Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 936:

Nghe cha nuôi nói như vậy, Tể Tể nhếch môi cười, để lộ ra hàm răng trắng tinh.

“Được ạ, tuy rằng căn nhà số 4 không quá lớn, nhưng cha ơi, để một con hổ ở đó chắc chắn vẫn đủ chỗ.”

Hơn nữa, tòa nhà này còn có trạch linh, nếu Hổ lớn muốn chơi đùa, trạch linh hoàn toàn có thể biến hoá không gian, để Hổ lớn như có cảm giác sống trong rừng rậm.

Tể Tể nhịn không được mà nghĩ, cha Minh Vương đưa tòa nhà này lên đây thật là khéo.

Không chỉ có thể làm nơi cho người và động vật ở, còn có thể chơi đùa nữa.

Hổ đại gia: “…”

Hổ đại gia sợ tới mức suýt lăn đùng ra chết, nhưng vì e ngại ánh mắt chằm chằm của nhóc cương thi, cộng thêm uy lực tỏa ra từ người nhóc cương thi kia có thể thình lình áp chế nó, nên đành thôi.

Hổ đại gia nóng nảy xoay vòng quanh trong lồng sắt, xoay được vài vòng, nó lại bắt đầu đào đất.

Ông cụ Mặc híp mắt, đại khái là hiểu được con hổ kia đang sợ ai.

Đúng vậy!

Công chúa nhỏ của Địa Phủ, ai mà không sợ chứ?

Ông ta dù sao cũng là một ông cụ sống được bảy – tám mươi năm, đã đến đỉnh cao của cuộc đời nhưng vẫn phải nịnh nọt một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi, để nó gọi mình là lão Mặc.

Giọng điệu này…

Ông ta đứng trên bậc thềm trước cửa nhà, bởi vì trong lòng thấy khó chịu với Minh Tể Tể, nên vốn dĩ đang yên lành lại bỗng cảm thấy lồng ngực đau tức căng chặt, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, lên không xong, xuống không được…

Ông cụ Mặc: “… Hô… Hô… Hô…”

Mọi người nghe thấy tiếng động liền vội vàng nhìn sang ông ta.

Hoắc Trầm Lệnh nghi hoặc: “Ông Mặc, ông làm sao vậy?”

Ông cụ Mặc ôm ngực, há miệng thật to rồi thở dốc.

Không khí chỉ vào chứ không ra, khiến sắc mặt của ông cụ Mặc nhanh chóng tái nhợt, rồi chốc lát sau đã chuyển thành màu gan heo.

Mắt thấy sắc mặt cửa ông ta càng lúc càng tím tái, đồng tử cũng trừng lớn hơn, Tể Tể quay lại nhìn toà nhà, rồi lại nhìn ông cụ Mặc, sau đó bé giơ chân lên đá vào bắp chân của ông cụ Mặc.

Ông cụ Mặc bị đá một cái liền lảo đảo, trực tiếp ngã từ trên bậc thang xuống.

Sau khi ngã ra khỏi phạm vi tòa nhà kia, ông cụ Mặc cũng phát ra những tiếng kho khan kịch liệt.

“Khụ khụ khụ!”

Nhìn tư thế đó, có vẻ ông ta đã ho đến độ tim gan phèo phổi sắp văng ra ngoài rồi.

Hoắc Trầm Lệnh trầm tư nhìn một chút, chợt nhớ tới lời nói khi ấy của Minh Vương.

Cho nên… Khi đối phó với người trong Huyền môn, âm trạch lại có hiệu quả tốt như vậy sao?

Nếu không phải Tể Tể đá một cái, phải chẳng ông cụ Mặc có thể sẽ trực tiếp chết trong tòa nhà này vì ngạt thở?

Phải một lúc sau ông cụ Mặc mới hoàn hồn lại, sắc mặt ông ta tái nhợt.

“Hoắc… Tổng giám đốc Hoắc, tôi bỗng nhiên nhớ ra trong nhà còn có việc, xin phép về trước.”

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, ông ta lại nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.

“Cảm ơn… ơn cứu mạng của Tể Tể, bên người tôi có một tấm thẻ, Tể Tể cứ cầm lấy, lúc nào chán có thể mang ra chơi tuỳ ý. Sau này nếu có việc gì, Tể Tể cứ trực tiếp tới tìm tôi, hoặc là người của nhà họ Mặc chúng tôi cũng được.”

Sau đó ông ta gật đầu với Tương Tư Hoành một cái, bề ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất lại bước nhanh xuống núi.

Hoắc Trầm Lệnh cười ra tiếng: “Ông Mặc nếu rảnh rỗi thì cứ thường xuyên đến nhà chúng tôi chơi, Tể Tể hình như rất quý ông Mặc đấy.”

Ông cụ Mặc đang nhanh chóng rời đi bỗng trượt chân một cái, nếu không phải mấy năm gần đây ông ta luôn kiên trì rèn luyện cơ thể, chỉ sợ đã lập tức ngã lăn trên mặt đất rồi.

Ông ta nghe tiếng mà quay đầu lại, trên khuôn mặt trắng bệch vẫn cố nở một nụ cười từ ái.

“Được, được, nhất định, nhất định.”

Tể Tể chớp đôi mắt to, đột nhiên hỏi ông ta: “Vậy lão Mặc… Ngày mai ông còn tới không?”

Ông cụ Mặc: “…”

Giọng của Tể Tể rất nghiêm túc: “Lão Mặc, ngày mai ông rất bận rồi sao?”

Ông cụ Mặc: “… Không… Không bận.”

Tể Tể vui tươi hớn hở: “Vậy ngày mai ông lại tới chơi nhé, tuy rằng ban ngày Tể Tể phải đến trường để đi học, bác cả và cha của Tể Tể đều phải đi làm, nhưng chú Tương chắc vẫn ở lại đây.”

Trong toà âm trạch Tiểu Tam, Tương Uyên đang hận không thể dùng một chân đá bay Cửu Phượng đi.

Cửu Phương không chê mái tóc của anh ta không đủ đẹp thì cũng chê trên quần áo của anh ta có nếp nhăn, hoặc không cũng chê anh ta không đủ oai hùng, không xứng làm vua cương thi…

Cho nên, dù con trai đã quay trở lại, còn có thêm một con Hổ Yêu vác xác tới đây, nhưng anh ta vẫn phải ở mãi trong nhà chưa thể lộ diện là vì Cửu Phượng cứ liên tục lải nhải.

Lúc này, nghe được tiếng của Tể Tể, anh ta cũng chẳng buồn quan tâm mình có dọa tới người khác hay không, chỉ lo gân cổ đáp lại Tể Tể.

“Đúng! Dạo này chú vẫn luôn ở trong nhà, Tể Tể cứ yên tâm, nếu có khách tới thì chú Tương sẽ đón tiếp giúp cháu!”

Ông cụ Mặc: “…”

Chú Tương… Tương Uyên ư?

Chính là vua cương thi mà Nghiêm Nghĩa đã từng nhắc tới?

Hổ đại gia: “…”

Cha mẹ ơi!

Vua cương thi ở ngay bên nhà sát vách ư?

Đúng vậy!

Âm trạch đấy!

Cương thi thích âm, âm trạch quả thực là nơi cương thi thích nhất, chắc chắn không có gì sánh bằng!

Nó… Nó còn có thể sống qua đêm nay sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free