(Đã dịch) Minh Khắc Nhai 13 Hào (Số 13 phố Mink) - Chương 573: Về nhà (ĐÃ EDIT)
"Ta cứ ngỡ ngươi sẽ không về trang viên."
Phổ Nhị ngồi ở ghế phụ, vừa chơi đùa cái đuôi của mình vừa nói.
Karen quay đầu, liếc nhìn chiếc xe tang theo sau qua gương chiếu hậu, hỏi ngược lại: "Tại sao lại không về?"
"Lúng túng, chột dạ, phiền phức..." Phổ Nhị vừa đếm trên từng móng vuốt của m��nh vừa nói, "Thế rồi sẽ muốn trốn tránh thôi."
"Những điều ngươi nói này, ta đều không có."
"À, được, vậy người nào đó vì sao lại hỏi hôm nay thời tiết thế nào?"
"Đây chẳng phải là cách giao tiếp thường ngày của người Wien sao?"
"Được, ngươi giờ lại biến thành người Wien?"
"Là Ophelia đến Wien."
"À đúng đúng đúng."
Ban đầu nàng không thuộc Đại khu này, mới được điều đến đây, dường như là để chuẩn bị tiếp đón đoàn đại biểu của Nguyệt Thần giáo.
Thông thường mà nói, giữa các hệ phái cùng nguồn gốc thường không có tình hữu nghị, trái lại còn tranh đấu khốc liệt hơn, giống như những Giáo hội phân liệt từ Hải Thần giáo vậy. Mấy năm nay thì không đánh nữa, chứ trước kia gần như là đánh cho nát óc.
À, đúng rồi, ngươi còn từng nói đã gặp hai pho tượng thần hộ vệ trong hầm mộ Conges, Ám Nguyệt hóa ra cũng là một Nữ thần, rất có thể còn có huyết cừu với Artemis.
Giờ đây không phải chuyện huyết cừu, mà là cách Nguyệt Thần giáo sắp đặt, khiến ta có chút hoài nghi mục đích thực sự khi họ đ��� Ophelia ra tiếp đãi.
Phổ Nhị mở miệng nói: "Chắc là trái cây đã chín rồi."
"Nguyệt Thần giáo xem Ophelia như trái cây đã chín ư?"
"Tại sao không phải là ngươi, người sở hữu Ám Nguyệt Chi Nhãn?"
"Ta ư?"
"Ngươi cẩn thận một chút, Karen. À không, ngươi chẳng cần cẩn thận, ngươi đã Trật Tự hóa rồi."
"Ý ngươi là, Nguyệt Thần giáo muốn tìm người, là ta?"
"Giống như đám tàn dư Quang Minh giáo ban đầu ở bên Piaget chờ đợi người được chọn vậy, ta vẫn luôn cảm thấy người đó không phải Bader, mà là ngươi."
"Vậy thì chuyện này có vẻ thú vị đây." Karen mỉm cười, "Ta còn phải đi làm bảo an thân cận cho họ."
"Chú ý an toàn."
"Ta đã biết."
"Meo meo, ta đang nói về các biện pháp đảm bảo an toàn cơ mà.
Ngươi xem, lần trước bảo vệ công chúa đảo Ám Nguyệt thì người ta mang thai trở về, lần này bảo vệ Thần tử của Nguyệt Thần giáo, chẳng phải sẽ khiến người ta một tay dắt một đứa trẻ quay về sao?"
"Sau đó một tháng, ngươi đừng hòng ăn cá."
"Meo!!!!!!"
...
Sau khi tiến vào trang viên, Karen nhận thấy bên trong không hề có biến đổi gì, cũng chẳng có sự chuẩn bị đặc biệt nào, càng không có việc tập hợp toàn bộ gia nhân để tổ chức nghi thức chào đón.
Phổ Nhị lẩm bẩm: "Tiểu Anderson sao mà chẳng hiểu chuyện gì cả."
Karen đưa tay vuốt ve đầu nó, buồn cười nói: "Ngươi với cái tính khí này mà còn không biết ngại nói người khác không biết cách đối nhân xử thế ư?"
Chiếc Burns cũ kỹ và xe tang đều đã đỗ sau cổ bảo, lão Anderson cùng người trong nhà đứng ở đó nghênh đón.
Mặc dù Karen đã nói trong điện thoại rằng những người thuộc hạ lần này cậu mang đến cơ bản đều là công tử bột và tiểu thư, nhưng lão Anderson vẫn chuẩn bị theo cách nghênh đón Karen như thường lệ.
"Thiếu gia Karen, hoan nghênh cậu trở về." Lão Anderson cực kỳ cung kính với Karen, nhưng khi nhìn Phổ Nhị trong lòng Karen thì lại mang vẻ nịnh nọt.
"Đây đều là bạn của ta."
"Vâng, bạn của thiếu gia chính là khách quý trong trang viên, chúng tôi nhất định sẽ chiêu đãi tận tình."
Lão Anderson phất tay ra hiệu cho những người bên cạnh đi chiêu đãi bạn của thiếu gia, còn ông thì cùng Karen lên lầu, không nán lại để hỏi thăm ân cần các vị khách quý này.
Khi lên đến lầu hai, lão Anderson dừng bước, nhỏ giọng nói: "Điện hạ Ophelia giờ này chắc đang chờ ngài trong thư phòng Tộc trưởng."
"Được, ta đã biết."
Karen không đi thư phòng, mà đi đến phòng của Eunice trước.
Hai hầu gái đứng ở cửa thấy Karen đến thì lập tức hành lễ rồi lui ra.
Trước khi đẩy cửa bước vào, Karen đặt Phổ Nhị xuống, cảnh cáo: "Ngươi mà còn lén nhìn, thì năm nay đừng hòng ăn cá."
Phổ Nhị cực kỳ ai oán nói: "Ngươi không thể cứ mãi dùng chuyện này để khống chế ta, thật là quá đáng!"
"Ta cũng nói được làm được."
"Ta cũng nói được làm được, không nhìn thì không nhìn, hừ, đã sớm nhìn chán rồi, thật chẳng hiểu ôm một đôi chân mà cứ sờ tới sờ lui có ý nghĩa gì."
Phổ Nhị tức giận quay đầu bỏ chạy, nó muốn đi tìm lão Anderson để sắp xếp bữa trà chiều của mình.
Karen chỉnh trang lại y phục, đẩy cửa vào thì ngây người ra, cậu thấy một người phụ nữ ngồi sau bàn đọc sách trong phòng ngủ, nhưng người đó không phải Eunice.
Cửa phòng ngủ có vật liệu ngăn chặn dò xét, nhưng sự ngăn chặn này chỉ có thể gọi là có còn hơn không. Chủ yếu vẫn là Karen khi đến đây, trước lúc đẩy cửa bước vào sẽ không dò xét bên trong, giữ lại chút bí ẩn khi mở cửa chẳng phải hay sao?
Nhưng trên thực tế, xem ra về sau vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Ophelia xoay người lại, hôm nay nàng mặc bộ đồ cư���i ngựa, làm nổi bật vóc dáng vốn đã rất chuẩn của nàng.
"Ta thấy, dù là từ sự tôn trọng dành cho bạn bè, ngươi cũng nên kiềm chế một chút sự thất vọng hiện rõ trong mắt lúc này."
"Gặp được ngươi thật là vui, Ophelia."
Karen tiến lên, thoải mái dang hai cánh tay ra.
"Ha ha."
Ophelia mỉm cười, tiến lên và ôm Karen một cái theo phép lịch sự, cực kỳ khách khí.
Lúc này, Eunice trong chiếc váy dài màu đen bước ra từ phòng trong, trên tay bưng một bình trà.
Ophelia chỉ Karen, nói với Eunice: "Ngươi xem, ta đã nói rồi mà, hắn là người giỏi nhất trong việc dùng những cách thức rất khéo léo để đẩy người khác ra."
Eunice cũng cười, hiển nhiên, hai người phụ nữ đã trò chuyện trước đó, nhưng không rõ là đã hàn huyên những gì.
Karen đi đến trước mặt Eunice, giúp nàng cầm ấm trà, tay trái rất tự nhiên ôm eo Eunice, hỏi: "Đánh thức em ư?"
"Giờ vẫn còn hơi buồn ngủ, nhưng thời gian tỉnh táo thì nhiều hơn trước kia một chút."
"Tình hình ngày càng tốt."
"Phải, em có thể cảm nhận rõ ràng được."
Karen ngồi xuống ghế sô pha, Eunice bắt đầu rót trà, còn Ophelia thì ngồi đối diện Karen.
"Trán ngươi sao vậy?" Karen chỉ vào vết sẹo trên trán Ophelia, nơi đó có một vết sẹo, trước kia chắc bị tóc mái che khuất.
"Bị đoản kiếm cứa qua, còn dính chút độc tố."
"Không xử lý sao? Hay cố ý để lại làm dấu ấn cá nhân?"
"Ban đầu đã hẹn phẫu thuật điều trị phục hồi, nhưng chẳng phải đã nhận lệnh phái đến thành York sao, nên đợi sau khi trở về mới làm phẫu thuật xóa sẹo."
"Bọn họ lại sắp xếp cho ngươi nhiệm vụ nguy hiểm đến vậy ư?"
Vết thương ở vị trí đó, nếu sâu thêm một chút nữa, là có thể phải phẫu thuật mở sọ.
"Là ta chủ động yêu cầu, rèn luyện mà, chắc chắn phải đến những nơi nguy hiểm một chút, nếu không thì chẳng có giá trị gì."
Karen nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, hỏi: "Đoán ra rồi?"
"Ừ." Ophelia rất bình tĩnh gật đầu, cũng bưng chén trà lên, "Thật ra không khó đoán, ta và ngươi đều biết rằng đây chính là nơi mà cả hai từng đến, thêm nữa ngươi cũng đã hình dung vị hôn thê của mình rất nhiều lần rồi."
Eunice lại mang thêm ít điểm tâm đến đặt xuống, rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh Karen.
"Điện hạ đến đây hai ngày rồi, chúng ta sống chung rất vui vẻ, nàng đang giúp ta thiết kế yên ngựa."
Ophelia nói: "Ta định cho người vận vài con Độc Giác Thú từ đảo tới, Eunice cũng vừa hay thích cưỡi ngựa."
"Cảm ơn." Karen nói.
"Không phải vì mặt mũi ngươi đâu, đây là tình hữu nghị giữa ta và vị hôn thê của ngươi. Ngươi đừng nên xem thường tình hữu nghị chỉ hai ngày, có những người, dường như trời sinh đã có khả năng khiến người khác cảm thấy rất thoải mái, nếu ta là nam giới, cũng không thể rời xa nàng.
Nhưng nghe nói, ngươi cũng không thường xuyên quay về."
"Karen rất bận rộn, chuyện anh ấy làm cũng rất nguy hiểm." Eunice nói.
"Phải, phải, nhưng em không thể cứ dịu dàng như vậy mãi, giống như đóng phim vậy, sẽ dễ dàng chẳng có vai diễn cũng chẳng có cảm giác tồn tại."
Eunice mỉm cười nói: "Dù sao thì cũng có em."
Ophelia nghe nói thế, gật đầu cười.
Eunice nói với Karen: "Ông nội biết anh muốn về thì đã đánh thức em từ sớm, khiến em giờ buồn ngủ quá chừng. Em đi ngủ một chút đây, đợi tỉnh dậy vừa vặn trời tối, em sẽ làm bữa ăn khuya cho anh, khoảng thời gian này em đã học thêm một số món."
"Được."
Karen đứng dậy, nói với Ophelia: "Chúng ta đến thư phòng đi, về chuyện đoàn đại biểu Nguyệt Thần giáo lần này, ta cần trao đổi với ngươi một chút."
Ophelia đứng dậy nói với Eunice: "Vậy ta đi thư phòng với hắn đây, về chuyện đoàn đại biểu Nguyệt Thần giáo lần này, hắn cần trao đổi với ta một chút, ha ha."
Eunice cũng cười.
Ophelia đi ra ngoài trước, còn Karen thì đỡ Eunice nằm xuống.
Eunice nhìn Karen, nhỏ giọng nói: "Sự tồn tại của em sẽ khiến anh không tự do ư?"
"Em nói gì vậy chứ."
"Ví dụ như, sẽ khiến anh cảm thấy bị ràng buộc ư?"
"Ràng buộc anh không phải em, mà là lời dạy của ông nội Inmeles, bất kể lúc nào, gia đình vĩnh viễn là số một."
"Anh có biết không, mẹ vẫn luôn rất thắc mắc, tại sao cha đến giờ đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có tình nhân, điều này đôi khi khiến bà ấy cảm thấy có chút mất mặt."
"Anh ��oán khi mẹ em nói những điều này, trên mặt nhất định là mang ý cười."
"Em đâu có nói dối."
"Anh cũng không."
Karen cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Eunice, nói: "Nghỉ ngơi thật tốt, tối anh sẽ lại đến tìm em."
"Anh không mệt ư?" Eunice có chút quan tâm, tròn mắt hỏi.
"Lần này anh đã nghỉ ngơi no đủ rồi mới đến, vừa hoàn thành một nhiệm vụ và đang trong kỳ nghỉ phép ngắn hạn, cho nên, tối nay có thể chuẩn bị nhiều thêm mấy lần."
Eunice cắn môi, tò mò hỏi: "Thật sự sẽ không chán sao?"
"Chán chỉ là về kiểu dáng và màu sắc thôi."
Karen đứng dậy, giúp Eunice buông rèm giường xuống, rồi sau đó đi ra khỏi phòng ngủ.
Trong thư phòng Tộc trưởng, Ophelia đang thưởng thức những bức họa chân dung các đời Tộc trưởng gia tộc Ellen treo trên tường.
Nàng hẳn là đã từng đến đây, cũng đã từng ngắm nhìn, giờ đây chẳng qua là để xua đi sự nhàm chán khi chờ đợi trong không khí ngượng nghịu.
Karen bước đến, đi thẳng ra sau bàn đọc sách ngồi xuống, ấn một cái chuông đặt trên bàn. Cậu tin rằng Alfred tỉ mỉ sẽ lập tức mang đến nước lọc và đá viên.
Ngay sau đó, Karen lấy hộp thuốc lá ra, rút một điếu rồi châm lửa.
"Ta nhớ trước đây ngươi không hút thuốc." Ophelia đi đến đối diện Karen, kéo ghế ra rồi ngồi xuống.
"Khói thuốc có thể che chắn tầm mắt một chút, cũng có thể làm dịu sự ngượng nghịu."
"Ha ha."
"Lần này ngươi cũng sẽ tham gia nhiệm vụ tiếp đãi, ta muốn biết mức độ tham gia của ngươi trước đã."
"Chỉ thị nhiệm vụ ta nhận được là, cùng đi và cùng bảo hộ. Các quy tắc, chi tiết cụ thể và biện pháp thì vẫn chưa rõ."
"Ta phụ trách an ninh cho họ, vậy thì ngươi có khả năng sẽ tạm thời gia nhập đội an ninh của ta."
"À, ra là vậy. Ta vẫn chưa quen thuộc lắm với một số quy củ bên trong Trật Tự Thần giáo, nếu đã như vậy, có phải giờ ta nên đứng dậy, nói với Đội trưởng Karen ngài rằng mong được ngài chiếu cố nhiều hơn không?"
"Không đùa đâu, lần này ngươi phải chú ý một chút."
"Ừm?" Ophelia thu lại nụ cười.
"Nguyệt Thần giáo có phải vẫn luôn có ý đồ với đảo Ám Nguyệt không?" Karen hỏi.
"Nguyệt Th��n giáo là tín ngưỡng chính thống của Nguyệt hệ, nó có ý đồ với tất cả tín ngưỡng Nguyệt hệ khác. Chỉ là trước đây đảo Ám Nguyệt quá yếu ớt và chưa phát triển, thêm vào đó, khu vực biển bên ngoài đảo Ám Nguyệt lại là vòng thế lực của Luân Hồi."
"Tuy nhiên, sau khi Luân Hồi thất bại, thế lực co cụm lại, Nguyệt Thần giáo quả thực "nhiệt tình" hơn nhiều. Nhưng sau hội nghị hòa bình kia, trên đảo đã đưa ra lựa chọn riêng cho mình."
"Thật ra, điều này gần như là một nhận thức chung trong Viện Trưởng lão trên đảo, bởi vì chúng ta vốn đã có một cảm giác bài xích tự nhiên đối với Nguyệt Thần giáo."
Karen khẽ gật đầu, nói: "Lại hỏi một vấn đề nữa, Ám Nguyệt có phải là không có hình thái hiển hóa cụ thể không?"
Trên đảo Ám Nguyệt, Karen không thấy bất kỳ yếu tố nào liên quan đến sự hiển hóa của Ám Nguyệt. Đương nhiên, những sáng tác "nhân cách hóa" Ám Nguyệt không thuộc loại này, chủ yếu vẫn là tùy thuộc vào định nghĩa của Vương tộc Ám Nguyệt.
"Không có."
"Thật sự không có?"
"Ta với tư cách một thành viên Vương tộc Ám Nguyệt trả lời ngươi, là không có."
"Ám Nguyệt Nữ Thần."
"Hả?" Ophelia đầu tiên là thoáng nghi hoặc, rồi lập tức ngây người ra, ngay sau đó, cả người nàng đứng bật dậy, "Ngươi vừa nói gì cơ?"
Karen đưa tay đè nhẹ lên tay Ophelia, ra hiệu nàng đừng quá kích động.
Nhưng Ophelia không thể nào không kích động, nàng tiến đến gần bàn đọc sách, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Ngươi đã điều tra ra điều gì?"
"Ngồi xuống mà nói chuyện."
Ophelia hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống.
Nàng không kìm nén được cảm xúc của mình là vì nàng nghe được Karen dường như đã tìm ra bí ẩn hay manh mối nào đó, có thể giúp Ám Nguyệt hiển hóa. Đối với một tín đồ mà nói, điều này còn quan trọng gấp vô số lần việc tìm thấy gia phả của chính mình.
"Điều ta nói sau đây, ngươi không thể truyền về, yêu cầu phải giữ bí mật trước, điểm này, ngươi phải đảm bảo với ta."
"Ta đảm bảo, ta lấy huyết thống, linh hồn, và sinh mệnh của ta ra thề!"
"Được, truyền thừa của Ám Nguyệt, đến từ Ám Nguyệt Nữ Thần."
"Nữ thần?"
"Nơi mà đảo Ám Nguyệt các ngươi kế thừa, là một truyền thừa tàn phá và thất lạc của Ám Nguyệt Nữ Thần."
"Tín ngưỡng chúng ta kế thừa không được đầy đủ, điểm này không phải bí mật gì. Các nhà nghiên cứu trên đảo qua các đời đều có suy đoán như vậy, nhưng chúng ta không có năng lực truy tìm ngược dòng. Không, nói chính xác hơn, chúng ta đã bỏ ra rất nhiều nỗ lực để điều tra, nhưng đều không có thu hoạch."
"Mẫu thân của Ám Nguyệt Nữ Thần từng bị hiến tế cho Nguyệt Thần Artemis như một vật phẩm. Ám Nguyệt Nữ Thần và Nguyệt Thần Artemis có huyết cừu. Đoạn này, ta có thể nắm chắc tính chân thực của nó.
Sau đó, là suy đoán của ta: Ta nghi ngờ Ám Nguyệt Nữ Thần trong dòng chảy lịch sử từng khởi xướng sự báo thù hướng về Nguyệt Thần, nhưng cuối cùng nàng đã thất bại. Điều đó không chỉ khiến bản thân nàng sụp đổ, mà còn dẫn đến giáo phái Ám Nguyệt Nữ Thần của nàng tan rã, phân liệt."
Nói theo nghĩa chặt chẽ, đảo Ám Nguyệt hiện nay rất giống với những Tiểu Giáo hội xuất hiện sau khi Hải Thần giáo phân liệt.
Ophelia mở to hai mắt, những điều Karen vừa nói đủ để thay đổi lịch sử tín ngưỡng của đảo Ám Nguyệt.
Tuy nhiên, Karen không đợi nàng từ từ tiêu hóa thông tin này, mà tiếp tục bổ sung thêm:
"Còn có một khả năng khác, đó chính là cư dân đảo Ám Nguyệt hiện tại và Ám Nguyệt Nữ Thần đều đến từ cùng một tộc. Về bản chất, các ngươi đều là hệ thống tín ngưỡng gia tộc, Thủy tổ là nguồn gốc, nhưng đã bị Ám Nguyệt Nữ Thần sửa đổi qua."
Cả khuôn mặt Ophelia tràn đầy nghi hoặc.
"Đây chỉ là phán đoán của ta, ta biết nghe có vẻ cực kỳ hoang đường, nhưng quả thực có khả năng này."
Ví dụ như bản thân Karen giờ đây đang nắm giữ hệ thống tín ngưỡng gia tộc Inmeles. Dis là Thủy tổ, là người thừa kế đời thứ nhất, còn cậu với tư cách người thừa kế đời thứ hai trực tiếp hoàn thành Trật Tự hóa nó, thậm chí "Dis" giờ đây còn khoác lên mình trang phục của Trưởng lão Thần điện.
Xét đến việc mẫu thân Ám Nguyệt Nữ Thần từng bị hiến tế cho Artemis như một tế phẩm, trong đó có khả năng có yếu tố huyết mạch. Hơn nữa, hình ảnh Ám Nguyệt Nữ Thần và phụ thân bên cạnh nàng đều mặc trang phục quý tộc, chứng tỏ tộc Ám Nguyệt thời bấy giờ rất có thể đã hình thành một quy mô tộc quần khá lớn.
"Những điều ngươi vừa nói, ta cần phải tiêu hóa thật kỹ một chút."
"Chú ý giữ bí mật, ta cũng sẽ tiếp tục điều tra."
"Cảm ơn ngươi, Karen, nhưng ta còn muốn hỏi... có tài liệu hay vật phẩm thất lạc nào có thể cung cấp để điều tra không?"
"Không có."
"Được, ta đã biết, cảm ơn ngươi."
Ophelia đứng dậy, nàng biết rõ Karen sẽ không bịa chuyện để lừa nàng, nàng cúi mình, cúi đầu trước Karen.
"Ngươi cần lo lắng việc người của Nguyệt Thần giáo sẽ dò xét ngươi trong nhiệm vụ tiếp đãi lần này. Có khả năng là cùng với sự phát triển không ngừng của đảo Ám Nguyệt, Nguyệt Thần giáo lại một lần nữa dấy lên hứng thú đối với đảo Ám Nguyệt, đối với huyết mạch tộc Ám Nguyệt. Giống như đi chợ, kiểm tra xem độ tươi mới của món hàng vậy."
"Ý ngươi là, người của Nguyệt Thần giáo mu��n khảo sát ta ư?"
Karen do dự một chút, nếu xét từ góc độ có lợi cho mình, Ophelia quả thực thích hợp đứng ra phía trước để thu hút sự chú ý, thay cậu cản mũi nhọn. Nhưng trong lòng cậu lại không muốn làm như vậy.
Cho nên, Karen cuối cùng vẫn lắc đầu, nói: "Rất có thể người họ muốn tìm, là ta."
"Ta chính là Vương tộc."
"Lời ngươi nói nghe cứ như một miếng sườn non nói với xương sườn vậy, ta còn non hơn ngươi nhiều."
Ophelia cười nói: "Ngươi đã hiểu lầm ý của ta rồi, điều ta muốn bày tỏ là, ta đã biết phải làm thế nào để đảm bảo an toàn cho ngươi."
Karen nhún vai, nói: "Ngươi cũng đã hiểu lầm ý của ta rồi, điều ta muốn bày tỏ là, ngươi chỉ cần làm theo yêu cầu của ta, thì ta có thể an toàn hơn."
"Được rồi, ta hiểu rồi, Karen."
"Gọi là Đội trưởng."
"Đã rõ, Đội trưởng."
Alfred gõ cửa bước vào, mang theo nước lọc và đá viên.
Ophelia đứng dậy nói: "Ta về phòng mình để trấn tĩnh một chút đã."
"Được, chú ý nghỉ ngơi, sẽ không gọi ngươi dự tiệc liên hoan đâu."
Ophelia rời khỏi phòng sách.
Khi Alfred đang thêm đá viên vào nước, anh nhận thấy thiếu gia nhà mình ánh mắt lộ vẻ suy tư, liền hỏi: "Thiếu gia, ngài làm sao vậy?"
"Alfred, ta bỗng nhiên hiểu ra một chuyện, có lẽ mỗi lần Neo nhắc nhở ta phải gọi hắn là Trung đội trưởng trước mặt ta, không phải vì hắn quá mê chức quyền lớn lao đó."
"Đó là vì điều gì vậy, thưa thiếu gia?"
"Hắn là nhìn vẻ mặt tự cho là đúng của ta, rồi cố nén không ra tay đánh ta đấy."
Chương truyện này do truyen.free chuyển ngữ độc quyền, xin quý vị độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.