Mô Phỏng, Từ Quý Tộc Yếu Kém Đến Vô Hạn Tà Thần - Chương 56: Leon phóng đại chiêu, cột lửa rực cháy !
Oành oành !!!
Vách tường hầm mỏ bị thân thể to lớn của Phệ Thạch Trùng kéo sập, Horus nhảy bật lên đáp thẳng vào đầu nó, cánh tay nhìn như nhỏ yếu nhưng lại ấn chứa sức mạnh đáng sợ, trực tiếp đấm thẳng xuống như trời giáng.
Cót — !!!
Đầu Phệ Thạch Trùng trùng tức khắc bị ép thẳng xuống mặt đất, lớp da dày bị lõm một tí teo, nhưng chỉ nhiêu đó chẳng hề hấn gì cả.
" Thật mẹ nó cứng !! " Horus đau tay kêu rên.
Phệ Thạch Trùng phát hiện có con rệp cưỡi trên đầu mình thế là lập tức mạnh mẽ vùng vẫy vặn vẹo cơ thể, Horus ngay lập tức bị hất bay thẳng vào đống đất đá đổ nát.
" Ầm " Một cước đạp bay đất đá đè trên người, Horus cau mày nhìn vào con quái vật khổng lồ ở trước mặt.
Tiếp đó lại xông lên, lần này mục tiêu rõ ràng là phần miệng, đây là nơi duy nhất không được bảo vệ bởi lớp da dày, cũng là chỗ mềm nhất luôn rồi.
Chỉ là chưa đến ba giây Horus lại bị hất bay ngược ra xa, áo giáp trên người xuất hiện không ít với nứt do v·a c·hạm.
" Cẩn thận " Richard Leon đột nhiên quát lớn. " Không cần liều c·hết làm gì, giúp ta câu kéo một khoảng thời gian là được "
Horus không thèm suy nghĩ nhiều, trực tiếp đồng ý.
" Không thành vấn đề "
Hắn không phá vỡ được phòng ngự của Phệ Thạch Trùng, càng không thể nhằm vào miệng nó đánh, ma thú trưởng thành dù cho trí tuệ không cao lắm nhưng vẫn tốt hơn động vật bình thường, cũng biết bảo vệ điểm yếu chí mạng.
Bất quá Horus không làm được gì Phệ Thạch Trùng, nhưng đối phương cũng thế thôi, kẻ tám lạng người nửa cân.
Ầm ầm !!
Uỳnh !!
Choanggg !!
Phốc !
Phệ Thạch Trùng cùng Horus tiếp tục choảng nhau, đất đá bay tứ lung tung, chỉ là lần này khác tí, Horus chuyên môn đánh theo phong cách câu giờ.
Ngươi đến ta lùi, ngươi đi ta lại lao đến. Hai bên tạm thời rơi vào trạng thái giằng co.
Richard Leon tất nhiên sẽ không ngồi chơi, vừa quát xong liền đưa tay về bên hông, bàn tay khẽ vuốt vỏ kiếm, hai mắt khép hờ, như thể đang cảm nhận điều gì đó.
Khác với bên kia đang choảng nhau rùm beng, tại nơi này lại yên tĩnh tự nhiên đến lạ thường, đất đá còn chưa bay đến đột ngột rớt giữa chừng như thể bị một nguồn sức mạnh không rõ chặn lại.
Sau đó tầm mười giây.
Hừng hực !
Nhiệt độ trong hang động bất thình lình cất cao, thoáng chốc đã vượt qua hàng trăm độ c, đến mức có thể dễ dàng đốt cháy da thịt người thường.
Bất quá cả hai người còn lại ở đây đều không phải kẻ yếu, chút hơi nóng này còn chưa đủ dùng.
Bất quá nhiệt độ cũng đã làm cho Phệ Thạch Trùng cảm nhận được nguy hiểm lớn lao, vì sự sống còn, cơn phẫn nộ tức khắc bị dập tắt.
Rốnggggggg !!!!
Nó gầm thét một tiếng dài, cái miệng đầy răng nhọn há rộng, làn khói độc bất ngờ bay ra làm Horus phải vội vàng rút lui.
Thành công đuổi con rệp đáng ghét đi, Phệ Thạch Trùng cái há mồm táp thẳng xuống dưới, một lượng lớn đất đá lập tức bị nó nhét vào trong bụng, mặt đất cũng xuất hiện một cái hố sâu hoắm.
Phệ Thạch Trùng muốn chạy !!!
" Trốn được sao ? "
" Đâu có dễ vậy, ở lại đây đi "
Horus tất nhiên sẽ không cho nó được như ý, vừa tránh thoát đống khói độc liền vội vàng g·iết trở về, khí thế hung hăng nhắm thẳng vào đầu Phệ Thạch Trùng cái, một con muốn nhanh chân bỏ chạy, một người điên cuồng ngăn chặn, hai bên bắt đầu chơi kéo co.
Sức mạnh của con người nhỏ bé tất nhiên không thể so được với ma thú có phần thân dài đến hàng trăm mét.
Horus leo lên người Phệ Thạch Trùng bị ép qua ép lại làm ruột gan phèo phổi đều loạn tùng phèo, xương sườn cũng bị gãy mất vài cây.
Đến thời điểm này Horus không thừa nhận ma thú trời sinh đã mạnh hơn con người quá nhiều, dù cùng đẳng cấp cũng rất khó đơn đấu biết được đối phương.
Bất quá khoảng thời nho nhỏ này đã quá đủ để Leon tích tụ xong đại chiêu rồi.
Xoẹt !
Thanh trường kiếm chậm rãi rời khỏi vỏ, thân kiếm không theo lẽ thường dần khắc họa những hoa văn đỏ rực, chúng sống động như thể đang thiêu đốt.
Trên đôi mắt vàng rực của Leon cũng xuất hiện một ngọn lửa bập bùng, thoáng chốc liền chiếm lĩnh toàn bộ hai mắt, thậm chí mơ hồ có thể thấy được một đôi cánh rực lửa đang đập ấn giấu ở sâu bên trong.
" Tránh ra " Thời cơ đã đến, Richard Leon quát nhẹ nhắc nhở Horus, kế đó hắn dùng hai tay nắm chặt chuôi kiếm, bắt đầu kêu gọi với hư vô.
" Hỡi hỏa nguyên tố hãy nghe theo lệnh ta, vạn vật sinh mệnh...sau tất cả đều phải...hóa thành tro tànnnn !! "
" Hủy diệt đi !!! "
Vút ———
Thanh trường kiếm được vung xuống, một cột lửa đỏ rực lập tức hiện lên, bắn thẳng về phía Phệ Thạch Trùng.
Rống !!
Phệ Thạch Trùng sợ hãi kêu rên, khói độc điên cuồng dâng trào ra khỏi cơ thể, từ mắt mũi miệng, thậm chí xuyên thủng da thịt cứng rắn chui ra bên ngoài.
Tất cả mọi thứ chỉ vì chút hi vọng có thể chống lại c·ái c·hết.
Không chỉ Phệ Thạch Trùng, đến cả Horus còn thấy lạnh sống lưng, dù cho nơi này hiện tại rất nóng như trong lòng lại rất lãnh lẽo.
Quá kinh khủng !
Sương độc vừa đối mặt cột lửa tức khắc đã bị thiêu đốt không còn, đứng trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối lớp da của Phệ Thạch Trùng cũng không thể giúp hắn thoát khỏi c·ái c·hết.
Cột lửa cắt đôi Phệ Thạch Trùng thành hai khúc, mùi vị khét lẹt tràn lan trong không khí.
Nhưng mà cột lửa không vì thế mà ngừng lại, nó xuyên thủng lớp đất đá lao thẳng lên trên mặt đất, cuối cùng bắn thẳng lên trời cao.
" Cái gì thế !? "
Kiera cùng các kỵ binh kinh hãi ngoác mồm nhìn lên trời, cột lửa đỏ rực lúc này đã bắn thủng tầng mây, không biết đã bay đến tận đâu nhưng vẫn để lại hơi nóng làm cho nhiệt độ xung quanh tăng lên rất nhiều.
Ở một khoảng cách đủ xa Kiera còn cảm nhận được khuôn mặt mềm mại của mình đang trở nên nóng rát.
" Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra bên dưới vậy " Kiera trong lòng lo lắng bắt an, do dự không biết có nên xông vào trong tìm hiểu hay không.
Quay lại hầm mỏ.
Horus dùng ánh mắt phức tập nhìn xem con Phệ Thạch Trùng hung mãnh lúc nãy đã biến thành hai khúc.
Lại nhìn cái lỗ hổng chà bá lửa ngay trên đầu, kéo dài từ đây đến tận mặt đất, ánh mặt trời chói mắt từ trên chiếu xuống nói cho hắn biết tất cả không phải đang nằm mơ.
" Mạnh khủng kh·iếp...thế nhưng cmn... "
Ngươi mạnh đến thế sao lại không bảo vệ được ta trước con mụ đeo đồng bạc trên cổ vậy chứ !
Horus phiền muộn khi nghĩ đến điều này, bất quá hắn cũng hiểu được mình đã phán đoán sai ngay từ đầu rồi.
Con mụ đó có thể chống lại Leon, thực lực chắc chắn phải mạnh hơn con Phệ Thạch Trùng này, ít cũng phải tương đương với Kỵ sĩ Bạch Ngân mới hợp lí.
Hừm...không biết con mụ đó có chịu nổi vây công từ hai vị Kỵ sĩ Bạch Ngân không nhỉ ?
Horus khẽ vung vẩy chiếc chuông được cất trong túi quần, tạm thời rơi vào trầm tư.
" Giải quyết " Richard Leon dẹp bỏ tư thế vung kiếm, ngọn lửa rực cháy trong mắt dập tắt, thanh trường kiếm cũng trở lại trạng thái bình thường, hoa văn kỳ dị tiếp tục ẩn hình trong thân kiếm.
Leon khẽ vuốt ve thân kiếm, chơi đùa một hồi rồi mới để nó quay trở lại vỏ.
" Xem ra thanh trường kiếm này không hề đơn giản " Horus nhìn thoáng qua đó thầm nghĩ.
Trải qua chuyện vừa nãy dù cho là kẻ ngu cũng có thể rút ra được kết luận y hệt vậy.
Nhận ra ánh mắt từ em trai, Richard Leon thoải mái giải thích cho hắn hiểu. " Nó cũng được chế tạo từ Bí Ngân đấy "
" Hả ? " Horus rất kinh ngạc, tiếp tục chờ đợi hắn giải thích.
" Trong một mỏ Bí Ngân với trữ lượng lớn, có khả năng nhỏ sẽ xuất hiện số ít Bí Ngân ẩn chứa năng lượng nguyên tố "
" Thanh kiếm này chính là món v·ũ k·hí được chế tạo từ Bí Ngân mang trong mình hỏa hệ nguyên tố, nên ta mới có thể thao túng ngọn lửa giống như vừa nãy "
Vậy hóa ra Leon không hề sở hữu sức mạnh siêu nhiên, mà là do sử dụng thanh kiếm đó, nếu thế chắc nó cũng tính là vật phẩm siêu nhiên giống cái chuông tang nhỉ ?
Horus dần thấy mọi chuyện dễ hiểu hơn rồi.
Thông tin trong mô phỏng thì tốt đấy nhưng hơi mơ hồ, nếu dựa dẫm hoàn toàn vào nó rất có thể sẽ đưa ra phán đoán sai lầm.
Mọi chuyện sau đó liền dễ dàng hơn nhiều, hai người không trò chuyện nữa bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Horus thuận lợi lấy được viên ma hạch cấp bốn từ đầu con Phệ Thạch Trùng.
Kiera cùng đám kỵ binh cũng bị gọi vào trong hầm mỏ, cả đám cùng nhau lôi hai phần t·hi t·hể Phệ Thạch Trùng ra bên ngoài.
Đừng nhìn nó bị cột lửa đốt cháy đen nhưng vẫn vô cùng đáng giá, từ phần da cứng rắn hơn cả sắt thép, cho đến thịt hay xương cốt đều có giá trị to lớn.