Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 986:
“Chú Triệu, tỉnh lại đi.”
Triệu Minh Ngộ nhanh chóng liếc mắt nhìn Tể Tể một cái, rồi đẩy bé ra, gọi cha.
“Cha, cha ơi! Cha tỉnh lại đi, cha ơi!”
Triệu Đông Hưng cũng gọi cha mình, hai mắt đỏ hoe.
“Cha, cha ơi! Cha tỉnh lại đi mà, cha ơi!”
Triệu Trác Nhiên chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, mở mắt ra liền nhìn thấy hai đứa con trai đang đứng trước mặt gọi mình, trông thái độ của chúng như thể anh ấy đã sắp chết đến nơi rồi.
Triệu Trác Nhiên nhớ tới tình cảnh trước khi mình té xỉu, lập tức ngồi dậy, vẻ mặt vui mừng.
“Minh Ngộ, Đông Hưng, các con tỉnh rồi à?”
“Cha!”
Bà nội Triệu bị khí chất từ trên người Hoắc Trầm Lệnh chèn ép gắt gao, giận mà không dám nói gì.
Nghe thấy tiếng con trai đã tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm, vội chạy tới, đẩy hai đứa cháu trai ra và tiến đến trước mặt con trai cả.
“Trác Nhiên, con cảm thấy thế nào rồi? Đúng là hù chết mẹ rồi, mẹ tưởng rằng mình lại chuẩn bị làm người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, hu hu hu…”
Bà nội Triệu nói khóc là khóc, tiếng khóc kia nghe mới đau lòng đứt ruột làm sao.
Bạc Đan Vi không thể nhịn được nữa, lần đầu tiên cô ấy hét lên với mẹ chồng.
“Mẹ, Trác Nhiên là tỉnh lại chứ không phải đã chết, mẹ khóc lóc như vậy là sợ anh ấy còn sống, nên khóc tang trước cho anh ấy sao?”
Bà nội Triệu sợ ngây người.
Triệu Minh Ngộ cùng Triệu Đông Hưng cũng ngây người.
Rốt cuộc, tới tận bây giờ mẹ của họ vẫn luôn tỏ ra rất tôn trọng bà nội.
Triệu Minh Ngộ nhíu mày: “Mẹ, đây là bà nội đấy.”
Triệu Đông Hưng không lên tiếng, mà nhích dần về phía Bạc Đan Vi và nắm lấy tay Bạc Đan Vi.
Triệu Trác Nhiên vội vàng đứng lên hoà giải.
“Mẹ, Tiểu Vi, con không sao cả. Cảm ơn Tể Tể.”
Có Hoắc Trầm Lệnh ở đây, bà nội Triệu dù vô cùng bất mãn với Minh Tể Tể nhưng không dám tuỳ tiện “phun châu nhả ngọc” với bé.
“Không có việc gì thì tốt rồi, không có việc gì thì tốt rồi.”
Bà ta ngoài miệng thì cười, nhưng trong lòng thì không, mắt lại hướng về phía Minh Tể Tể.
“Một đứa ba, bốn tuổi …. đứa nhỏ, vừa khéo ở đây bà có một cái khoá trường mệnh, coi như quà tạ lễ đưa cho Tể Tể vậy.”
Lúc Hoắc Trầm Lệnh chuẩn bị cự tuyệt, Tể Tể lại nhìn cái khoá trường mệnh bà nội Triệu lấy ra mà cười rộ lên, trong giọng nói non nớt còn xen lẫn sự vui vẻ.
“Cảm ơn bà nội Triệu!”
Sau khi nhận lấy khóa trường mệnh kia, Tể Tể lập tức thu lại sức mạnh vô hình.
Ngay khi sợi dây màu đen kia vừa thoát khỏi sức mạnh của bé và được tự do, nó đã trốn thẳng vào trong khóa trường mệnh.
Tể Tể chờ đến khi toàn bộ sợi dây đen kia chui hết vào trong khóa trường mệnh, lúc này mới nhận lấy chiếc khoá, sau đó cười tủm tỉm đeo nó lên cổ mình, ngón tay mập mạp nhỏ nhắn ấn nhẹ vào ổ khóa trường mệnh.
Toàn bộ sợi dây màu đen trong ổ khóa trường mệnh rung chuyển dữ dội, vô thức muốn khoan lỗ chui ra ngoài.
Tể Tể cười tủm tỉm, cúi đầu sờ khóa trường mệnh, rồi cất âm thanh ngây thơ hỏi bà nội Triệu.
“Bà nội Triệu, cái khoá trường mệnh này thực sự tặng cho Tể Tể sao? Bà nội Triệu, bà có tính quay đầu lại sẽ đòi về không?”
Triệu Trác Nhiên vội nói chuyện giúp mẹ mình.
“Sao có thể chứ? Nếu đã đưa cho Tể Tể thì tất nhiên đã là đồ của Tể Tể rồi, bà nội Triệu của cháu tuyệt đối sẽ không đòi lại đâu, đúng không, mẹ?”
Bà nội Triệu cười đến là hiền từ, còn xoa đầu nhỏ của Tể Tể.
“Chú Triệu của cháu nói đúng, có lý nào đã tặng quà rồi còn đòi về chứ? Tể Tể, nhà của bà nội Triệu tuy rằng không có tiền, nhưng vẫn hiểu được đạo lý đối nhân xử thế.”
Tể Tể lại lần nữa nói lời cảm ơn, Hoắc Trầm Lệnh lấy cớ có việc rồi dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành rời đi, bạn nhỏ Bạc Niên ở lại nhà cô mình một đêm.
Trên đường trở về, Hoắc Trầm Lệnh hỏi con gái cưng.
“Tể Tể, cái khóa trường mệnh này có vấn đề gì sao?”
Tể Tể giải thích: “Cha, đây là thứ được đào ra từ bãi tha ma, nó đã lây dính rất nhiều tử khí, còn sinh ra linh thể, lại nhiễm máu tươi, đây chính là thứ âm độc chuyên dùng để hại người.”
Hoắc Trầm Lệnh suy nghĩ một chút: “Âm độc đến mức có thể hại chết cả gia đình bốn người của cô Bạc Niên ư?”
Đôi mắt của Tể Tể sáng lên, bé vui mừng nhìn về phía cha nuôi đang lái xe.
“Cha ơi, cha quá thông minh!”
Hoắc Trầm Lệnh buồn cười, Tương Tư Hoành lại kể ra những gì mình đã nhìn thấy.
“Chú hai, Tể Tể, lúc nãy khi ở nhà họ Triệu, con trai cả của dì Bạc thường nhìn chằm chằm vào Tể Tể.”
Tể Tể không rõ nguyên do: “Sau đó thì sao?”
Tương Tư Hoành ăn ngay nói thật: “Anh không thích anh ấy!”
Lúc ấy sự chú ý của Hoắc Trầm Lệnh đều đặt lên người Tể Tể, quả thật không hề chú ý tới phản ứng của con trai cả nhà họ Triệu.
Tiểu Tương luôn một lòng hướng về Tể Tể, nếu không phải con trai cả nhà họ Triệu thực sự có vấn đề, Tiểu Tương sẽ không nói mình không thích cậu ta.
Trong lòng Hoắc Trầm Lệnh hơi lo lắng, nhưng vẫn mỉm cười trấn an Tương Tư Hoành.
“Được, chú hai đã biết rồi, sau này chú sẽ để ý hơn.”
Tương Tư Hoành yên tâm mà mỉm cười với Hoắc Trầm Lệnh.
Khi ông chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ quay lại trang viên, bà nội Hoắc đã gọi điện thoại tới.
“Thằng trời đánh kia! Con cho rằng hai lão già chúng ta đã chết rồi sao? Chuyện trang viên bị sụp đổ mà con còn dám giấu hai ông bà già này ư! Huống chi con còn đem bọn nhỏ đến sống trong trang viên, con bị làm sao thế? Trực tiếp coi trang viên kia là mộ, rồi cả đám nằm xuống coi như xong à?”