Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 838:
Có khá nhiều thứ.
Anh ta bước lại về mép giường nhìn cha Tào, hình như cha Tào đã ngủ rồi.
Đội trưởng khẽ gọi một tiếng, nhưng đối phương không có phản ứng lại.
Lại gọi thêm một tiếng, nhưng vẫn không có phản hồi.
Đội trưởng cau mày, đẩy nhẹ người của ông cụ, vẫn không có phản ứng gì.
Ngay lúc lông mày của đội trưởng nhíu chặt hơn, Dương Hải Quốc đã đi tới cửa.
“Đồng chí cảnh sát, anh Tào ngủ rất say, sét có đánh bên tai cũng không tỉnh đâu.”
Đội trưởng gật gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Dương Hải Quốc lộ vẻ khó xử và khẽ xoa tay, như nghĩ ra điều gì đó, ông ta lập tức bỏ tay xuống, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét.
“Đồng chí cảnh sát, các đồng chí đã kiểm tra xong chưa? Nếu kiểm tra xong rồi thì các đồng chí mau đi đi, tôi đoán chừng bà Vương đã sắp về rồi, nếu… nếu bà ta biết tôi tự tiện mở cửa cho mọi người vào, tôi sợ mình không dễ giải thích với bà ta được.”
Đội trưởng không bỏ sót sự chán ghét hiện lên trong mắt ông ta, nụ cười nhạt vẫn duy trì trên môi.
“Bà Vương và con trai út của bà ấy đang ở bên bệnh viện, trước khi chúng tôi đến đây cũng đã nói qua với bà ấy một tiếng rồi, ông Dương không cần lo lắng.”
Dương Hải Quốc sửng sốt, sắc mặt lập tức tối sầm.
“Sao? Nói qua rồi? Đã nói qua rồi mà sao bà ta không gọi điện nói với tôi một tiếng?”
Như nhận ra giọng điệu của mình không ổn, thái độ cũng thay đổi quá nhanh, Dương Hải Quốc lập tức khôi phục lại dáng vẻ hiền lành của một nam bảo mẫu.
“Đồng chí cảnh sát, ngại quá, vừa rồi tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi, dù sao tôi cũng được trả tiền để chăm sóc anh Tào, cho nên bình thường trong nhà có chuyện gì thì bà Vương cũng đều gọi điện báo trước với tôi một tiếng.”
Đội trưởng nở nụ cười như có như không, nhìn thẳng vào ông ta: “Vậy bây giờ tôi có thể tiếp tục kiểm tra không?”
Dương Hải Quốc cười như hoa: “Đương nhiên là có thể, anh kiểm tra đi, tuỳ ý kiểm tra.”
Đội trưởng nháy mắt với viên cảnh sát: “Gọi điện thoại cho Tiểu Lý, bảo cậu ta đưa người tới đây kiểm tra.”
“Rõ.”
Dương Hải Quốc tò mò hỏi: “Đồng chí cảnh sát, sao lại… còn có người tới kiểm tra nữa ư? Chỉ ba bốn người ở đây không thể làm được sao?”
Đội trưởng đã ra khỏi phòng ngủ, đi đến trước mặt Tể Tể và Tiểu Tương, cùng hai đứa nhỏ ngồi xuống ghế sô pha.
“Vấn đề chuyên môn thì cứ để cho người có chuyên môn làm.”
Dương Hải Quốc: “… Đồng chí cảnh sát, tôi là người không có học vấn, anh nói gì, tôi nghe không hiểu.”
Tể Tể nhìn về phía ông ta, đôi mắt đen vô cùng sáng nhưng lại khiến Dương Hải Quốc nhìn thấy mà phát hoảng.
“Bác Dương, ý của chú cảnh sát là kẻ xấu sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt!”
Dương Hải Quốc giơ tay lên, định giáng cho đứa bé nói hươu nói vượn này một cái tát, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của viên đội trưởng, ông ta đành đưa tay ra gãi đầu.
“Đứa nhỏ này nói chuyện thật… không đầu không đuôi. Đồng chí cảnh sát, sao các anh ra ngoài làm nhiệm vụ còn mang theo trẻ nhỏ thế, thế này không làm ảnh hưởng tới nhiệm vụ của các anh sao?”
Nụ cười trên mặt đội trưởng đã không còn, anh vẫn dùng ánh mắt lạnh lùng để nhìn chằm chằm vào Dương Hải Quốc.
Dương Hải Quốc biết rắc rối đã tới, trong lòng ông ta bắt đầu hoảng loạn.
“Cái đó… Nếu các đồng chí cảnh sát vẫn còn ở lại đây, vừa hay trong nhà cũng hết đồ ăn, bây giờ tôi đi mua chút đồ ăn, lát nữa sẽ về ngay, nhờ các anh chăm sóc anh Tào hộ tôi chút nhé.”
Đội trưởng cười nhạt nhìn ông ta: “Ông Dương cứ chờ ở đây đi, còn về chuyện mua đồ ăn…”
Một viên cảnh sát lập tức đứng ra: “Đội trưởng, tôi đi.”
Đội trưởng gật gật đầu, Dương Hải Quốc vội vàng lên tiếng.
“Ấy, không được, đồng chí cảnh sát, các anh sao biết được anh Tào thích ăn gì chứ, cứ để tôi đi đi.”
Dương Hải Quốc vừa mới dứt lời, Tiểu Lý thở hổn hển chạy vào cùng bác sĩ mặc áo blue trắng.
“Tới rồi.”
Đồng tử của Dương Hải Quốc mở to, giọng nói của ông ta bỗng cao lên.
“Đồng chí cảnh sát, các anh muốn làm gì vậy?”
Đội trưởng chậm rãi trả lời, còn chỉ tay về phía phòng ngủ.
“Tình hình của ông Tào không được tốt cho lắm, tôi gọi bác sĩ tới cẩn thận kiểm tra cho ông ấy một lượt.”
Bác sĩ thở hổn hển, đem theo ống nghe và hộp dụng cụ y tế đi về phía phòng ngủ nơi ông Tào đang nằm.
Dương Hải Quốc nhìn mà hãi hùng khiếp vía, vừa tự nhủ bản thân phải bình tĩnh lại, vừa lo lắng bị phát hiện.
“Đồng chí cảnh sát…”
Đội trưởng nheo mắt: “Ông Dương đang sợ chúng tôi sẽ phát hiện ra thứ gì đó từ trên người ông Tào sao?”
Dương Hải Quốc vô thức duỗi thẳng lưng, chiếc bụng mỡ cũng theo đó mà dựng cao.
“Sao thế được? Nhưng mà… nhưng mà chuyện này, thế nào cũng phải chờ bà Vương về rồi hãy làm. Chẳng may mà xảy ra vấn đề gì, tôi không biết phải ăn nói với bà ấy ra sao.”
Vừa nói, ông ta vừa đi về phía phòng ngủ, rồi đứng chắn trước mặt bác sĩ.
Tể Tể nhìn theo, sau đó chớp mắt với Tương Tư Hoành.
Hai đứa nhỏ đồng loạt đứng dậy và chạy lon ton về phía phòng ngủ.
****5:
Khi Dương Hải Quốc bước tới cửa phòng ngủ thì hai đứa nhỏ cũng đã chạy tới.
Nhân lúc Dương Hải Quốc không chú ý tới mình, cả hai đều duỗi chân ra.
Đội trưởng và các đồng nghiệp đứng xem đều kinh hoàng.