Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 883

Tể Tể uy hiếp bóp trái tim một cái, máu tươi chảy ròng ròng, nhìn Chim Chín Đầu số 1 đau đến mức ngũ quan vặn vẹo, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Biểu cảm trên gương mặt nhỏ phải nói là vừa trẻ con vừa hung ác: “Mày chết thì chính là chết!”

Chim Chín Đầu số 1 cũng nổi giận: “Hừ! Chỉ cần bản thể của bản vương bất diệt thì cho dù Minh Tể Tể mày có bóp nát trái tim, bản vương vẫn có thể ngóc đầu trở lại như cũ!”

Tể Tể vẫn rất kiêu ngạo, hất cái cằm nhỏ lên, lời nói ra phải nói là mỗi một lời đều đâm tim.

“Bản thể Chim Chín Đầu đúng là có thể lần nữa chia ra chín cái phân thân, nhưng mỗi một phân thân đều có ý thức của riêng mình, ý thức chết đi sẽ không cách nào sống lại! Vậy nên cho dù có đến lần nữa thì mày cũng không phải là mày!”

Chim Chín Đầu số 1: “...”

Mẹ nó!

Con nhóc này mới ba tuổi rưỡi thôi, sao ngay cả thông tin bí mật này cũng biết chứ?

Lão già Phong Đô Đại Đế đó cái gì cũng nói cho con nhóc này biết sao?

Hay là do thực lực của Phong Đô Đại Đế không mạnh bằng trước đây, cư dân Địa Phủ càng ngày càng nhiều, dân số chào đời ở nhân gian càng ngày càng ít nên sắp sửa mất cân bằng sống chết rồi?

Ông ấy vì muốn giữ cân bằng sống chết của nhân gian và Địa Phủ, đành phải cái gì cũng nói cho con nhóc ba tuổi rưỡi này, hy vọng con bé có thể mau chóng thích ứng với công việc ở Địa Phủ, để tương lai ông già mình nghẻo thì con oắt ba tuổi rưỡi này cũng có thể nhanh chóng tiếp quản toàn bộ Địa Phủ đấy à?

Định mệnh!

Cứ để ông ta mơ giấc mơ lớn đó đi!

Nó sẽ không cho con nhóc Minh Tể Tể này có cơ hội lớn lên đâu!

Nhưng bây giờ trái tim đang bị con nhóc này bóp ở trong tay, nó phải làm sao đây?

Chim Chín Đầu số 1 cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng yếu đi, nếu còn không kiếm lại trái tim thì nó chắc chắn sẽ nghẻo trước thằng nhóc nhân loại đó.

Nó hít vào một hơi, vừa một hơi hội tụ lực lượng lấp lồng ngực trống rỗng lại kéo dài tính mạng của mình vừa dùng giọng nói yếu ớt dụ dỗ đứa nhỏ: “Đúng đúng đúng! Tể Tể cô bé nói gì cũng đúng.”

Tể Tể hừ một tiếng: “Bản Tể Tể ông đây là con gái ruột của cha Minh Vương, trữ quân Địa Phủ, vốn dĩ nói gì cũng đúng!”

Chim Chín Đầu số 1: “...”

Không phải Phong Đô Đại Đế cái gì cũng dạy hết cho con nhóc này sao?

Vì sao nó cảm thấy con nhóc này có vẻ rất không thông minh vậy?

Con nhóc này có nghe hiểu lời nó nói không?

Nó đang tâng bốc con nhóc này đó!

Tâng bốc đó!

Tể Tể mới không thèm quan tâm đến gợi ý của Chim Chín Đầu số 1, cô bé cảm thấy Chim Chín Đầu số 1 miệng toàn nói nhảm.

Lúc này cô bé đang chăm chú cẩn thận nhìn vào cổ anh hai, bắt đầu âm thầm tính toán.

Ví dụ như… phải làm sao mới có thể dưới tình huống không để cho anh hai đi trước đến Địa Phủ báo danh chắc ăn móc đường sinh mệnh mà Chim Chín Đầu số 1 đã gieo ra.

Nhưng Chim Chín Đầu số 1 đang ở bên cạnh nhìn chằm chằm, bé không thể không dồn hết sức lực ứng phó, bằng không rất có khả năng bị Chim Chín Đầu số 1 lợi dụng sơ hở.

Nếu như bé bị thương thì các anh và cha nuôi có lẽ đều phải đi đến Địa Phủ báo danh trước thời hạn.

Hoắc Tư Tước thấy Tể Tể do dự, mới hít sâu một hơi: “Tể Tể, anh hai…”

Tể Tể đang căng thẳng thần kinh, Hoắc Tư Tước vừa mới mở miệng cô bé đã cho rằng Chim Chín Đầu số 1 muốn nhân cơ hội ra tay.

Bàn tay nhỏ nắm lấy trái tim Chim Chín Đầu số 1 hung hăng siết một cái, Chim Chín Đầu số 1 bị hù sợ đến nỗi lảo đảo té xuống đất, vội vã la lên.

“Ai da! Tiểu tổ tông à, đừng có kích động mà! Ngoan nào, chúng ta có chuyện gì đều có thể từ từ bàn, chúng ta đều đến từ Địa Phủ cả, kỳ thật cũng coi như đồng hương.”

“Có câu nói là: “Đời người có bốn việc vui lớn, là đêm động phòng hoa chúc, lúc đề tên lên bảng vàng, hạn hán đã lâu gặp cam lồ và lưu lạc tha hương gặp cố nhân. Tể Tể, mới vừa rồi tôi cũng chỉ là cố ý muốn thăm dò bé mà thôi, suy cho cùng công chúa nhỏ của Địa Phủ làm sao có thể ở nhân gian được chứ!”

Tể Tể hoàn toàn không tin vào lời dối trá của nó!

Cái chính là Tể Tể đại khái nghe không hiểu cái gì mà gặp được cố nhân, cái gì mà đêm động phòng hoa chúc!

Thế nên cô bé cho rằng Chim Chín Đầu số 1 đang nói lung tung bịa đặt!

Nhưng Tể Tể vẫn hiếu học hỏi cha nuôi: “Cha, có phải nó đang nói hươu nói vượn lừa gạt Tể Tể hay không?”

Hoắc Trầm Lệnh không chút do dự gật đầu.

Chim Chín Đầu số 1: “...”

Tể Tể tức giận. Không đợi Chim Chín Đầu số 1 kịp lên tiếng, trên tay lần nữa dùng sức.

Chim Chín Đầu số 1 chửi thề trong bụng, ngoài miệng đau đến lần nữa ú ớ hét thảm: “Á á á! Tiểu tổ tông! Đừng đừng đừng! Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi!”

Nếu như không phải cô bé nhìn thấy sinh cơ của anh hai theo hành động cô bé dùng ngón tay siết chặt trái tim trong nháy mắt chợt giảm xuống thì lúc này đâu còn có Chim Chín Đầu số 1 nữa chứ?

Chẳng qua Tể Tể không thể nhìn anh hai chết ngay lúc này.

Cô bé cho rằng Chim Chín Đầu số 1 đang buông lời hung ác, cha Minh Vương từng nói: nếu như quỷ xấu xa độc ác thì cô bé cần phải độc ác hơn cả quỷ xấu xa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free