Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 129: Bóng Hình Ngoài 60 Giây
Màn mưa đã ngớt từ lúc nào, chỉ còn lại những vệt ẩm ướt trên vỉa hè và những hạt nước đọng lại trên cửa kính, phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh như hàng ngàn viên pha lê. An Nhiên không vội vã, bước chân cô chậm rãi hơn thường lệ khi băng qua sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà. Không khí oi bức ban chiều đã tan đi, nhường chỗ cho một làn gió mát lành thổi qua những ô cửa mở, mang theo mùi hương của đất ẩm và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bồn cây cảnh đặt cạnh lối ra vào. Âm thanh của thành phố vẫn hối hả như mọi khi, tiếng còi xe từ xa vọng lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã của những nhân viên tan ca, tiếng cười nói xôn xao từ quán cà phê dưới sảnh. Mùi cà phê rang xay vẫn còn phảng phất, quyện với mùi điều hòa lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi đây, nơi mà cô đã quen thuộc đến từng ngóc ngách.
Ánh mắt An Nhiên lướt qua bảng thông báo điện tử, đọc lướt những tin tức vô thưởng vô phạt về sự kiện của tòa nhà, rồi dừng lại ở khu vực thang máy cũ kỹ. Trong lòng cô, những suy nghĩ từ cuộc gặp gỡ với Cô Lan và Quốc Trung vẫn còn vương vấn, như những áng mây lững lờ trôi, không chịu tan biến. Tấm danh thiếp của Quốc Trung vẫn nằm trong túi xách, cất gọn gàng trong ngăn nhỏ, nhưng sức nặng của nó dường như lan tỏa khắp tâm trí cô, như một lời nhắc nhở không ngừng về một thế giới khác đang vẫy gọi, một thế giới không bị giới hạn bởi 60 giây hay bức tường vô hình của chiếc thang máy.
"Liệu có phải mình đang quá mộng mơ, hay anh ấy quá lý trí?" An Nhiên tự thoại nội tâm, giọng cô trầm xuống, hòa lẫn vào tiếng ồn xung quanh mà không ai có thể nghe thấy. Cô nhớ lại từng lời của Cô Lan, những lời khuyên nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, khuyến khích cô lắng nghe trái tim nhưng đừng bỏ qua thực tế. "Đừng sợ những điều mới mẻ, An Nhiên. Đừng sợ bước ra khỏi chiếc thang máy đó, ra khỏi vùng an toàn của 60 giây." Cô Lan đã nói rằng tình yêu cần được nuôi dưỡng trong thực tại, cần những kết nối ngoài "phép màu", và rằng sự mộng mơ cần phải có nền tảng vững chắc để đứng vững trước phong ba bão táp của cuộc đời.
Và rồi, Quốc Trung xuất hiện, một cách tình cờ đến lạ lùng. Anh ta khác biệt. Anh ta mang đến những cơ hội mới, những kết nối "thực tế" mà Mai Hoa từng đề cập, những điều mà cô đã khao khát một cách vô thức. Quốc Trung nhìn cô như một biên tập viên tài năng, một đối tác tiềm năng, chứ không phải chỉ là "cô gái 60 giây" bí ẩn trong thang máy. Ánh mắt anh ấy đầy sự tập trung, sự tự tin toát ra từ mỗi lời nói, mỗi cử chỉ. Anh chủ động tiếp cận, chủ động gợi ý về một cơ hội hợp tác, một cánh cửa mở ra một thế giới công việc đầy hứa hẹn. Sự chủ động đó, sự rõ ràng đó, đối lập hoàn toàn với vẻ mệt mỏi và lơ đãng của Lâm Dịch trong những ngày gần đây, với những câu trả lời qua loa, những cái liếc nhìn đồng hồ đầy vội vã.
Một nỗi hụt hẫng lại dâng lên trong lòng An Nhiên, nhưng lần này, nó không còn là sự thất vọng đơn thuần, mà pha lẫn một chút tò mò, một chút thôi thúc về những điều mới mẻ. "Liệu có phải mình nên thử một điều gì đó khác?" Cô hỏi chính mình, câu hỏi cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc. Cô đã từng tin tưởng tuyệt đối vào "phép màu 60 giây", tin rằng nó là đủ, là một không gian thiêng liêng chỉ thuộc về hai người. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, chỉ 60 giây là không đủ để xây dựng một mối quan hệ trong thế giới thực, một thế giới đầy phức tạp và những áp lực vô hình. Cô muốn Lâm Dịch nhìn cô không chỉ trong 60 giây, mà còn trong những buổi chiều mưa, trong những bữa tối vội vã, trong những khó khăn của cuộc sống. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh mở lòng. Nhưng anh thì sao? Anh vẫn luôn là một người kiệm lời, sống theo lịch trình chính xác, và giờ đây, anh còn bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, xa cách hơn bao giờ hết.
An Nhiên chậm rãi đi về phía thang máy, tay khẽ siết chặt quai túi xách, cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của tấm danh thiếp bên trong. Cô thở dài nhẹ, một hơi thở mang theo cả sự bất an và một tia quyết tâm. Cô cố gắng dẹp bỏ những suy tư để tập trung vào khoảnh khắc sắp tới, khoảnh khắc mà lẽ ra phải là thiêng liêng nhất trong ngày của cô và Lâm Dịch. Nhưng tâm trí cô, vốn dĩ đã bị khuấy động, khó lòng trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối như trước.
Đúng 18:29, An Nhiên bước vào chiếc thang máy cũ kỹ, gần như cùng lúc với Lâm Dịch. Anh vẫn giữ vẻ ngoài chỉnh tề thường thấy, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng. Nhưng dù vậy, An Nhiên vẫn tinh ý nhận ra những nét mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh, dù anh đã cố gắng che giấu sau cặp kính gọng kim loại mỏng. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh nhìn sắc bén thường lệ giờ đây lại có chút lơ đãng, như thể tâm trí anh vẫn còn đang mắc kẹt đâu đó giữa những con số và dòng code.
Chiếc thang máy bắt đầu di chuyển, tiếng "kít" đặc trưng vang lên, quen thuộc đến mức đã trở thành một phần không thể thiếu trong thế giới riêng của họ. Khi nó đi qua tầng 7, thời gian bỗng chốc ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá, mọi âm thanh biến mất, chỉ còn lại tiếng gió điều hòa thổi nhè nhẹ và tiếng kim đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch kêu tích tắc, đều đặn đến lạ lùng trong không gian tĩnh lặng. Mùi kim loại cũ của buồng thang máy, quyện với mùi nước lau sàn thoang thoảng, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập, tách biệt khỏi thực tại.
Lâm Dịch và An Nhiên đứng đối diện nhau, khoảng cách giữa họ chưa bao giờ gần đến thế, nhưng đồng thời cũng chưa bao giờ xa cách đến vậy. An Nhiên cố gắng tìm kiếm sự kết nối quen thuộc trong ánh mắt anh, cái nhìn sâu sắc mà cô vẫn thường thấy mỗi khi thời gian ngưng lại. Nhưng hôm nay, cô chỉ thấy sự mệt mỏi và một chút phân tâm rõ rệt. Lâm Dịch dường như đang cố gắng gạt bỏ công việc ra khỏi đầu, nhưng không hoàn toàn thành công. Anh nhìn cô, một nụ cười nhẹ, gượng gạo nở trên môi, rồi ánh mắt anh vô thức liếc xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Khoảnh khắc ấy, An Nhiên cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim mình.
"Anh vẫn còn mệt mỏi sao?" An Nhiên khẽ hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, chất chứa sự quan tâm xen lẫn một chút bất an. Cô muốn mở lòng anh, muốn kéo anh trở lại cái thế giới 60 giây chỉ thuộc về hai người họ.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một cái gật đầu mệt mỏi. "Cũng tạm ổn. Dự án đang vào giai đoạn nước rút." Giọng anh trầm và đều, thiếu đi sự ấm áp thường thấy, như thể anh đang đọc một báo cáo hơn là trò chuyện với cô. Đôi mắt anh lại lơ đãng nhìn về phía trước, không thực sự tập trung vào cô.
An Nhiên cảm nhận được sự xa cách đó. Cô cắn nhẹ môi dưới, cố gắng tìm một chủ đề khác, một cách để phá vỡ bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ. "Có vẻ anh bận rộn hơn trước rất nhiều," cô thử gợi chuyện, hy vọng anh sẽ chia sẻ thêm một chút, dù chỉ là một câu nói. Cô muốn biết điều gì đang làm anh mệt mỏi đến vậy, để cô có thể hiểu, có thể chia sẻ, dù chỉ trong 60 giây ngắn ngủi này.
Lâm Dịch thở dài nhẹ, một tiếng thở dài nặng trĩu áp lực. Ánh mắt anh lại lướt qua đồng hồ, rồi mới nhìn lại An Nhiên, nhưng vẫn không hoàn toàn tập trung. "Đúng vậy. May mà có Thảo Vy hỗ trợ nhiệt tình, nếu không thì chắc không kịp tiến độ." Anh nói một cách vô tư, gần như là một câu nói bâng quơ, một lời giải thích đơn thuần về tình hình công việc.
Nhưng đối với An Nhiên, lời nói ấy lại như một tia sét đánh ngang tai, khiến trái tim cô hẫng đi một nhịp. "Thảo Vy." Cái tên đó, tuy mới nghe lần đầu, lại mang một sức nặng lạ lùng. Nó không phải là một con số, không phải là một dòng code, mà là một con người, một người phụ nữ. Một "bóng hình" khác, bỗng chốc xuất hiện trong cái thế giới vốn dĩ chỉ thuộc về cô và Lâm Dịch. Lâm Dịch nói cái tên ấy một cách tự nhiên, như một phần không thể thiếu của cuộc sống hàng ngày, nhưng An Nhiên lại nhạy cảm nhận ra điều gì đó không ổn. Cảm giác hụt hẫng lại dâng lên, lần này mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kèm theo một chút ghen tỵ và bất an khó tả.
Cô nhìn Lâm Dịch, cố gắng giao tiếp bằng mắt, tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, một lời giải thích, nhưng anh chỉ đơn thuần đứng đó, vẫn giữ vẻ mệt mỏi và lơ đãng. Anh không hề nhận ra tác động của lời nói mình vừa thốt ra, không hề biết rằng cái tên "Thảo Vy" đã như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt sợi dây kết nối mong manh giữa họ trong khoảnh khắc này. Anh chỉ đơn thuần nghĩ đến công việc, đến deadline, đến sự hỗ trợ mà anh đang nhận được.
60 giây vẫn đang trôi qua, từng giây một, nhưng không gian tĩnh lặng quen thuộc giờ đây lại trở nên nặng nề và ngột ngạt đến lạ. Tiếng kim đồng hồ của Lâm Dịch vẫn tích tắc, nhưng thay vì là âm thanh quen thuộc của sự yên bình, nó lại như tiếng đếm ngược cho một điều gì đó sắp mất đi. Lời nói của Lâm Dịch về Thảo Vy như một vết gợn nhỏ, đủ để khuấy động tâm trí An Nhiên, khiến những suy nghĩ đã cố gắng dẹp bỏ lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Thảo Vy... Quốc Trung..." An Nhiên độc thoại nội tâm, giọng cô chìm hẳn trong sự tĩnh lặng của thang máy. "Có vẻ như thế giới 60 giây của chúng ta không còn là của riêng hai ta nữa rồi." Hai cái tên ấy, một bên là đồng nghiệp của Lâm Dịch, một bên là người quen của An Nhiên, giờ đây không còn ở bên ngoài nữa, mà đã chen chân vào không gian thiêng liêng này, vào những giây phút mà lẽ ra chỉ thuộc về hai trái tim.
Cô cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt vô thức dừng lại ở cuốn sổ nhỏ đang cầm trên tay. Những dòng chữ nguệch ngoạc cô vừa ghi ở quán cà phê chiều nay, những câu hỏi về Lâm Dịch, về mối quan hệ của họ, giờ đây càng trở nên rõ ràng và day dứt hơn bao giờ hết. Tay cô vô thức chạm vào quai túi xách, nơi tấm danh thiếp của Quốc Trung vẫn nằm đó, như một minh chứng cho thế giới "thực tế" đang không ngừng gõ cửa. Tấm danh thiếp lạnh lẽo, cứng cáp, mang theo những lời đề nghị hợp tác, những cơ hội mới, đối lập hoàn toàn với sự mơ hồ, bất định của mối quan hệ 60 giây này.
Lâm Dịch nhận ra sự im lặng bất thường của An Nhiên. Anh khẽ cau mày, ánh mắt anh cuối cùng cũng chịu dừng lại trên khuôn mặt cô, cố gắng đọc những suy nghĩ ẩn chứa trong đôi mắt to tròn long lanh ấy. Nhưng anh không thể. Anh không biết phải nói gì, không biết lý do cho sự thay đổi đột ngột trong không khí. Áp lực công việc vẫn đang đè nặng lên vai anh, khiến tâm trí anh không thể hoàn toàn thoát ra khỏi mớ bòng bong của những dự án và deadline. Anh nhìn An Nhiên, thấy cô cúi đầu, bàn tay khẽ vuốt ve cuốn sổ, và một cảm giác bối rối nhẹ dâng lên trong lòng. Anh có cảm giác cô đang nghĩ về điều gì đó r���t quan trọng, nhưng anh lại không thể chạm tới được.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy họ, không còn là sự tĩnh lặng của sự kết nối, mà là sự tĩnh lặng của những suy nghĩ ngổn ngang, của những nỗi lo lắng và bất an. An Nhiên cảm thấy một bức tường vô hình đang dần được xây nên giữa cô và Lâm Dịch, một bức tường được tạo nên từ những áp lực của thế giới thực, từ những "bóng hình" mới xuất hiện. Cô đã từng khao khát một điều gì đó bền vững hơn, rõ ràng hơn ngoài 60 giây. Nhưng giờ đây, khi những lựa chọn thực tế đó đang dần xuất hiện, cô lại cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu có phải cô đang tự tay phá vỡ đi cái "phép màu" mà cô hằng trân trọng?
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, đánh dấu giây cuối cùng của khoảnh khắc ngưng đọng. Thời gian chuyển động trở lại. Thế giới bên ngoài ồn ào vội vã lại ập đến, như một dòng thác cuốn đi mọi suy tư. Lâm Dịch khẽ gật đầu chào An Nhiên, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua môi, rồi anh nhanh chóng bước ra khỏi thang máy, vội vã hòa vào dòng người tan ca. Vẻ mặt anh vẫn còn vương vấn lo toan công việc, không hề nhận ra sự thay đổi trong An Nhiên, không hề nhận ra rằng cái thế giới 60 giây của họ, vốn dĩ đã là một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông của cuộc đời, giờ đây đã không còn là một hòn đảo biệt lập nữa.
An Nhiên đứng lại trong thang máy thêm vài giây, nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch khuất dần. Tay cô vẫn khẽ vuốt ve tấm danh thiếp trong túi xách. Cô biết, cô không thể cứ mãi bám víu vào những gì đã cũ, vào một "phép màu" đang dần mất đi sức mạnh vốn có của nó. Cô cần phải hành động. Cô cần phải thử. Dù không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng An Nhiên biết rằng, cô không thể cứ mãi đứng yên trong sự tĩnh lặng đó, chờ đợi một điều gì đó sẽ thay đổi. Cô phải bước ra, để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của tình yêu, của cuộc sống, và của chính bản thân mình, ngoài cái giới hạn 60 giây định mệnh đó. Cô sẽ không bỏ cuộc, dù cho cái giá phải trả là sự bất an và những băn khoăn đang lớn dần trong lòng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.