Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 136: Bóng Đêm Dự Án: Trách Nhiệm Và Ánh Mắt Xa Vời
Mùi điều hòa lạnh lẽo hòa với mùi nước hoa từ những người qua lại tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, khác hẳn mùi kim loại cũ kỹ trong thang máy. Bầu không khí hối hả, nhộn nhịp, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng căng thẳng mà họ vừa trải qua. Lâm Dịch gần như không đợi cánh cửa mở hết. Anh vội vàng bước ra, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự lo toan, đôi mắt sắc bén giờ đây không tìm kiếm sự logic mà chỉ đơn thuần là lối thoát. "Anh phải đi đây, An Nhiên. Hẹn gặp lại em." Lời tạm biệt của anh gấp gáp, như một câu nói được lập trình sẵn, không có sự lưu luyến hay chờ đợi. Anh thậm chí không quay đầu lại để nhìn cô, không một cử chỉ nhỏ bé nào cho thấy anh nhận ra sự hụt hẫng trong ánh mắt cô. Anh nhanh chóng bước về phía cửa ra vào chính của tòa nhà, bước chân nhanh và dứt khoát, như thể anh đang chạy đua với thời gian, đang cố gắng đuổi kịp những con số và deadline đang chờ đợi. Bóng lưng anh cao ráo, gầy nhưng cân đối, giờ đây lại mang theo vẻ vội vã, xa cách đến lạ thường, hoàn mình vào dòng người tan tầm.
An Nhiên đứng lại một chút, như một bức tượng nhỏ bé giữa dòng người hối hả. Cô nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch đang xa dần, cảm thấy một sự hụt hẫng khó tả, như thể một phần phép màu vừa bị phai nhạt. Anh thực sự đã rời đi, vội vàng và dứt khoát, như thể 60 giây vừa rồi chưa từng tồn tại, chưa từng để lại dấu ấn nào trong tâm trí anh. Sự thờ ơ của anh đối với cảm xúc của cô, sự thiếu vắng những câu hỏi, đã khiến cô cảm thấy một sự thất vọng nho nhỏ, một vết thương lòng âm ỉ. "Anh ấy có vẻ không để tâm lắm..." An Nhiên tự nhủ, một cảm giác chua chát len lỏi vào lòng cô. "Hay mình đã quá lo lắng?" Cô biết Lâm Dịch mệt mỏi, anh đang chịu áp lực lớn. Nhưng sự thờ ơ này, sự vội vã này, nó không phải là điều cô mong đợi từ 60 giây của họ. Cô nhớ lại sự đơn thuần, sự kỳ diệu của những khoảnh khắc đầu tiên trong thang máy, nơi chỉ có họ và thời gian ngưng đọng. Giờ đây, thế giới 60 giây ấy vẫn còn đó, nhưng nó dường như đã không còn là một hòn đảo bình yên tuyệt đối nữa. Nó đã bị những con sóng của thực tại vỗ vào, mang theo những lo toan, những áp lực, và cả những mối quan hệ mới mẻ từ bên ngoài. Cô thở dài, hơi thở phả ra một làn khói trắng mờ nhạt trong không khí lạnh của điều hòa. Tay cô vô thức chạm vào cuốn sổ nhỏ và cây bút trong túi xách, những vật bất ly thân mà cô thường dùng để ghi lại những cảm xúc và ý tưởng sau mỗi buổi gặp. Nhưng hôm nay, cô không muốn mở ra. Trong lòng cô vẫn ngổn ngang những câu hỏi về Quốc Trung và dự án mới, về những cơ hội đang chờ đợi cô phía trước. Nhưng xen lẫn với sự hào hứng đó là một nỗi lo lắng mơ hồ, một cảm giác bất an về mối quan hệ của cô và Lâm Dịch. An Nhiên bước ra khỏi sảnh tòa nhà, hòa vào dòng người đông đúc trên phố, cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lòng cô. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh sáng, những dòng xe cộ như những con rắn ánh sáng uốn lượn không ngừng trên đường. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh rực rỡ hơn. Tuy nhiên, ánh sáng của chúng không xua tan được bóng tối đang dần bao phủ lấy trái tim cô. "Liệu chúng ta có đang dần lạc mất nhau trong những gánh nặng của 'thế giới bên ngoài' không?" An Nhiên tự hỏi, cảm giác về một sự đứt gãy tinh tế trong kết nối của họ ngày càng rõ ràng. Cô biết rằng, nếu họ không thể tìm cách kết nối những thế giới riêng của mình, nếu họ không thể vượt qua những giới hạn vô hình này, thì "chỉ cần đủ" có lẽ sẽ không còn là một câu trả lời trọn vẹn nữa. Áp lực công việc của Lâm Dịch, sự xuất hiện của Quốc Trung, và những lo toan riêng của mỗi người đang dần kéo họ ra xa, biến 60 giây quý giá thành một khoảnh khắc chông chênh, đầy thử thách. Cô biết, nếu tình trạng này tiếp diễn, cô sẽ phải tìm cách hiểu rõ hơn về thế giới của anh, hoặc anh phải chia sẻ nhiều hơn, nếu không, mối quan hệ này sẽ mãi mãi chỉ là một điều kỳ diệu mong manh, dễ vỡ.
***
Đêm đã khuya, kim đồng hồ đã chỉ quá con số mười giờ. Trong văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, hầu hết các dãy bàn đã chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng, chỉ còn lại một vài ô vuông ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính, tạo thành những điểm sáng cô độc giữa không gian rộng lớn. Tiếng gõ bàn phím liên tục, lách cách, đều đặn như tiếng mưa đêm, hòa cùng tiếng máy tính hoạt động rì rầm và tiếng gió điều hòa thổi khẽ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và mệt mỏi. Không khí trong phòng đặc quánh mùi cà phê đã nguội, mùi giấy tờ mới in còn vương mực, và mùi kim loại lạnh lẽo từ các thiết bị điện tử. Nó không mang vẻ sống động của ban ngày, mà thay vào đó là sự căng thẳng, cô độc đến lạ thường.
Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, ánh đèn xanh nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật quầng thâm dưới đôi mắt sắc bén. Chiếc kính gọng kim loại mỏng vẫn yên vị trên sống mũi anh, nhưng ánh nhìn xuyên qua nó giờ đây không còn sự tỉnh táo thường thấy, mà đong đầy vẻ kiệt sức. Anh day nhẹ thái dương, một hành động vô thức mỗi khi anh cảm thấy áp lực đè nặng. Áo sơ mi trắng thường ngày phẳng phiu, nay đã có chút nhàu nhĩ sau một ngày dài làm việc căng thẳng và vài giờ ngồi lì trước máy tính. Anh gõ phím liên tục, những dòng code chạy dài trên màn hình như một mê cung vô tận, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Mỗi dòng lệnh, mỗi dấu chấm phẩy đều là một thử thách, một câu đố cần được giải đáp.
Ở bàn đối diện, cách anh một khoảng vừa đủ để tôn trọng không gian riêng tư nhưng cũng đủ gần để cảm nhận sự hiện diện, Thảo Vy cũng đang say sưa với công việc của mình. Cô gõ phím nhanh nhẹn, mái tóc dài được búi cao gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ được vẻ tươi tắn dù đã làm việc muộn. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự quan tâm và một chút gì đó khó định nghĩa. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đi về phía máy pha cà phê, tiếng lạch cạch nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh mịch. Một lát sau, cô trở lại, trên tay là hai ly cà phê nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ, xua đi phần nào mùi cà phê nguội ngắt đã bám víu trong không khí.
Thảo Vy đặt một ly cà phê xuống bàn Lâm Dịch, cốc sứ còn ấm nóng truyền hơi ấm qua lớp thủy tinh. "Anh Dịch, anh đã kiểm tra lại phần này chưa? Em thấy có vẻ hơi... chưa khớp lắm." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng câu hỏi lại chứa đựng sự sắc bén của một người có chuyên môn. Cô chỉ tay vào một đoạn code trên màn hình anh, ánh mắt cô tập trung vào công việc, nhưng đôi môi cô lại khẽ mỉm cười.
Lâm Dịch ngước lên, đôi mắt anh hơi nheo lại vì ánh sáng màn hình. Anh thở dài một tiếng, âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để làm dịu đi sự căng thẳng trong không khí. "Ừ, anh biết. Đang cố tìm lỗi đây." Giọng anh khàn đặc, có chút mệt mỏi, nhưng không giấu được sự tận tâm với công việc. Anh đẩy nhẹ chiếc kính lên sống mũi, rồi lại cắm cúi vào màn hình, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng code mà Thảo Vy vừa chỉ. Anh cảm thấy một sự biết ơn mơ hồ với sự giúp đỡ của cô, nhưng đồng thời, một sự khó chịu nhỏ bé cũng len lỏi trong lòng anh. Thảo Vy là một đồng nghiệp giỏi, không thể phủ nhận. Cô nhiệt tình, thông minh, và luôn sẵn lòng hỗ trợ. Nhưng sự gần gũi này, đặc biệt là vào những giờ khắc muộn màng như thế này, lại khiến anh cảm thấy không thoải mái. Anh vốn là người yêu thích không gian riêng tư, ghét những điều "không kiểm soát được", và sự hiện diện của Thảo Vy, dù là với ý tốt, lại như một sự xâm phạm vào cái "thế giới" nhỏ bé mà anh tự tạo ra cho mình.
"Anh uống chút cà phê đi, đêm còn dài mà." Thảo Vy đặt tay lên vai anh, một cái chạm nhẹ nhưng lại khiến Lâm Dịch giật mình. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút bối rối. Cô rút tay lại ngay lập tức, như nhận ra sự nhạy cảm của anh.
"Cảm ơn em. Em về trước đi, đừng ở lại muộn nữa." Lâm Dịch nói, giọng anh có phần cứng nhắc hơn bình thường. Anh không muốn cô ở lại đây, không muốn cô chứng kiến sự kiệt quệ của anh, và cũng không muốn cảm giác "trách nhiệm" mà cô vô tình gieo vào lòng anh ngày càng lớn. Anh luôn cố gắng duy trì một khoảng cách nhất định với đồng nghiệp, đặc biệt là đồng nghiệp nữ.
Thảo Vy chỉ cười nhẹ, ánh mắt cô vẫn nhìn anh đầy trìu mến. "Em cũng sắp xong rồi. Chắc là khoảng nửa tiếng nữa." Cô không nói thêm, chỉ quay trở về bàn của mình, tiếp tục công việc. Nhưng ánh mắt cô vẫn không ngừng dõi theo Lâm Dịch, một sự quan sát đầy tinh tế, như thể cô đang cố gắng đọc được những suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí anh. Lâm Dịch lại day trán, cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng tâm trí anh lại không ngừng chạy loạn. Áp lực từ Giám đốc Hoàng, từ cái deadline sắp tới, từ sự phức tạp của dự án, tất cả đang đè nặng lên anh. Và giờ đây, còn có cả sự hiện diện của Thảo Vy, một sự quan tâm vừa cần thiết lại vừa khiến anh khó xử. Anh cảm thấy như đang bị kéo căng ra thành nhiều mảnh, giữa công việc, giữa những mối quan hệ, và giữa những suy nghĩ mông lung về 60 giây và An Nhiên. Anh khẽ thở hắt ra, một tiếng thở dài mệt mỏi mà không ai nghe thấy, chỉ có anh và những dòng code vô tri. Anh biết, những đêm như thế này sẽ còn kéo dài, và anh không chắc mình có thể duy trì được sự cân bằng vốn đã mong manh của mình thêm bao lâu nữa.
***
Chiều hôm sau, đúng 18:30. Tiếng "kít" đặc trưng vang lên khi chiếc thang máy cũ kỹ dừng lại ở tầng 7, mở ra một thế giới hoàn toàn khác, nơi thời gian ngưng đọng. An Nhiên đã đứng chờ sẵn bên trong, cô cố nén một tiếng thở dài khi nhìn thấy Lâm Dịch bước vào. Tâm trạng cô nặng nề hơn bình thường, bởi những suy nghĩ vẩn vơ từ đêm qua vẫn còn lởn vởn trong đầu. Cô đã thức khá muộn, một phần vì những ý tưởng mới cho dự án của mình, một phần vì những lo lắng mơ hồ về Lâm Dịch.
Lâm Dịch bước vào thang máy, dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh dường như đang oằn mình dưới một gánh nặng vô hình. Khuôn mặt góc cạnh thường ngày mang vẻ nghiêm nghị, nay lại hằn rõ sự kiệt sức. Quầng thâm dưới mắt anh lộ rõ, như những vết mực đậm trên trang giấy trắng, cho thấy một đêm dài thiếu ngủ. Chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt mà anh mặc, dù vẫn được là phẳng phiu, nhưng lại không thể che giấu đi vẻ mệt mỏi đã thấm sâu vào từng thớ thịt của anh. Mái tóc cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận, giờ đây cũng có chút lộn xộn, như thể anh đã vội vàng đến mức quên cả việc chỉnh trang. Anh chỉ gật đầu chào cô, một cái gật đầu cụt lủn, ánh mắt lơ đãng liếc nhanh xuống chiếc đồng hồ đeo tay, như thể anh đang sợ mình sẽ lỡ mất một khoảnh khắc nào đó, hoặc anh chỉ đơn thuần là thói quen muốn kiểm soát thời gian. Tiếng thở nhẹ của An Nhiên xen lẫn với tiếng kim loại cũ kỹ của thang máy, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng nhưng lại chất chứa đầy những cảm xúc phức tạp. Mùi kim loại cũ hòa với mùi nước hoa thoang thoảng của An Nhiên, tạo nên một sự tương phản quen thuộc nhưng hôm nay lại có vẻ khác lạ, thiếu đi sự ấm áp và kết nối như những lần trước.
60 giây trôi qua trong sự im lặng nặng nề, khác hẳn những cuộc trò chuyện ngắn nhưng ý nghĩa thường lệ của họ. Không có những câu hỏi thăm sâu sắc, không có những chia sẻ nhỏ nhặt về một ngày đã qua. Chỉ có sự tĩnh lặng đến khó chịu, như một tấm màn vô hình ngăn cách hai tâm hồn. An Nhiên cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa cô và anh. Cô nhìn anh, ánh mắt chất chứa đầy lo lắng. Anh Lâm Dịch của cô, người luôn giữ vẻ ngoài chỉn chu và điềm tĩnh, giờ đây lại hiện lên với vẻ ngoài tàn tạ đến vậy.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề đang đè nén trái tim cô. "Anh Lâm Dịch, anh trông... mệt mỏi quá." Giọng cô nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn mơ hồ. Cô muốn chạm vào anh, muốn xoa dịu những vết hằn mệt mỏi trên khuôn mặt anh, nhưng cô lại do dự, bàn tay cô khẽ nắm chặt lại.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, như thể anh đang cố gắng tìm một chút bình yên trong khoảnh khắc ngưng đọng này. Anh mở mắt ra, ánh nhìn vẫn còn vương vẻ uể oải. "À, ừm... dự án hơi căng." Anh trả lời, giọng anh khàn đặc hơn bao giờ hết, như thể mỗi từ ngữ đều phải cố gắng lắm mới thoát ra khỏi cổ họng. Anh lại khẽ liếc đồng hồ, một hành động vô thức nhưng lại như một mũi dao cứa vào trái tim An Nhiên. Anh đang đếm ngược thời gian sao? Anh đang mong 60 giây này nhanh chóng kết thúc?
An Nhiên cảm thấy một sự hụt hẫng sâu sắc. Cô đã mong chờ một lời giải thích kỹ hơn, một ánh mắt chia sẻ, một cử chỉ cho thấy anh vẫn còn ở đây, trong 60 giây của họ. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một câu trả lời cụt lủn và ánh mắt dán chặt vào đồng hồ. "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Cô nói, giọng cô khẽ run lên, cố gắng che giấu đi sự thất vọng. Cô biết rằng, sự mệt mỏi của anh là thật, áp lực công việc là thật. Nhưng tại sao anh lại không thể chia sẻ điều đó với cô trong khoảnh khắc riêng tư này? Tại sao anh lại dựng lên một bức tường vô hình giữa họ?
"Cảm ơn em." Lâm Dịch đáp lại, giọng anh càng khàn hơn, gần như là một tiếng thở dài. Anh tựa lưng vào thành thang máy, đôi mắt khẽ nhắm hờ, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ ngắn trong vài giây quý giá còn lại. Anh không biết rằng, mỗi cử chỉ của anh, mỗi lời nói của anh đều đang tạo nên một vết nứt nhỏ trong thế giới 60 giây của họ. Anh không hề nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt cô, hay sự hụt hẫng đang dần bao trùm lấy trái tim cô. Đối với anh, 60 giây này, cũng như mọi thứ khác, đều đang bị lu mờ bởi áp lực công việc. Anh chỉ muốn mọi thứ nhanh chóng kết thúc để anh có thể quay lại với những con số, với những dòng code đang chờ đợi.
An Nhiên đứng đối diện, ánh mắt lo lắng dõi theo anh. Cô đưa tay lên, ngón tay khẽ cong lại, muốn chạm vào vai anh, muốn lay anh tỉnh dậy khỏi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Nhưng rồi cô lại thôi. Cô sợ rằng cái chạm của cô sẽ trở nên vô nghĩa, sẽ bị anh đẩy ra, hoặc tệ hơn, sẽ bị anh thờ ơ. Cô cảm thấy một sự bất lực, một nỗi buồn sâu sắc len lỏi vào lòng. 60 giây quý giá của họ, khoảnh khắc mà cô luôn trân trọng như một món quà định mệnh, giờ đây lại trở thành một không gian tĩnh lặng, đầy căng thẳng và xa cách. Sự mệt mỏi và xao nhãng của Lâm Dịch trong 60 giây này báo hiệu những cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ ngày càng bị ảnh hưởng bởi thực tại. An Nhiên nhận thấy sự thay đổi của Lâm Dịch, và điều đó đang thúc đẩy cô suy nghĩ nhiều hơn về việc "thế giới 60 giây" đang bị đe dọa, có thể dẫn đến việc cô chủ động tìm hiểu hoặc hành động trong tương lai. Cô biết, cô không thể cứ mãi đứng nhìn anh chìm vào sự kiệt quệ này.
***
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, rồi tiếng "ting" báo hiệu thang máy đã trở lại bình thường. Cánh cửa mở ra, trả Lâm Dịch và An Nhiên về với dòng chảy hối hả của thế giới bên ngoài. Lâm Dịch gần như ngay lập tức bước ra, không một lời tạm biệt, không một ánh mắt quay lại. Anh biến mất vào dòng người tan ca, bóng lưng cao gầy nhanh chóng khuất dạng. An Nhiên vẫn đứng lại một chút, như muốn níu kéo một điều gì đó vừa vụt mất. Cô thở dài, một hơi thở nặng nề hơn cả tiếng thở dài trong thang máy. Cảm giác hụt hẫng, lo lắng, và cả một chút giận dỗi len lỏi trong lòng cô.
Sau khi An Nhiên rời đi, Lâm Dịch lại một lần nữa trở về văn phòng. Thành phố bên ngoài đã lên đèn, những ánh sáng rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng hắt vào qua khung cửa sổ, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng lại mang vẻ cô độc. Tiếng máy tính của Lâm Dịch vẫn chạy, tiếng gió điều hòa thổi khẽ, thỉnh thoảng tiếng xe cộ từ xa vọng vào như một lời nhắc nhở về sự sống động của thế giới bên ngoài, một thế giới mà anh đang cố gắng tách mình ra. Mùi không khí văn phòng sau một ngày dài, mùi giấy, và mùi cà phê đậm đặc đã bám chặt vào không gian, tạo nên một bầu không khí yên ắng, cô độc và nặng nề.
Anh lướt qua những dòng code trên màn hình, những con số và ký tự nhảy múa trước mắt anh. Nhưng tâm trí anh không hoàn toàn ở đó. Hình ảnh ánh mắt lo lắng của An Nhiên trong 60 giây vừa qua cứ lởn vởn trong đầu anh, xen lẫn với hình ảnh Thảo Vy tận tình mang cà phê cho anh đêm qua. Cảm giác tội lỗi len lỏi, một sự nhức nhối mơ hồ. Anh biết An Nhiên đang lo lắng cho anh, anh cảm nhận được sự dịu dàng và quan tâm từ cô. Nhưng anh không thể làm gì khác. Áp lực từ dự án này quá lớn, nó chiếm trọn tâm trí anh, không cho phép anh có một giây phút nào để suy nghĩ về điều gì khác ngoài công việc.
"Dự án này... Càng lúc càng khó thở." Lâm Dịch tự nhủ, giọng anh khàn đặc, chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. Anh gỡ cặp kính ra, day nhẹ hai thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang âm ỉ. Anh nhắm mắt lại, một loạt hình ảnh vụt qua trong đầu: gương mặt Giám đốc Hoàng với vẻ nghiêm nghị khi giao deadline, những dòng code lỗi cần được sửa chữa, và cả nụ cười của Thảo Vy khi cô nói "em cũng sắp xong rồi". Rồi lại đến An Nhiên, ánh mắt cô đầy lo lắng, và câu nói "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
"An Nhiên chắc lại lo lắng rồi." Anh nghĩ, một cảm giác tội lỗi len lỏi. Anh biết mình đã thờ ơ với cô trong 60 giây vừa qua. Anh đã không dành cho cô sự chú ý mà cô xứng đáng có được. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh đang vật lộn với sự kiệt sức và áp lực công việc, phân vân giữa việc duy trì sự tập trung vào sự nghiệp và cảm giác tội lỗi khi không thể dành sự chú ý trọn vẹn cho An Nhiên. Anh cũng đối mặt với sự phức tạp khi Thảo Vy ngày càng gần gũi, tạo thêm gánh nặng 'trách nhiệm' và có thể là sự khó chịu với việc không gian riêng tư bị xâm phạm.
"Mà Thảo Vy... cô ấy cũng tốt bụng thật." Anh nghĩ về Thảo Vy, về sự hỗ trợ không ngừng của cô. Cô là một đồng nghiệp xuất sắc, không thể phủ nhận. Nhưng sự hiện diện thường xuyên của cô bên cạnh anh ở văn phòng sẽ là một yếu tố gây căng thẳng lớn hơn cho mối quan hệ "60 giây" và cả Lâm Dịch. Anh cảm thấy một sự khó xử mơ hồ. Anh không muốn lợi dụng lòng tốt của cô, nhưng anh cũng không thể từ chối sự giúp đỡ của cô khi anh đang chìm trong mớ bòng bong này.
Cảm giác trách nhiệm đè nặng khiến anh không thể nghỉ ngơi, nhưng sự mệt mỏi cũng làm anh chán chường. Anh đứng dậy, vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc. Anh bước đến cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi thành phố đã chìm vào bóng đêm, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy như hàng triệu ngôi sao trên mặt đất. Một cảm giác cô đơn bao trùm lấy anh. Anh uống cạn ly cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính cuộc sống anh lúc này. Ly cà phê rỗng không, như chính năng lượng của anh.
Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết. Anh lại mở máy tính ra, màn hình sáng lên, những dòng code lại hiện ra trước mắt anh. Anh day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm, cố gắng tập trung vào công việc. Anh biết, anh không thể dừng lại. Anh phải hoàn thành dự án này. Anh phải chứng minh năng lực của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh tự hỏi, liệu cái giá phải trả cho sự thành công này có quá đắt không? Liệu anh có đang đánh mất đi những điều quan trọng khác trong cuộc sống, đặc biệt là những khoảnh khắc quý giá trong 60 giây của anh và An Nhiên? Sự mệt mỏi và xao nhãng của Lâm Dịch trong 60 giây vừa qua báo hiệu rằng những cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ ngày càng bị ảnh hưởng bởi thực tại. An Nhiên nhận thấy sự thay đổi của anh, và điều đó chắc chắn sẽ thúc đẩy cô suy nghĩ nhiều hơn về việc "thế giới 60 giây" đang bị đe dọa, có thể dẫn đến việc cô chủ động tìm hiểu hoặc hành động. Anh biết, những ngày tới sẽ còn khó khăn hơn nữa, và anh không chắc mình có thể giữ vững được bao lâu trước khi mọi thứ vỡ vụn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.