Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 834:
Hơn nữa, họ cũng đã kiểm tra camera giám sát gần đó, người đàn ông trẻ tuổi kia bước ra khỏi điểm mù của camera giám sát và không để lại bất cứ dấu vết gì.
Cứ như thể gã ta xuất hiện từ hư không, sau đó khi bước vào quán thịt nướng thì cũng biến mất trong hư không vậy.
Đã xảy ra án mạng, vợ chồng chủ quán thịt nướng vốn đang về quê làm việc cũng nhận được cuộc gọi từ cục cảnh sát, lúc này họ cũng đang trên đường tới đây.
Mấy viên cảnh sát đều cảm thấy đầu mình phình ra: “Cái đó…. thoạt trông mấy đứa nhỏ và vợ chồng Vương Tùng là những người có hiềm nghi lớn nhất?”
Đội trưởng lắc đầu: “Vương Dũng mới là người có hiềm nghi lớn nhất.”
Viên cảnh sát không hiểu.
“Vì sao ạ?”
Đội trưởng lấy biên bản ghi chép lời khai của Giang Hoa ra, sau khi viên cảnh sát xem xong, lại nghĩ đến ánh mắt thi thoảng lại né tránh của Vương Dũng, cũng cảm thấy gã ta là người có hiềm nghi lớn nhất.
“Vậy bây giờ tôi sẽ tới xem con rắn kia!”
Nói tới đây, viên cảnh sát bỗng nhiên nhớ tới chuyện vừa rồi Tể Tể nói Vương Dũng và Vương Tùng không phải anh em cùng cha.
“Đội trưởng, Vương Tùng và Vương Dũng là anh em cùng mẹ khác cha sao?”
Đội trưởng khó hiểu: “Sao cậu lại nói như vậy?”
Viên cảnh sát gãi đầu, kể lại cuộc trò chuyện giữa Tể Tể và Vương Dũng cho đội trưởng nghe.
Đôi mắt của đội trưởng đột nhiên sáng lên.
“Lập tức cho người đi kiểm tra.”
Trong khi đội trưởng cho người đi điều tra quan hệ giữa Vương Tùng và Vương Dũng, thì trong phòng hoà giải, Vương Tùng cũng chậm rãi mở miệng.
“Mày là con trai của Dương Hải Quốc đúng không?”
Vương Dũng nheo mắt: “Anh có ý gì? Chỉ bởi vì mẹ luôn che chở cho tôi, nên anh còn không cho tôi nhận cha ruột sao? Vương Tùng, có người nào làm anh như anh không?”
Vương Tùng không dao động, ông cũng đã nhìn thấy động tác của Vương Dũng bỗng nhiên cứng đờ lại.
Hơn nữa đó còn là lời Tể Tể đã nói, tuy rằng thời gian ông quen biết Tể Tể chưa dài, tuy rằng Tể Tể mới chỉ là đứa nhỏ ba tuổi rưỡi, nhưng Tể Tể vẫn luôn bảo vệ bọn họ.
Cơ mặt Vương Tùng giật giật kịch liệt, ông cố gắng hết sức đè nén cảm xúc muốn bùng nổ trong lòng.
Vương Dũng nhìn thấy, cười lạnh một tiếng.
“Anh, anh thành thật thừa nhận đi, anh và Vương Hải Hương đã sai hai đứa bé ba, bốn tuổi mang rắn độc giết hại Giang Hà, nể tình anh em với nhau, chỉ cần anh chuyển toàn bộ nhà ở sang cho tôi, tôi sẽ không để các người phải ngồi tù.”
Vương Tùng không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn gã ta.
Vương Dũng thấy vậy, thái độ hùng hổ doạ người lúc trước cũng thay đổi, giọng điệu mềm mỏng hơn, dùng giọng khuyên nhủ nói với Vương Tùng.
“Anh, anh xem bây giờ chị dâu cũng không thể sinh con được nữa, tình trạng sức khoẻ của Nhuế Nhuế ra sao anh là người rõ nhất. Nói một câu không dễ nghe, mặc dù con bé có thể bình an mà lớn lên, tóm lại sau này nó vẫn phải gả ra ngoài thôi.”
Vương Tùng vẫn tiếp tục không nói chuyện, biểu cảm trên mặt chẳng hề thay đổi chút nào.
Vương Dũng nhìn thế, không ngừng cố gắng.
“Anh à, mẹ chúng ta nói cũng rất có lý, không phải em kiên quyết đòi nhà của anh, mà là… Con gái đã gả ra ngoài khác nào bát nước đã hất đi, nhưng Hải Diệu và Hải Lâm thì không giống thế, chúng nó đều là con trai, là cháu trai ruột của anh, nếu anh để lại nhà và cửa hàng mặt tiền cho em, cũng chẳng khác nào để lại cho chúng nó, anh còn sợ sau này chúng nó trưởng thành không phụng dưỡng lại anh sao?”
Vương Tùng lạnh lùng nhìn gã ta, chậm rãi thả lỏng nắm đấm đang siết chặt, sau đó từ từ nhắm mắt lại.
Biểu cảm trên mặt ông cũng thả lỏng, không thèm liếc nhìn Vương Dũng dù chỉ một lần.
Vương Dũng bị thái độ của Vương Tùng chọc tức, lửa giận xông lên tận đỉnh đầu, nhưng vì bây giờ hai người đang ở trong phòng hoà giải của cục cảnh sát, cho nên gã ta không thể không kìm nén lại.
Cuối cùng, gã còn âm độc nói một câu: “Không biết tốt xấu!”
…
Trong phòng làm việc của đội trưởng, đội trưởng vừa cho người đi điều tra lại hồ sơ của nhà họ Vương, thì ngoài cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa, hai người cùng ngẩng đầu lên nhìn.
Lúc đầu không có ai nhìn thấy gì, vì dù sao bọn họ cũng quen nhìn ở độ cao hơn một mét rồi.
Sau khi không nhìn thấy ai, họ mới hạ tầm mắt xuống, lúc này liền nhìn thấy hai bạn nhỏ là Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Tể Tể ngây thơ hỏi: “Chú cảnh sát ơi, Tể Tể và anh Tiểu Tương có thể đi cùng các chú đi tìm con rắn kia không?”
Đội trưởng kinh ngạc: “Sao thế?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to: “Chú cảnh sát ơi, vì con rắn kia vừa độc ác lại rất giảo hoạt!”
Tương Tư Hoành còn tỏ vẻ nghiêm túc mà bổ sung thêm một câu: “Nó còn ăn người!”
Đội trưởng cùng viên cảnh sát: “…”
Hai người bị lời nói non nớt của hai bạn nhỏ này chọc cười.
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”
Đội trưởng vừa mỉm cười, chuông điện thoại bỗng vang lên.
Vừa thấy người gọi là viên cảnh sát được cử ở lại bệnh viện số 1 quan sát, đội trưởng vội vàng bắt máy.
“Làm sao vậy?”
“Đội trưởng, không hay rồi, không thấy con rắn kia đâu cả.”
Đội trưởng đứng phắt dậy: “Cái gì? Con chip được cấy vào thì sao?”
Giọng của viên cảnh sát kia lo lắng: “Chỉ vừa chuẩn bị cấy vào thôi, kết quả con rắn kia đã nhân lúc bác sĩ không chú ý mà bỏ chạy rồi.”