Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 836:
Bọn họ đã sắp xếp người đến nhà Vương Dũng để điều tra, hy vọng rằng ngay cả khi con rắn biến mất, họ vẫn có thể tìm ra manh mối từ nhà Vương Dũng.
Đội trưởng rất bận, những cuộc điện thoại nối tiếp nhau vang lên.
Tể Tể và Tương Tư Hoành lần lượt ngồi bên cạnh anh ta, rồi hai bạn nhỏ bỗng nhiên liếc mắt nhìn nhau, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng loạt nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe.
Hai bạn nhỏ đồng thời nhìn thấy con rắn hổ mang kia.
Gã đang ẩn mình trong một cái cống bỏ hoang, đôi mắt rắn tràn đầy vẻ âm trầm.
Vương Tấn tuy rằng đã mất đi hơn 800 năm công lực, nhưng gã vẫn có thể duy trì chỉ số thông minh như trước, không phải là một rắn hổ mang bình thường.
Từ Bảo Gia Tiên được người ta tôn kính giờ lại trở về làm một con rắn hổ mang bình thường phải trốn trong cống, có thể tưởng tượng được trong lòng Vương Tấn đang oán giận tới mức nào.
Nhưng gã ta lúc này cũng không dám oán hận hai đứa nhãi ranh kia, mà chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất quay trở lại nhà họ Vương, lợi dụng khế ước giữa mình và nhà họ Vương để nuốt chửng toàn bộ người trong gia đình đó.
Tuy rằng công lực không thể khôi phục được như lúc cường thịnh nhất, nhưng gã ta vẫn có thể tự bảo vệ mình trước mặt người thường mà không gặp vấn đề gì.
Vương Tấn càng nghĩ càng giận, càng giận thì tốc độ di chuyển càng nhanh hơn.
Gã chịu đựng sự ghê tởm, chui đầu vào trong một cống thoát nước, dựa vào giác quan nhạy bén của mình để đi thẳng đến nhà bà Vương.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đã nhìn thấy rõ ràng, nhưng làm sao các chú cảnh sát có thể đuổi theo con rắn kia trong cống nước được?”
Tương Tư Hoành bỗng nhiên lên tiếng: “Chú cảnh sát ơi, hay là chúng ta tới nhà bà nội Vương chờ đi?”
Đội trưởng cau mày: “Bên đó cũng sắp xếp người chờ sẵn rồi, chỉ không biết là có chờ được hay không.”
Tể Tể lập tức gật đầu: “Chú cảnh sát, nhất định có thể chờ được.”
Con bò sát đó bây giờ có oán khí rất nặng, nhất định gã ta sẽ đi tìm bà nội Vương để trả thù.
Nhưng vì gã đã không còn công lực, cho nên sẽ chọn quay trở lại nơi mà bà nội Vương thờ cúng gã.
Cục cảnh sát đã chuẩn bị xong hai việc, một là sắp xếp người tiếp tục tìm kiếm ở công viên nhỏ phía sau bệnh viện, hai là cho tiểu đội còn lại dẫn theo Tể Tể và Tương Tư Hoành đi thẳng đến nhà của bà Vương.
Vừa đến dưới tầng, Tể Tể liền lắc đầu.
“Không ở nơi này.”
Đội trưởng nghi hoặc mà nhìn bé: “Tể Tể, cái gì không ở nơi này?”
Tể Tể cho rằng các chú cảnh sát không biết con rắn nọ vốn là Bảo Gia Tiên của nhà họ Vương, hơn nữa các chú cảnh sát vốn chẳng tin tưởng vào mấy chuyện thế này.
Bé nghĩ một hồi, nghiêng đầu nhỏ, cất giọng ngọt ngào giải thích: “Con bò sát đó không có ở đây.
”
Đội trưởng nhẹ nhàng xoa đầu nhỏ của bé: “Chuyện này mà Tể Tể cũng biết sao?”
Anh ta chỉ cho rằng trẻ con nói lung tung, nên sau khi xoa đầu đứa nhỏ bèn dặn dò hai bạn nhỏ chờ ở trên xe, còn bản thân thì nhanh chóng xuống xe, đi thẳng lên tầng trên.
Nhà bà Vương ở tầng sáu, tiểu khu này là một khu chung cư cũ, mái nhà chính là tầng cao nhất, hơn nữa còn không có thang máy.
Cửa nhà mở sẵn, đã có mấy đồng nghiệp đợi anh ta ở đây từ trước.
“Đội trưởng, anh đã đến rồi.”
“Tình hình thế nào? Có phát hiện gì không?”
Hai người đồng nghiệp lắc đầu: “Trong nhà chỉ có một nam bảo mẫu, chăm sóc ông cụ bị liệt trên giường hơn 5 năm. Ông cụ bị đột quỵ và liệt nửa người, không nói được, cũng chẳng thể hỏi được gì.”
Đội trưởng gật đầu: “Tôi vào xem thử.”
Đội trưởng vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ ở nhà màu xám nhạt, khoảng 60 tuổi, vóc dáng không cao, mập mạp và có khuôn mặt hiền lành.
Nhìn thấy một đồng chí cảnh sát khác đi tới, lại còn là đội trưởng, người đàn ông tên Dương Hải Quốc có chút hoảng loạn.
“Đồng chí cảnh sát, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bà Vương mãi mà chẳng trở về, tôi đây… tự ý mở cửa cho mọi người vào kiểm tra, sau này bà ta truy hỏi, công việc này của tôi có thể không giữ được mất.”
Đội trưởng mỉm cười: “Chúng tôi chỉ đến đây để tiến hành điều tra, anh cứ làm việc của mình, chúng tôi chỉ xem xét một lát sẽ rời đi.”
Dương Hải Quốc vội gật đầu “Được, được, mời anh cứ tuỳ ý.”
Đội trưởng đáp lại một tiếng, rồi nhìn quanh phòng khách, không phát ra ra bất cứ vấn đề gì, cho nên anh ta trực tiếp đi về phía phòng ngủ.
Ngôi nhà có ba phòng ngủ, hai phòng khách và một phòng tắm rộng khoảng 120 mét vuông, có thể nói là rất rộng rãi.
Đi đến cửa phòng ngủ, đội trưởng cau mày.
“Trong này…”
Dương Hải Quốc vội chạy tới giải thích: “Đồng chí cảnh sát, đó là chồng của bà Vương.”
Đội trưởng ngửi thấy có gì đó không ổn, cau mày đẩy cửa bước vào.
Ngay khi cánh cửa vừa mở, một mùi hôi thối bốc ra, lông mày của đội trưởng càng nhíu chặt, anh ta nhanh chóng bước vào.
Dương Hải Quốc sửng sốt, vội vàng đi vào theo.
Ngửi được mùi hôi, Dương Hải Quốc vội vàng chạy tới.
“Ôi chao, anh Tào lại đi ngoài rồi.”
Chồng của bà Vương tên là Tào Đại Chí, tới ở rể nhà họ Vương.
5 năm trước ông cụ bị trúng gió thành ra bị liệt, nhà họ Vương thuê Dương Hải Quốc tới chăm sóc.
Đội trưởng vốn định phụ giúp một chút, nhưng nhìn Dương Hải Quốc luống cuống dọn dẹp cho Tào Đại Chí, hoàn toàn chẳng có chút quy luật nào, ánh mắt anh ta hiện lên một tia sắc lạnh.