Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 973:
Thỏ Đen không muốn đáp lại lời của ông em hổ có não còn nhỏ hơn cả hạt nho này.
Nhưng mà không đáp lại cũng không được, chẳng may ngày nào đó ông em hổ này lại làm hành động cắt cổ trước mặt đại nhân nhỏ, thì người trông coi là nó cũng gặp vạ theo.
Khi Thỏ Đen vừa muốn giải thích, xe đã dừng lại trước cục cảnh sát.
Hoắc Tư Cẩn dặn dò Thỏ Đen và Hổ nhỏ phải ngoan ngoãn ngồi chờ trên xe, rồi liền dẫn theo em trai, em gái và Bách Minh Tư xuống xe, đi vào cục cảnh sát để làm biên bản.
Hoắc Tư Cẩn muốn làm xong sớm để còn đưa Tư Tước và Minh Tư quay về trường học sớm, anh còn phải đưa Tể Tể về nhà sớm và đến nhà cũ để thăm ông bà nội.
Nhưng ngay khi chuẩn bị xuống xe, khuôn mặt nhỏ của Tể Tể bỗng nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Anh cả, có thứ quỷ gì đó đã phá hỏng ấn ký Tể Tể dán xung quanh người chú xấu xa kia, Tể Tể đi trước.”
Bởi vì quá vội vàng, bé chỉ kịp nhét ba con quỷ trong lòng bàn tay vào túi quần, thậm chí Tể Tể còn chưa kịp nói lời tạm biệt với các anh trai, cơ thể mũm mĩm của bé đã trực tiếp biến mất trong xe.
****9:
Bệnh viện Nhân Dân Số 3, phòng mổ.
Tể Tể lao vào nhanh đến mức suýt đập đầu vào cơ thể của Điền Hữu Minh đang được đặt trên bàn mổ.
Cũng may bé kịp nắm lấy chân trụ của bàn mổ để ổn định cơ thể, nhưng lực va chạm vẫn khiến bàn mổ rung chuyển một chút.
Y tá: “Bác sĩ Lục, vừa rồi cơ thể của bệnh nhân đột nhiên hơi run lên.”
Lục Tây Ba cạn lời: “Mắt tôi chưa mù đâu.”
Y tá: “…”
Lục Tây Ba dám chắc chắn thứ vừa run lên không phải cơ thể của bệnh nhân, mà là bàn mổ.
Anh cau mày nhìn xuống, vừa khéo lại chạm mắt với Tể Tể mới hạ thêm một lệnh cấm chết lên người Điền Hữu Minh đang nằm trên bàn mổ.
Lục Tây Ba: “Cháu…”
Tể Tể vội dựng ngón tay nhỏ mập mạp, đặt lên trên cái miệng nhỏ hồng hồng của mình.
“Hư ~~~”
Con dao phẫu thuật trong tay Lục Tây Ba run lên, suýt nữa cắm thẳng vào ngực của Điền Hữu Minh.
Đồng tử của anh ấy đang run rẩy, mặc dù anh ấy đang đeo khẩu trang nhưng Tể Tể vẫn có thể nhìn thấy sự bàng hoàng của anh ấy.
Nhân lúc chưa ai chú ý đến, Tể Tể đã chớp chớp mắt với Lục Tây Ba, đồng thời nở một nụ cười ngoan ngoãn và đáng yêu, thoạt trông thật là ngây thơ trong sáng.
Lục Tây Ba: “…”
Cháu gái nhỏ của Tây Lăng, con gái duy nhất của nhà họ Hoắc, bạn nhỏ Minh Tể Tể, sao bé lại ở trong phòng giải phẫu chứ?
Ai đã đưa bé vào?
Vì sao anh ấy lại chẳng hay biết gì cả?
“Tít tít tít…”
Trợ lý bác sĩ nhanh chóng lên tiếng: “Bác sĩ Lục, người bệnh sắp không chịu được rồi.
”
Nửa giây sau Lục Tây Ba lập tức hoàn hồn, vội vàng đáp lại: “Khử rung tim!”
(Khử rung tim 除颤:Phương pháp sốc điện ngoài lồng ngực tạo ra một dòng điện một chiều với mức năng lượng lớn đủ để kích thích toàn bộ cơ tim trong một khoảng thời gian ngắn.)
Tuy nhiên, ngay khi những tiếng tít tít tít vang lên, Tể Tể đã nhanh chóng nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật, quả nhiên, bé nhìn thấy hai nhân viên Địa Phủ đang yên lặng đi xuyên qua cánh cửa mà không tạo ra tiếng động nào.
Một người cầm máy tính bảng, một người nhìn điện thoại di động, rồi cả hai cùng đồng loạt nhìn về phía Điền Hữu Minh đang được cấp cứu trên bàn mổ.
Một người hỏi: “Họ tên?”
Một người đáp: “Điền Hữu Minh!”
“Quê quán?”
“Thành phố Mân Nam, tỉnh Đông Giang!”
“Giới tính?”
“Nam!”
“Số tuổi thọ?”
“41!”
“Thời gian tử vong?”
“17 giờ 35 phút 42 giây, ngày 28 tháng 9 năm 20xx.”
Tể Tể vội vàng nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường trên tường phòng mổ.
Thời gian ở đây khác với Địa Phủ, nên dù nhìn bé cũng không hiểu.
Nhưng bé để ý thấy một nhân viên Địa Phủ đã lấy bút ra, vừa nhìn đã thấy người này chuẩn bị tích vào ô câu hồn, rồi sau đó sẽ câu hồn đi.
Như vậy, chú xấu xa này sẽ chết hoàn toàn.
Tể Tể trực tiếp xuất linh hồn ra ngoài, cơ thể mập mạp dựa vào chân trụ của bàn mổ, linh hồn của bé cũng lập tức xuất hiện trước mặt hai nhân viên của Địa Phủ.
“Khoan đã!”
Hai nhân viên làm việc tại Địa Phủ sửng sốt một chút, hai người liếc nhau, trong đó có một người đặt câu hỏi.
“Kiểm tra xem, hôm nay ở nơi này có phải có hai người chết liên tiếp không?”
“Chờ một lát.”
Tể Tể cau mày: “Nếu có hai người chết liên tiếp, không phải các người sẽ nhận được thông báo trước hay sao, rồi mới tới đây dẫn hồn chứ?”
Quỷ cầm máy tính nọ gật đầu: “Đúng vậy.”
Sau đó lại nhíu mày: “Sao một đứa nhỏ như cháu lại biết được?”
Tể Tể kinh ngạc nhìn quỷ cầm máy tính nọ: “Chú không biết bổn Tể Tể à?”
Lông mày của nhân viên cầm máy tính bảng càng nhíu chặt hơn: “Nếu chú quen cháu, chú còn bảo đồng nghiệp của mình điều tra thông tin của cháu làm gì?”
“Thôi được rồi, nếu đã biết mình tên là gì thì càng tốt, vậy cháu trực tiếp báo tên đi, cũng thuận tiện để bọn chú kiểm tra thông tin của cháu, sau đó mang cháu đi cùng luôn.”
Tể Tể: “…”
Tể Tể nhìn chằm chằm vào hai nhân viên Địa Phủ này, phát hiện mình chưa gặp qua hai nhân viên này bao giờ, chắc là mới nhập chức.
“Các người là nhân viên mới của bộ phận dẫn hồn phải không?
Nhân viên cầm di động không khỏi kinh ngạc: “Cô bé nhỏ à, cháu cũng biết được nhiều chuyện đấy, cháu đã mất được bao lâu rồi? Sao vẫn chưa tới Địa Phủ báo tên, hay là cháu đã tới Địa Phủ rồi lại trốn khỏi Địa Phủ lên đây chơi?”