Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 106: Vật Lộn Với Vô Định: Phía Sau 60 Giây

Tiếng “tít tít” báo hiệu thời gian trở lại, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, nó không phải là sự giải thoát, mà là âm thanh của một bản án vừa được tuyên. Anh bước ra khỏi thang máy, đầu óc quay cuồng, không hề biết rằng, chính hành động vô thức của mình vừa làm rạn nứt một thứ gì đó quý giá trong trái tim An Nhiên. Khoảng cách giữa họ, từng là một sự phân định diệu kỳ của thời gian, giờ đây lại bị chia cắt bởi một bức tường vô hình của nỗi sợ hãi và sự hiểu lầm.

Đêm hôm đó, sự tĩnh mịch của căn hộ Lâm Dịch trở thành một gánh nặng không thể chịu nổi. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn đọc sách hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và những đường nét góc cạnh giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, khắc khoải. Anh đi đi lại lại trong căn hộ nhỏ, từng bước chân như giẫm lên chính nỗi sợ hãi của mình, tạo nên những âm thanh đều đặn, khô khốc trên sàn gỗ. Chiếc đồng hồ đeo tay, vật bất ly thân mà anh luôn tin tưởng là biểu tượng của sự kiểm soát và trật tự, giờ đây lại như một vật vô tri trước cơn bão cảm xúc đang càn quét tâm hồn anh. Kim giây vẫn miệt mài trôi, từng tiếng tích tắc nhỏ bé như đang đếm ngược một điều gì đó sắp kết thúc, một sự kết thúc không thể tránh khỏi.

Trong đầu anh, từng chữ của thông báo thay thang máy cứ thế vang vọng, lặp đi lặp lại như một lời nguyền. "Thay thế 'Chiếc thang máy cũ kỹ'..." "Thang máy mới, hiện đại..." Những từ ngữ vốn mang ý nghĩa của sự cải thiện, tiến bộ, giờ đây lại trở thành lưỡi dao sắc nhọn cứa vào niềm hy vọng mong manh của anh. Nỗi sợ hãi về việc mất đi "60 giây" – không gian duy nhất anh và An Nhiên thuộc về, nơi mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối – bao trùm lấy anh. Anh tựa người vào khung cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của thành phố, nơi những ánh đèn xa xa lập lòe như những đốm lửa cô đơn. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm anh khẽ rùng mình, nhưng cái lạnh đó không thấm vào đâu so với cái lạnh buốt giá đang lan tỏa trong lòng anh.

"Không thể... không thể để nó kết thúc như vậy," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian vắng lặng. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, với việc tìm ra lời giải cho mọi vấn đề. Nhưng đây là một hiện tượng, một phép màu, một điều anh không thể lý giải hay điều khiển. "Nhưng nếu không có 60 giây, chúng ta là gì? Liệu cô ấy có... có còn nhìn anh theo cách đó không? Liệu tình cảm này có thể tồn tại bên ngoài phép màu đó không, hay nó chỉ là một ảo ảnh được tạo nên bởi sự đặc biệt của khoảnh khắc ấy?" Những câu hỏi cứ thế xoáy sâu, không ngừng gặm nhấm tâm trí anh. Anh luôn tin vào lý trí, vào những điều có thể định lượng, có thể giải thích. Nhưng tình yêu này, sự kết nối này, lại được xây dựng trên một điều hoàn toàn phi lý, một "điều không cần lý do" như cách An Nhiên thường nói. Và giờ đây, cái nền tảng phi lý đó đang đứng trước nguy cơ sụp đổ.

Anh ngồi sụp xuống ghế sofa, với tay lấy chiếc laptop, mở lên. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu vào gương mặt anh, khiến nó càng thêm xanh xao. Anh cố gắng tìm kiếm thông tin trên mạng về việc bảo trì thang máy, các loại thang máy mới, các quy định về an toàn, bất cứ điều gì có thể cho anh một manh mối, một tia hy vọng. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ vội vàng những từ khóa: "thay thế thang máy cũ", "thời gian ngưng đọng", "thang máy ma thuật". Nhưng kết quả trả về chỉ là những bài báo kỹ thuật khô khan về cơ chế hoạt động, hay những câu chuyện hoang đường về các hiện tượng siêu nhiên mà anh chưa bao giờ tin. Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, đấu tranh giữa việc liên lạc với An Nhiên hay không. Số điện thoại của cô, anh vẫn chưa có. Một mối quan hệ được xây dựng trong giới hạn 60 giây, chưa bao giờ vượt ra khỏi khuôn khổ đó. Anh biết cô là An Nhiên, biên tập viên tự do, làm việc ở tòa soạn trên tầng 12. Anh biết cô thích cà phê sữa đá, thích đọc sách cũ. Nhưng anh không có số điện thoại, không có địa chỉ nhà, không có bất kỳ cách nào để tìm cô ngoài chiếc thang máy và khoảnh khắc kỳ diệu đó. Nỗi bất lực dâng lên, nhấn chìm anh trong một vực thẳm của sự tuyệt vọng. Anh trượt điện thoại xuống bàn, thở dài, cảm thấy mình như một kẻ đang lạc lối giữa sa mạc, khát khao một giọt nước mà không biết phải tìm ở đâu. Màn đêm cứ thế trôi qua trong sự vật vã của anh, tiếng tích tắc của đồng hồ vẫn đều đặn vang lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian đang cạn dần.

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ văn phòng, nhưng không thể xua tan đi vẻ u ám trên khuôn mặt Lâm Dịch. Anh đến công ty với đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, báo hiệu một đêm mất ngủ triền miên. Dáng người cao ráo, cân đối của anh giờ đây có vẻ hơi rũ xuống, và bộ trang phục công sở chỉnh tề thường ngày cũng không thể che giấu đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm anh. Anh cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, cố gắng gõ những dòng code quen thuộc, nhưng tâm trí anh hoàn toàn bị nỗi lo lắng chiếm hữu. Một lỗi logic nhỏ, một ký tự sai chính tả, những điều mà bình thường anh sẽ không bao giờ mắc phải, giờ đây lại xuất hiện liên tục. Tiếng còi xe vọng từ xa, tiếng đồng nghiệp nói chuyện rì rầm, tất cả đều trở nên xa xăm, vô nghĩa. Anh cảm thấy như mình đang sống trong một lớp vỏ bọc, tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.

Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong văn phòng, tìm cớ để rời khỏi bàn làm việc. Đầu óc anh chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất: tìm hiểu thêm về việc thay thang máy. Anh cần biết chi tiết, cần một kế hoạch, cần bất cứ thứ gì có thể giúp anh kiểm soát tình hình. "Mọi thứ phải theo quy trình," anh tự nhủ, cố gắng bám víu vào logic và trật tự mà anh luôn tin tưởng. Anh đi xuống sảnh tầng trệt, hy vọng gặp Bà Ngọc hoặc Ông Ba, những người quản lý tòa nhà, để hỏi thêm thông tin. Mùi giấy tờ văn phòng cũ kỹ, mùi thuốc tẩy sàn nhàn nhạt, tất cả đều quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang một vẻ gì đó xa lạ, sắp biến mất.

Quả nhiên, Bà Ngọc đang đứng ở quầy lễ tân, khuôn mặt nghiêm nghị, mái tóc búi cao gọn gàng, và bộ trang phục công sở chỉnh tề. Bà là hiện thân của quy trình và nguyên tắc, một bức tường vững chắc không dễ dàng lay chuyển. Lâm Dịch tiến đến gần, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng anh là một mớ bòng bong của sự lo lắng.

"Bà Ngọc, cho tôi hỏi về... kế hoạch thay thế thang máy," anh bắt đầu, cố gắng tạo ra một câu hỏi khách quan, không thể hiện sự hoảng loạn của mình. "Có chi tiết nào về thời gian cụ thể hay loại thang mới không ạ? Tôi chỉ muốn biết để tiện sắp xếp công việc."

Bà Ngọc ngước lên, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Dịch, không một chút dao động. "Mọi thông tin đều đã được dán công khai trên bảng tin rồi, cậu Lâm Dịch," bà đáp lại, giọng nói đều đều, không một chút biểu cảm. "Mọi việc đều theo quy trình. Không có gì đặc biệt cần phải hỏi thêm." Bà quay lại với chồng tài liệu trên bàn, như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Lâm Dịch cảm thấy một sự thất vọng tràn trề. Anh đã hy vọng vào một câu trả lời cụ thể hơn, một sự giải thích chi tiết hơn. Nhưng Bà Ngọc, với sự nguyên tắc của mình, đã dập tắt mọi tia hy vọng nhỏ nhoi đó. Anh lướt qua các thông báo trên bảng tin một lần nữa, từng chữ như xoáy sâu vào tâm can anh. "Dự kiến trong vòng 2 tuần tới..." "Thang máy mới, công nghệ tiên tiến..." Những từ ngữ đó không còn là lời hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp hơn, mà là một lời tuyên án tử hình cho "thế giới 60 giây" của anh. Anh cảm nhận rõ ràng cái lạnh lẽo của kim loại cũ, cái mùi đặc trưng của chiếc thang máy, tất cả đều sẽ biến mất.

Anh quay trở lại bàn làm việc, cố gắng tập trung nhưng thất bại hoàn toàn. Màn hình máy tính mờ đi trước mắt anh, những dòng code nhảy múa một cách vô nghĩa. Đức Anh, đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh, thấy vẻ mặt bơ phờ của anh, liền quay sang hỏi thăm. "Dịch, cậu không sao chứ? Trông cậu mệt mỏi quá." Lâm Dịch chỉ gật đầu qua loa, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Anh không thể chia sẻ nỗi lo lắng của mình, không thể giải thích về "60 giây" hay An Nhiên. Đó là một bí mật, một thế giới riêng mà chỉ anh và cô thuộc về. Và giờ đây, thế giới đó đang đứng trước bờ vực sụp đổ.

Chiều hôm đó, vào lúc 18:29, Lâm Dịch đứng trước cửa thang máy cũ kỹ, không còn sự mong chờ thường lệ mà thay vào đó là một sự nặng nề, một gánh xiềng vô hình đang kéo anh xuống. Ánh nắng chiều nhạt dần, hắt lên hành lang một màu vàng úa, càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm cho không gian. Tiếng "kít" quen thuộc của thang máy khi nó dừng lại, cánh cửa từ từ mở ra, không còn mang đến cho anh cảm giác phấn khích, mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ.

An Nhiên xuất hiện, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên. Nụ cười dịu dàng thường trực trên môi cô cũng có chút gượng gạo khi thấy vẻ mặt mệt mỏi, khắc khoải của anh. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên sự lo lắng rõ rệt. Cô đã cảm nhận được sự khác lạ ở anh từ hôm qua, và hôm nay, điều đó càng trở nên trầm trọng hơn. Mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô, thường ngày là một thứ an ủi, giờ đây lại khiến Lâm Dịch cảm thấy tội lỗi, như thể anh đang làm tổn thương cô bằng chính nỗi sợ hãi của mình.

"Anh Dịch, anh có vẻ mệt mỏi quá," An Nhiên cất tiếng hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sự e dè. Cô bước vào thang máy, đứng đối diện anh, ánh mắt cô đầy vẻ quan tâm. "Có chuyện gì không ổn sao?"

Lâm Dịch nhìn đồng hồ đeo tay của mình, không phải để tận hưởng từng giây trôi chậm, mà như đang đếm ngược một điều gì đó sắp kết thúc. Anh quay mặt đi, tránh ánh mắt của cô, cố gắng che giấu sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong. "Không có gì," anh đáp, giọng trầm và khô khốc. "Chỉ là... công việc hơi nhiều." Anh biết đó là một lời nói dối vụng về, nhưng anh không thể nói ra sự thật. Làm sao anh có thể giải thích về một thông báo thay thang máy, về "60 giây", về nỗi sợ hãi vô lý đang giày vò anh?

An Nhiên cảm nhận được sự xa cách rõ rệt. Nụ cười trên môi cô tắt hẳn, thay vào đó là một nỗi buồn và sự bất an đang lớn dần. Anh Lâm Dịch của cô, người đàn ông luôn điềm tĩnh, luôn kiểm soát mọi thứ, giờ đây lại trở nên xa lạ. Anh không còn ở đó với cô nữa, tâm trí anh đang trôi dạt về một nơi nào đó xa xăm, u tối. Cô cố gắng gợi chuyện, tìm cách kéo anh trở về với "thế giới 60 giây" của họ.

"Anh đừng quá căng thẳng," cô nói, giọng dịu dàng như một làn gió mát. "Dù sao thì... chúng ta vẫn còn 60 giây này mà. Anh có muốn kể cho em nghe về công việc không?" Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh, muốn mang đến cho anh một chút trấn an, một chút ấm áp. Cái chạm tay dịu dàng, nhẹ nhàng của cô, thường ngày sẽ được anh đón nhận bằng một cái gật đầu hoặc một ánh mắt ấm áp. Nhưng hôm nay, nó lại gặp phải một phản ứng bất ngờ.

Lâm Dịch giật mình, như một người bị đánh thức khỏi cơn ác mộng. Anh rụt tay lại một cách vô thức, né tránh cái chạm của cô. Hành động đó không phải là cố ý, mà là phản xạ tự nhiên của một tâm hồn đang quá tải bởi nỗi sợ hãi. Anh không muốn cô cảm nhận được sự run rẩy, sự yếu đuối của mình. Câu nói của An Nhiên, "chúng ta vẫn còn 60 giây này mà," như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim anh, và ánh mắt anh thoáng lên vẻ hoảng sợ, như thể cô vừa nhắc đến một bí mật mà anh đang cố gắng chôn giấu. Anh quay mặt đi, tránh ánh mắt của cô, không dám đối diện với nỗi buồn đang hiện rõ trên gương mặt An Nhiên.

60 giây cứ thế trôi đi trong sự im lặng nặng nề, trong nỗi sợ hãi tột độ của Lâm Dịch và sự tổn thương, bất an của An Nhiên. Nó không còn là sự im lặng đủ đầy, mà là sự im lặng của những điều chưa nói, của những nỗi sợ hãi đang đè nén. An Nhiên cảm thấy một nỗi đau nhói mơ hồ trong lồng ngực. Cô đã từng trấn an anh về việc trân trọng hiện tại, nhưng giờ đây, chính cô lại cảm thấy hiện tại này đang lung lay dữ dội. Cô khao khát một lời giải thích, một sự kết nối rõ ràng hơn, không còn tin vào những điều không cần lý do nữa.

Khi tiếng "tít tít" báo hiệu thời gian trở lại, cả hai đều cảm thấy một sự hụt hẫng, một gánh nặng vô hình đè nén. Cánh cửa thang máy mở ra, trả họ về với thế giới chuyển động hối hả. Lâm Dịch bước ra nhanh hơn thường lệ, không kịp nói lời tạm biệt. Anh đi thẳng về phía văn phòng của mình, không quay đầu lại. An Nhiên đứng lại một mình trong thang máy, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, cảm thấy một nỗi cô đơn trống rỗng bao trùm. Cái rụt tay vô thức của anh, ánh mắt xa lánh của anh, đã làm rạn nứt một thứ gì đó quý giá trong trái tim cô, một vết nứt ngày càng sâu rộng.

Tối đó, Lâm Dịch tìm đến quán cà phê "Mỗi Ngày", nơi có tiếng nhạc jazz hoặc acoustic nhẹ nhàng, tiếng máy xay cà phê rì rầm và mùi cà phê rang xay thơm lừng. Anh cần một nơi để trốn tránh, một nơi có thể tạm thời xoa dịu tâm hồn đang rối bời của mình. Trần Tuấn, người bạn thân thiết của anh, đang ngồi ở một góc khuất, đọc sách. Quán cà phê với kiến trúc mặt tiền khiêm tốn, cửa gỗ cũ và bảng hiệu viết tay nghệ thuật, bên trong có gạch bông cổ điển và đèn vàng ấm áp, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài niệm. Nhưng bầu không khí đó không thể chạm đến Lâm Dịch.

Anh kéo ghế ngồi đối diện Trần Tuấn, gọi một ly cà phê đen. Mùi cà phê nguội, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi hoa tươi cắm trên bàn, tất cả đều hòa quyện vào nhau, nhưng Lâm Dịch không nghe thấy, không ngửi thấy. Anh chỉ cảm nhận được vị đắng ngắt trong miệng và sự nặng nề trong lồng ngực.

Trần Tuấn ngẩng đầu lên, đôi mắt hiền lành sau cặp kính gọng đen nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. "Trông cậu tệ quá, Dịch. Lại thức đêm với mấy dòng code rồi à?"

Lâm Dịch lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt. Anh không nói thẳng về An Nhiên hay "60 giây". Làm sao anh có thể giải thích một điều kỳ lạ như vậy cho một người luôn sống trong thực tại? Nhưng nỗi sợ hãi về sự mất mát, về những điều quý giá nhưng không bền vững, cứ thế tuôn trào khỏi miệng anh, một cách ẩn dụ.

"Tuấn, cậu có nghĩ... một thứ quá đẹp đẽ, quá hoàn hảo, liệu có tồn tại được mãi không?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, không tập trung vào bất cứ điểm nào cụ thể. "Hay nó chỉ là một ảo ảnh? Một ngày nào đó, nó sẽ biến mất, và chúng ta sẽ không còn gì cả." Giọng anh trầm, đều, nhưng ẩn chứa một sự tuyệt vọng sâu sắc. Anh không nhắc đến "60 giây", nhưng Trần Tuấn, với sự thấu hiểu của mình, cảm nhận được điều gì đó lớn lao đang giày vò bạn mình.

Trần Tuấn đặt cuốn sách xuống, đẩy nhẹ gọng kính. Anh nhìn Lâm Dịch với ánh mắt thấu hiểu, không vội vàng đưa ra lời khuyên. Anh biết Lâm Dịch là một người lý trí, khó chấp nhận những điều mơ hồ. "Đôi khi, Dịch," Trần Tuấn nói, giọng nhẹ nhàng, từ tốn, "điều đẹp đẽ nhất là những gì ta tự tạo ra, không phải thứ ta tìm thấy. Và giá trị của nó không nằm ở giới hạn, hay ở việc nó có tồn tại mãi mãi hay không, mà ở cách ta trân trọng nó. Ở bản chất của kết nối, Dịch ạ. Nếu một thứ kết nối hai người một cách chân thành, thì dù hình thức có thay đổi, bản chất đó vẫn còn. Hoặc nó sẽ tìm một hình thức khác để tồn tại."

Lời nói của Trần Tuấn như một tia sáng nhỏ trong tâm trí hỗn loạn của Lâm Dịch, nhưng không đủ để xua tan đi bóng đêm của nỗi sợ hãi. "Bản chất của kết nối..." Anh lặp lại trong đầu, cố gắng nắm bắt ý nghĩa của nó. Nhưng làm sao anh có thể trân trọng một thứ đang dần tan biến? Làm sao anh có thể tin vào bản chất của một kết nối được xây dựng trên một phép màu không có thật?

Lâm Dịch nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng. Anh gật đầu cảm ơn Trần Tuấn, nhưng trong lòng vẫn còn một mớ bòng bong chưa được tháo gỡ. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, lơ lửng như một đám mây đen, che phủ lấy mọi suy nghĩ của anh. Anh biết rằng, những ngày sắp tới sẽ là một cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa lý trí và cảm xúc, giữa nỗi sợ mất mát và khao khát níu giữ, và anh không biết liệu mình có đủ sức để đối mặt với nó hay không. Chiếc thang máy cũ kỹ, nơi từng là biểu tượng của sự kết nối kỳ diệu, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn của thời gian và sự mong manh của tình yêu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free