Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 119: Lời Thì Thầm Của Tâm Hồn
Hơi ấm từ bàn tay An Nhiên vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay Lâm Dịch, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những gì vừa diễn ra, về sự bình yên mà cô đã mang lại cho anh. Lâm Dịch nhìn An Nhiên, nụ cười bình yên vẫn nở trên môi anh, một nụ cười mà trước đây hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt góc cạnh của anh, giờ đây lại mang vẻ tự nhiên và thanh thản đến lạ. Ánh mắt anh tràn đầy sự mãn nguyện, không còn vẻ căng thẳng hay lo âu về những điều không kiểm soát được. An Nhiên cũng đáp lại bằng ánh mắt tin tưởng và hạnh phúc. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh dưới ánh đèn sảnh, phản chiếu niềm vui sâu sắc trong lòng, một niềm vui đã chờ đợi rất lâu để được bộc lộ. Cô cảm nhận được sự thay đổi vững chắc trong Lâm Dịch, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, một sự chấp nhận trọn vẹn.
Họ dừng lại ở giữa sảnh, nơi dòng người tan tầm vẫn đang hối hả lướt qua, mỗi người một hướng, một mục đích riêng. Lâm Dịch khẽ xoay người, đối mặt với An Nhiên. Anh nhìn xa xăm, về phía cửa kính lớn nhìn ra đường phố đã lên đèn, nơi những ánh đèn xe cộ lấp lánh như những dải ngân hà trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Giọng anh trầm ấm, mang theo một sự kiên định rõ ràng, một lời hứa không cần nói thành lời. "Dù điều gì xảy ra... chúng ta vẫn sẽ có những khoảnh khắc này, đúng không?" Câu hỏi của anh không phải là một sự nghi ngờ, mà là một sự khẳng định, một mong muốn mãnh liệt được giữ lấy 'phép màu' này, giữ lấy sự kết nối đặc biệt của họ. Anh đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, miễn là có cô, có những 60 giây thuộc về nhau, và còn nhiều hơn thế nữa.
An Nhiên mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của cô như một tia nắng ấm áp xua đi cái lạnh của buổi tối. Cô siết nhẹ tay Lâm Dịch lần cuối trước khi buông ra, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. "Em tin là vậy, Lâm Dịch." Giọng cô trong trẻo, đầy tự tin, vang lên giữa tiếng ồn ào của sảnh. "Và còn nhiều hơn thế nữa." Lời nói của cô không chỉ là một sự an ủi, mà là một lời hứa, một niềm tin vào một tương lai rộng mở hơn, vượt ra ngoài giới hạn của '60 giây', một tương lai mà cô đã hình dung từ lâu.
Lâm Dịch buông tay An Nhiên, nhưng anh không rời đi ngay. Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt chứa đựng một lời hứa thầm lặng, một sự kết nối đã vượt lên trên mọi giới hạn, trên cả không gian và thời gian. Anh biết rằng, dù chiếc thang máy có biến mất, dù 'thế giới 60 giây' có không còn, thì tình cảm mà anh dành cho An Nhiên, và những giá trị mà cô đã mang đến cho cuộc sống của anh, sẽ không bao giờ mất đi. Chúng đã trở thành một phần không thể tách rời trong tâm hồn anh. An Nhiên vẫy tay chào tạm biệt, nụ cười vẫn nở trên môi, bước đi với một tâm trạng phấn chấn, tin tưởng vào tương lai. Bóng dáng cô dần khuất sau đám đông, nhưng hình ảnh và cảm xúc về cô vẫn đọng lại trong lòng Lâm Dịch. Anh đứng đó một lúc, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc đang lan tỏa trong từng tế bào, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn anh. Anh biết, cuộc sống của anh đã thay đổi mãi mãi. Anh đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của khoảnh khắc, không phải ở việc kiểm soát nó, mà ở việc trân trọng nó, và chấp nhận rằng có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và đó chính là sự khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà anh đã sẵn sàng bước đi cùng An Nhiên, dù ngoài 60 giây kia, mọi thứ không còn kỳ diệu như trước. Anh đã sẵn sàng đối mặt với thế giới thực, không còn nỗi sợ hãi nào nữa.
***
Trong văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Đồng hồ điểm 18:20, không khí cuối ngày vốn dĩ hối hả, nay lại mang theo một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ. Tiếng lạch cạch của bàn phím, tiếng điện thoại reo vang hay tiếng nói chuyện râm ran đã dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự trầm mặc của những người đang cố gắng hoàn thành nốt công việc trước khi ra về. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng vẫn dán chặt vào những dòng code đang nhảy múa. Dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh vẫn giữ nguyên tư thế nghiêm nghị thường thấy, nhưng sâu trong ánh mắt ấy lại không còn vẻ căng thẳng hay áp lực. Thay vào đó là một sự bình thản, một nét điềm tĩnh hiếm hoi. Anh không còn vội vã, không còn cảm thấy bị thời gian đuổi bắt. Mỗi thao tác chuột, mỗi phím gõ đều chậm rãi, chắc chắn, như thể anh đang tận hưởng từng khoảnh khắc cuối cùng của ngày làm việc.
Anh thỉnh thoảng liếc về phía cửa, không phải vì áp lực của deadline hay sự chờ đợi một cuộc họp, mà vì một sự mong chờ nhẹ nhàng, một niềm háo hức thầm kín đang lớn dần trong lồng ngực. Đó là một cảm giác mới lạ, hoàn toàn khác biệt so với những lần trước. Trước đây, anh luôn nhìn đồng hồ với nỗi lo lắng, sợ mình sẽ lỡ mất khoảnh khắc định mệnh. Còn bây giờ, anh nhìn thời gian trôi qua với một sự trân trọng, như thể mỗi giây phút đều là một lời dẫn dắt êm đềm đến điểm hẹn. Anh nhớ lại lời An Nhiên, câu nói "Và còn nhiều hơn thế nữa" cứ vang vọng trong tâm trí anh như một giai điệu dịu dàng. Nó không chỉ là một lời hứa, mà là một cánh cửa mở ra một thế giới mới, nơi anh không còn bị gò bó bởi những con số hay lịch trình cứng nhắc. Cô đã dạy anh cách trân trọng hiện tại, cách tìm thấy vẻ đẹp trong những điều không cần lý do, và cách tin tưởng vào những kết nối vượt ra ngoài mọi giới hạn.
Tiếng ghế xoay kẽo kẹt phía sau lưng anh. Đức Anh, chàng trai trẻ tuổi đeo kính cận, với cuốn sổ tay quen thuộc kẹp dưới cánh tay, đi ngang qua. Cậu dừng lại, hơi nghiêng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. "Sếp Lâm Dịch, anh về sớm thế ạ? Hôm nay trông anh điềm tĩnh lạ thường!" Giọng Đức Anh mang chút tò mò, xen lẫn sự kính trọng thường lệ. Cậu biết sếp mình luôn là người cuối cùng rời khỏi văn phòng, luôn chìm đắm trong công việc với vẻ mặt nghiêm nghị. Việc thấy anh thư thái như vậy là một cảnh tượng hiếm có.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự ấm áp nội tại. Đó là một nụ cười không hề gượng ép, mà hoàn toàn tự nhiên, thanh thản. "Ừm," anh đáp, giọng trầm ấm, "có một cuộc hẹn quan trọng." Anh không giải thích thêm, cũng không cần phải làm vậy. Với Đức Anh, đó có thể là một cuộc hẹn đối tác, một buổi gặp mặt với khách hàng quan trọng. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, anh biết rõ "cuộc hẹn quan trọng" này không có gì liên quan đến công việc, mà là một điều gì đó sâu sắc và ý nghĩa hơn nhiều. Nó là cuộc hẹn với chính tâm hồn mình, với An Nhiên, và với khoảnh khắc 60 giây diệu kỳ.
Anh khẽ gật đầu chào Đức Anh, rồi quay lại màn hình. Lâm Dịch lưu lại công việc đang dang dở, đảm bảo mọi thứ đều được cất giữ cẩn thận. Anh chậm rãi tắt máy tính, màn hình từ từ tối lại, phản chiếu hình ảnh của anh và những ánh đèn yếu ớt từ bên ngoài. Anh không vội vàng thu dọn đồ đạc. Chiếc cặp táp được sắp xếp một cách có trật tự, mọi thứ đều đúng vị trí của nó. Đây không còn là hành động của một người muốn thoát khỏi công việc, mà là một nghi thức, một sự chuẩn bị cho một khoảnh khắc đặc biệt. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận sự thoải mái lan tỏa khắp cơ thể. Bước chân anh không còn nặng nề hay vội vã như mọi khi, mà trở nên chậm rãi và vững vàng hơn thường lệ, như thể anh đang bước trên một con đường đã được định sẵn, một con đường dẫn anh đến nơi mà anh thuộc về.
Anh đi về phía thang máy, đi ngang qua những đồng nghiệp đang thu dọn đồ đạc, những gương mặt mệt mỏi sau một ngày dài. Họ chào anh bằng những cái gật đầu vội vàng, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ. Tâm trí anh đã hoàn toàn thoát ly khỏi bầu không khí công sở, hoàn toàn hướng về phía trước. Anh cảm nhận rõ ràng từng bước chân mình, từng nhịp đập của trái tim, và sự hít thở đều đặn. Không còn tiếng đồng hồ tích tắc gào thét trong đầu anh. Thay vào đó là một bản giao hưởng êm dịu của sự mong chờ và bình yên. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn huỳnh quang trên trần hành lang chiếu xuống, tạo thành một vệt sáng dài trước mặt anh. Anh bước đi, như thể đang dạo bước trong một giấc mơ, nơi mọi lo toan đều tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản và niềm hy vọng. Thế giới bên ngoài vẫn đang hối hả chuyển động, nhưng Lâm Dịch đã tìm thấy một nhịp điệu riêng cho mình, một nhịp điệu đồng điệu với trái tim An Nhiên. Anh đưa tay bấm nút gọi thang máy, ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo, nhưng trong lòng anh lại trỗi dậy một cảm giác ấm áp lạ thường.
***
Tiếng "kít" quen thuộc của chiếc thang máy cũ kỹ vang lên, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cửa thang máy từ từ mở ra, để lộ An Nhiên đang đứng bên trong, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào anh. Cô đã đợi sẵn, như thể đã biết trước anh sẽ đến đúng giờ này, đúng khoảnh khắc này. Ánh mắt họ gặp nhau, không cần lời chào hỏi xã giao, không cần những câu hỏi thăm thường lệ. Một sự tĩnh lặng sâu lắng bao trùm không gian nhỏ hẹp của cabin thang máy, một sự tĩnh lặng mà chỉ có họ mới có thể cảm nhận và sẻ chia.
Lâm Dịch bước vào, ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn cũ kỹ trong cabin chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh nhưng giờ đây đã mềm mại hơn rất nhiều. Anh không còn sự dè dặt hay e ngại như những ngày đầu. Thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh, một sự chân thành đến lạ. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh không chỉ đơn thuần là nhìn, mà là sự khám phá, sự thấu hiểu sâu sắc. Anh như đang đọc từng dòng suy nghĩ, từng cảm xúc đang ẩn hiện trong đôi mắt cô.
Thời gian bắt đầu ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá. Tiếng ồn ào của sảnh tòa nhà, tiếng xe cộ ngoài đường, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một không gian riêng tư tuyệt đối, nơi chỉ có hai tâm hồn đang kết nối. Mùi kim loại cũ kỹ đặc trưng của chiếc thang máy dường như cũng trở nên dịu nhẹ hơn, hòa quyện với mùi hương thoang thoảng từ mái tóc An Nhiên, tạo nên một bầu không khí thân mật, gần gũi.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm để nói ra những điều đã ấp ủ bấy lâu. "Khi còn nhỏ," anh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút hoài niệm và sự bối rối nhẹ, "anh từng lạc mẹ ở siêu thị." Anh dừng lại một chút, đôi mắt anh dường như đang nhìn về một ký ức xa xăm, một nỗi sợ hãi đã định hình nên con người anh ngày hôm nay. "Chỉ vài phút thôi, thực sự rất ngắn ngủi. Nhưng cảm giác đó... cảm giác bị bỏ rơi, bị lạc lõng giữa một thế giới rộng lớn, không có ai bên cạnh... nó ám ảnh anh rất lâu." Anh đưa tay lên, khẽ vuốt nhẹ gọng kính, một thói quen khi anh cảm thấy không thoải mái hoặc đang chìm đắm trong suy nghĩ. "Từ đó, anh luôn cố gắng kiểm soát mọi thứ. Sắp xếp mọi thứ thật ngăn nắp, theo một lịch trình chính xác. Anh sợ mất đi những gì mình trân trọng, sợ cảm giác bất lực khi mọi thứ vượt ra khỏi tầm tay." Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh giờ đây trần trụi, không còn bất kỳ bức tường nào che chắn. Anh đang chia sẻ một phần yếu đuối nhất của mình, một phần mà anh chưa từng dám bộc lộ với bất kỳ ai.
An Nhiên lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt to tròn của cô không rời khỏi Lâm Dịch một giây nào. Cô không ngắt lời anh, chỉ im lặng, ánh mắt dịu dàng và thấu hiểu. Cô cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói anh, sự nặng nề của ký ức đã đè nén anh suốt bao năm qua. Cô hiểu, nỗi sợ hãi đó không chỉ đơn thuần là một kỷ niệm, mà nó đã trở thành một phần của bản chất anh, khiến anh trở thành một người luôn tìm kiếm sự ổn định, sự kiểm soát. Cô khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như muốn nói rằng cô hiểu, cô đồng cảm với nỗi sợ thầm kín đó.
"Em hiểu cảm giác đó," An Nhiên nhẹ nhàng đáp, giọng cô trong trẻo nhưng cũng chất chứa một chút suy tư. Cô đưa tay lên, khẽ chạm vào cuốn sổ nhỏ và cây bút vẫn luôn nằm gọn trong túi áo. "Em luôn mơ về một 'ngôi nhà' mà em không cần phải vội vã rời đi, một nơi mà thời gian không thể chạm tới." Cô nhìn sâu vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt cô giờ đây cũng chứa đựng một nỗi khao khát sâu sắc. "Một nơi mà em có thể thuộc về trọn vẹn, không bị giới hạn bởi những khoảnh khắc ngắn ngủi, không bị chia cắt bởi tiếng chuông báo hiệu hết giờ." Nụ cười trên môi cô thoáng chút buồn bã, như thể cô đang đối diện với chính nỗi sợ hãi của mình, nỗi sợ về sự hữu hạn của những giây phút kỳ diệu mà họ đang có. "Em luôn lo lắng rằng một ngày nào đó, tất cả những điều này sẽ kết thúc, và em sẽ lại một mình, lạc lõng giữa dòng đời hối hả, như một giấc mơ bị lãng quên." Cô không nói rõ "điều này" là gì, nhưng cả hai đều hiểu. Đó là phép màu 60 giây của họ, là sự kết nối đặc biệt đã dần trở thành lẽ sống của cả hai.
Hai tâm hồn trần trụi, sẻ chia những góc khuất sâu kín nhất, những nỗi sợ hãi đã định hình nên con người họ. Trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối của chiếc thang máy, sự kết nối của họ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lâm Dịch cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ khi anh có thể bộc lộ nỗi sợ hãi của mình. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể chia sẻ điều này với bất kỳ ai, nhưng trước An Nhiên, mọi bức tường đều sụp đổ. Anh nhận ra, anh không hề cô đơn. Nỗi sợ hãi của anh, nỗi khao khát của cô, tuy khác nhau về hình thức, nhưng lại đồng điệu trong bản chất: đó là khao khát được thuộc về, được an toàn, được giữ gìn những điều mình trân trọng.
Lâm Dịch khẽ đưa bàn tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay An Nhiên đang đặt trên thành thang máy. Một cử chỉ không lời nhưng đầy ý nghĩa, truyền tải sự thấu hiểu và chấp nhận sâu sắc. Hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa sang tay cô, như một dòng điện nhẹ nhàng, kết nối hai tâm hồn. Anh siết nhẹ, trấn an, như muốn nói rằng anh sẽ không để cô phải trải qua cảm giác bị lãng quên hay bị bỏ rơi. Anh sẽ là "ngôi nhà" mà cô khao khát, một nơi mà thời gian không thể chạm tới, ít nhất là trong những khoảnh khắc họ ở bên nhau. Ánh mắt họ nhìn sâu vào nhau, không còn khoảng cách, không còn e dè. Chỉ còn lại sự tin tưởng tuyệt đối và một tình cảm mãnh liệt đang lớn dần, vượt ra ngoài giới hạn của 60 giây, vượt ra ngoài không gian và thời gian. Họ đã tìm thấy ở nhau một sự đồng điệu hiếm có, một sự thấu hiểu mà họ chưa từng tìm thấy ở bất kỳ ai khác. Trong khoảnh khắc ngưng đọng đó, chiếc thang máy cũ kỹ không còn là một phương tiện di chuyển, mà trở thành một thế giới riêng, một đền thờ của những lời thì thầm từ tâm hồn.
***
Tiếng "kít" quen thuộc, nhưng lần này không phải là tiếng báo hiệu thời gian ngưng đọng, mà là tiếng báo hiệu thời gian đã trở lại. Cửa thang máy từ từ mở ra, trả họ về với dòng đời hối hả, với sự ồn ào và vội vã của sảnh tòa nhà. Ánh đèn điện sáng trưng, tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện xôn xao, tất cả ập đến cùng lúc, tạo nên một sự tương phản choáng váng với sự tĩnh lặng tuyệt đối vừa rồi.
An Nhiên thoáng giật mình, đôi mắt to tròn của cô hiện lên một nỗi buồn khó tả, một vẻ lưu luyến không thể che giấu. Cô nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cô như muốn níu giữ khoảnh khắc kỳ diệu vừa trôi qua, muốn kéo dài thêm chút nữa "thế giới" chỉ thuộc về riêng họ. Cô cảm thấy một sự hẫng hụt nhẹ nhàng, một nỗi tiếc nuối khi phải rời khỏi không gian an toàn, thân mật đó để trở về với thực tại xô bồ. "Hết rồi..." Giọng cô khẽ khàng, gần như một tiếng thở dài, lạc giữa tiếng ồn ào xung quanh. Đó không chỉ là lời than thở về việc 60 giây đã kết thúc, mà còn là nỗi buồn về sự hữu hạn của những điều đẹp đẽ, về mong muốn được có nhiều hơn, một cuộc sống và tình yêu không bị giới hạn bởi không gian hay thời gian.
Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, nhưng anh không vội vàng. Anh hiểu cảm giác của An Nhiên, hiểu nỗi buồn thoáng qua trong đôi mắt cô. Anh nắm nhẹ tay cô, ánh mắt anh kiên định và bình yên, như muốn nói rằng sự kết nối của họ không chỉ giới hạn trong 60 giây. Anh khẽ siết tay cô một cách trấn an, truyền cho cô sự ấm áp và sự vững chãi của mình. "Chưa đâu," anh nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, đầy hứa hẹn. Nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười mà trước đây hiếm khi xuất hiện, giờ đây lại mang vẻ tự nhiên và thanh thản đến lạ. Anh muốn cô hiểu, những gì họ vừa chia sẻ, những gì họ đã xây dựng trong 60 giây đó, sẽ không biến mất cùng với tiếng chuông thang máy. Chúng đã trở thành một phần không thể tách rời của cả hai, một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn.
Họ bước đi chậm rãi giữa dòng người tan tầm đang hối hả lướt qua. Những gương mặt mệt mỏi, những bước chân vội vã, những cuộc điện thoại dở dang – tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống hiện đại, đối lập hoàn toàn với không gian tĩnh lặng mà họ vừa rời bỏ. Lâm Dịch vẫn giữ tay An Nhiên một lúc, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện hữu của cô bên cạnh anh. Anh biết, anh phải buông tay cô ra. Thế giới thực không cho phép họ cứ thế nắm tay nhau đi mãi. Nhưng lần này, việc buông tay không còn mang theo sự chia cắt, mà là một sự chuẩn bị cho những lần gặp gỡ tiếp theo, một lời hứa thầm lặng về một tương lai rộng mở hơn.
Khi họ đến chỗ rẽ, Lâm Dịch chậm rãi buông tay cô. An Nhiên nhìn anh, đôi mắt cô vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng giờ đây đã thêm vào đó một tia hy vọng, một niềm tin vào lời nói của anh. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, rồi quay người bước đi. Bóng dáng cô dần khuất sau đám đông, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ lấp lánh dưới ánh đèn sảnh, như một dải lụa mềm mại trôi đi giữa dòng người.
Lâm Dịch đứng đó, không rời đi ngay. Anh dõi theo An Nhiên cho đến khi bóng cô hoàn toàn biến mất. Anh cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc đang lan tỏa trong từng tế bào, nhưng cũng có chút tiếc nuối khi khoảnh khắc đó kết thúc. Tuy nhiên, nỗi tiếc nuối ấy không còn nặng nề như trước. Thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ. Ánh mắt và cử chỉ kiên định của Lâm Dịch khi trấn an An Nhiên đã gợi ý rằng anh đã sẵn sàng đối mặt với những thách thức sắp tới để bảo vệ mối quan hệ này. Anh biết rằng, dù chiếc thang máy có biến mất, dù 'thế giới 60 giây' có không còn, thì tình cảm mà anh dành cho An Nhiên, và những giá trị mà cô đã mang đến cho cuộc sống của anh, sẽ không bao giờ mất đi. Việc cả hai chia sẻ những câu chuyện sâu kín nhất đã củng cố nền tảng cảm xúc, cho thấy họ đã sẵn sàng cho một bước ngoặt lớn trong mối quan hệ, có thể là đối mặt với thực tế và quyết định về tương lai chung. Anh đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của họ, không chỉ trong 60 giây, mà còn trong vô vàn khoảnh khắc của cuộc sống ngoài kia, nơi mọi thứ không còn kỳ diệu, nhưng tình yêu của họ sẽ là phép màu lớn nhất.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.