh ngắm nhìn từng cành, từng đóa. Cô thường đến đây mỗi tuần một lần, không chỉ để mua hoa mà còn để tìm thấy sự bình yên, để tâm hồn mình được tưới mát bởi vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên. Hôm nay, tâm trí cô thong thả hơn thường lệ, hình dung về khoảnh khắc 60 giây buổi chiều và nụ cười bối rối của Lâm Dịch. Cô cảm thấy một sự kết nối tinh tế, như một cuộc hẹn không lời đã được định sẵn, một điều gì đó mong manh nhưng đầy hứa hẹn.

"Anh ấy sẽ phản ứng thế nào hôm nay nhỉ?" Cô tự hỏi trong lòng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Chắc hẳn anh ấy đang vắt óc suy nghĩ lắm, cố gắng tìm ra lời giải thích cho mọi thứ." An Nhiên hiểu rõ Lâm Dịch, hiểu cái cách một người đàn ông lý trí như anh sẽ vật lộn với những điều không thể giải thích. Nhưng chính sự vật lộn đó, sự bối rối đó, lại khiến cô cảm thấy thích thú. Cô không muốn anh thay đổi, cô chỉ muốn anh chấp nhận rằng có những điều trong cuộc sống không cần đến logic, không cần đến một lý do khoa học, mà chỉ cần đến cảm nhận của trái tim.

Cô dừng lại trước một bó hoa baby's breath trắng muốt, nhỏ li ti như những hạt sương sớm. Chúng mỏng manh, yếu ớt nhưng lại có sức sống mãnh liệt, thường được dùng để tôn vinh vẻ đẹp của những loài hoa khác, hoặc đứng một mình, tạo nên một vẻ đẹp tinh khôi, thuần khiết. "Chị ơi, cho em cành baby's breath này nhé," An Nhiên nói với cô chủ, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng. Cô khẽ vuốt ve những bông hoa nhỏ bé, cảm nhận sự mềm mại, tinh khôi của chúng. "Nó mong manh mà lại kiên cường giống... một mối liên kết mới." Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Cô chủ cửa hàng, một phụ nữ trung niên hiền lành, cũng mỉm cười đáp lại, như hiểu được ẩn ý trong lời nói của An Nhiên.

Cầm bó baby's breath trên tay, An Nhiên bước đi với tâm trạng thoải mái, thư thái. Bó hoa nhỏ nhắn, trắng tinh khôi, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự khởi đầu, về những điều mới mẻ đang chớm nở. Nó giống như mối quan hệ giữa cô và Lâm Dịch – mong manh, chưa rõ ràng, nhưng lại ẩn chứa một sức sống tiềm tàng, một sự kiên cường không ngờ. Cô không vội vàng, không thúc ép. Cô tin rằng mọi thứ sẽ đến một cách tự nhiên, đúng lúc. Đối với cô, khoảnh khắc 60 giây không chỉ là một hiện tượng kỳ lạ, mà còn là một món quà định mệnh, một không gian riêng tư nơi hai tâm hồn có thể kết nối mà không bị ràng buộc bởi những quy tắc của thế giới bên ngoài. Cô bước ra khỏi cửa hàng hoa, ánh nắng nhẹ buổi sáng vuốt ve mái tóc cô, mang theo mùi hương hoa dịu mát. Một ngày mới đã bắt đầu, và cô biết, buổi chiều hôm nay sẽ lại mang đến một điều gì đó thú vị. Cô sẽ lại gặp anh, trong khoảnh khắc của riêng họ, và cô sẽ lại gieo thêm một hạt giống tò mò, một chút "ngọt ngào" vào thế giới lý trí của anh.

***

Đồng hồ điểm 18:29. Lâm Dịch bước vào sảnh tòa nhà, dáng người cao ráo, khuôn mặt góc cạnh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên sự mong chờ khó tả. Anh đã tính toán thời gian một cách chính xác, không muốn bỏ lỡ một giây nào. Anh đã luyện tập trong tâm trí những điều mình sẽ nói, những câu hỏi mình sẽ đặt ra. Nhưng khi cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra, và anh nhìn thấy An Nhiên đang đứng đó, mỉm cười nhẹ nhàng, mọi lời nói trong đầu anh bỗng chốc tan biến.

An Nhiên, với mái tóc hạt dẻ buông xõa và bộ váy màu xanh nhạt nhẹ nhàng, đang đứng dựa vào thành thang máy. Tay cô cầm một bó baby's breath trắng muốt, mùi hương dịu nhẹ của nó thoang thoảng trong không gian chật hẹp. Cô cũng đã đến đúng giờ, như một nghi thức không lời đã được thiết lập giữa họ. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh, một nụ cười tinh tế nở trên môi, như thể cô đã biết trước anh sẽ đến, và anh sẽ lại bối rối.

Một sự ngượng ngùng lan tỏa trong không gian chật hẹp của chiếc thang máy. Dù chưa từng nói chuyện quá nhiều, nhưng giữa họ đã hình thành một sự nhận thức ngầm, một sợi dây vô hình kết nối hai con người. Lâm Dịch bước vào, đứng đối diện cô, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. Anh cảm thấy lồng ngực mình siết lại, nhịp tim đập nhanh hơn một chút. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, cánh cửa thang máy đóng lại. Rồi, một sự im lặng tuyệt đối bao trùm. Thời gian ngưng đọng.

Thế giới bên ngoài hóa đá. Ánh đèn vàng yếu ớt của thang máy hắt lên khuôn mặt của cả hai, tạo nên một không gian vừa thực vừa ảo. Lâm Dịch cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại thang máy, mùi kim loại cũ và mùi ẩm mốc nhẹ. Anh nghe thấy tiếng lạch cạch rất khẽ của dây cáp đang "treo" trong không trung tĩnh lặng. Tất cả các giác quan của anh đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.

Ánh mắt Lâm Dịch và An Nhiên giao nhau, như có một dòng điện vô hình chạy qua. Lâm Dịch cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt anh không thể giấu được sự tò mò và một chút bối rối. Anh nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của cô, nhìn nụ cười tinh tế đang nở trên môi cô. Bó baby's breath trắng muốt trong tay cô dường như phát sáng trong không gian tĩnh lặng, như một biểu tượng cho "mối liên kết mới" mà cô đã nhắc đến trong tâm trí mình sáng nay.

An Nhiên vẫn mỉm cười nhẹ, không nói gì, chỉ trao cho anh một cái gật đầu tinh tế, chậm rãi, như một lời chào quen thuộc, một lời xác nhận rằng họ đã lại ở đây, trong thế giới của riêng họ. Cái gật đầu đó không phải là một sự trêu chọc, mà là một sự thấu hiểu, một lời mời gọi nhẹ nhàng.

Lâm Dịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ sự im lặng này bằng lời nói, đúng như anh đã hứa với chính mình. Nhưng ngôn ngữ dường như vẫn còn đóng băng cùng với thời gian. Tuy nhiên, một điều bất ngờ đã xảy ra. Một cách vô thức, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh, Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại. Một cái gật đầu nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, nhưng nó lại mang một ý nghĩa to lớn.

An Nhiên cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. "Anh ấy đã gật đầu!" Cô reo lên trong tâm trí, một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt. Cô giữ nguyên nụ cười, nhẹ nhàng nháy mắt một cái rồi nhìn ra cánh cửa thang máy đã "đóng băng". Bên ngoài, một người đàn ông đang bước đi giữa chừng, một chiếc lá rơi lơ lửng giữa không trung, tất cả đều bất động, tạo nên một bức tranh siêu thực. Đối với cô, cái gật đầu của Lâm Dịch không chỉ là một phản ứng, mà là một bước đột phá, một dấu hiệu cho thấy bức tường lý trí của anh đang dần bị phá vỡ.

Lâm Dịch vẫn đứng sững, ngạc nhiên với chính hành động của mình. "Mình vừa làm gì vậy? Sao lại gật đầu?" Anh tự hỏi, một sự bối rối sâu sắc xen lẫn chút hài lòng len lỏi trong lòng. Anh đã không nói được lời nào, nhưng anh đã phản ứng. Anh đã "tham gia". Cái gật đầu vô thức ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại là một sự thừa nhận, một sự chấp nhận mối liên kết mong manh này. Nó giống như một lời cam kết không lời, một sự khẳng định rằng anh không còn muốn cô đơn trong khoảnh khắc 60 giây đó nữa. Anh muốn hiểu, muốn kết nối.

Anh siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên da, nhưng lần này, nó không còn là cảm giác của sự bất lực mà là của một sự thay đổi đang chớm nở. 60 giây trôi qua trong im lặng nhưng đầy ắp những cảm xúc và suy nghĩ không lời. Mỗi giây phút đều trở nên quý giá, một thế giới riêng chỉ thuộc về hai người.

Tiếng "ting" chói tai vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng một cách đột ngột và tàn nhẫn. Thế giới bên ngoài lập tức quay trở lại nhịp điệu hối hả quen thuộc. Tiếng người ồn ào, tiếng xe cộ rầm rĩ, tất cả ùa vào không gian thang máy như một dòng thác. Hoàng hôn đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm, và những ánh đèn đường đã nhấp nháy khắp nơi.

Lâm Dịch cảm thấy một sự khó chịu rõ rệt, một sự hụt hẫng lan tỏa khắp lồng ngực khi khoảnh khắc đó kết thúc. Anh đã quen với sự tĩnh lặng, sự kết nối không lời đó. Giờ đây, khi mọi thứ trở lại bình thường, anh lại cảm thấy trống rỗng. Anh nhìn An Nhiên, cô vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lại có chút tiếc nuối.

An Nhiên khẽ thở dài, nhưng nụ cười vẫn không tắt. Cô khẽ gật đầu chào Lâm Dịch một lần nữa, lần này là một lời tạm biệt, một cử chỉ nhẹ nhàng, tinh tế. Rồi cô bước ra khỏi thang máy, hòa vào dòng người đông đúc đang vội vã đổ ra khỏi tòa nhà. Mùi hương baby's breath vẫn còn vương vấn trong không gian, ngọt ngào và day dứt.

Lâm Dịch vẫn đứng sững, nhìn theo bóng lưng An Nhiên khuất dần. Anh không chỉ cảm thấy trống rỗng vì cô rời đi, mà còn vì anh đã không thể nói được lời nào, dù anh đã gật đầu. Nhưng lần này, sự hụt hẫng không còn là sự thất bại hoàn toàn. Anh đã có một phản ứng, một sự kết nối. Cái gật đầu vô thức ấy là một lời hứa, một bước tiến. Một sợi dây mong manh, một sự gắn bó vô hình đã bắt đầu hình thành rõ rệt hơn giữa họ. Anh không còn muốn cô đơn trong khoảnh khắc 60 giây đó nữa. Anh biết, anh muốn nói chuyện với cô. Anh muốn biết thêm về cô, về "điều không cần lý do" mà cô tin tưởng. Anh muốn hiểu cô là ai, và tại sao cô lại có thể khiến một người đàn ông như anh, một kỹ sư phần mềm luôn tìm kiếm sự logic, lại trở nên bối rối và mất kiểm soát đến vậy, nhưng lại không hề khó chịu.

Anh bước ra khỏi thang máy, đi chầm chậm về phía cửa tòa nhà. Thành phố đã lên đèn rực rỡ, hối hả, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh baby's breath trắng muốt và nụ cười của An Nhiên vẫn còn đọng lại. Anh biết, anh sẽ không chỉ đến thang máy vào 18:29 ngày mai để tìm kiếm một lời giải thích. Anh sẽ đến đó, để tìm kiếm một sự kết nối, để phá vỡ sự im lặng của chính mình, không chỉ bằng suy nghĩ, mà bằng cả lời nói. Cái gật đầu vô thức ấy là một khởi đầu. Anh đã bị "kẹt lại", một cách ngọt ngào và đầy bí ẩn, trong thế giới của riêng họ, và anh biết, anh không thể lùi bước nữa.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free