Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 806:
Vương Dũng cũng tức giận.
Gã vốn đang hát cùng các đồng nghiệp tại một quán KTV, đang vui vẻ thì anh cả Vương Tùng gọi điện thoại hết lần này đến lần khác để bắt người tới đây, cứ như là đòi mạng vậy.
Nếu không phải gã còn chưa nhận được giấy chứng nhận bất động sản của tầng ba, gã còn lâu mới thèm để ý tới cuộc gọi đó.
Kết quả gã nhận dược là đóng cửa không tiếp!
“Không có việc gì, chúng ta tới chỗ của mẹ trước, đi xem rốt cuộc chuyện này là thế nào!”
Giang Hà hung ác nói: “Gặp được mẹ chúng ta, tôi nhất định sẽ nói với mẹ chuyện của Vương Hải Hương! Nào có ai làm chị dâu như vậy chứ! Bị điên à!”
Hai người nổi giận đùng đùng tiến thang máy, đi thẳng lên tầng ba.
…
Hoắc Tư Cẩn và những người khác đang ngủ trên tầng hai không hề biết chuyện gì đang xảy ra ở tầng trên.
Bọn họ ngủ tới tận hừng đông mới dậy.
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư đều có thói quen chạy bộ buổi sáng, trời vừa mới sáng hai người họ đã thức dậy.
Nhưng hiện tại đang ở nhà họ Vương, thấy chú Vương còn chưa trở lại, hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi lại nằm xuống.
Hơn tám giờ sáng, hai người nghe thấy được tiếng bước chân truyền tới từ phía phòng khách.
Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành vẫn còn đang ngủ, hai người mỉm cười, tiếp tục để mấy đứa nhỏ ngủ.
Qua nửa tiếng sau, chị Vương tới gõ cửa, giọng nói của dì ấy vang lên.
“Cậu Tư Cẩn, mọi người dậy chưa? Tôi đã làm bữa sáng rồi, mọi người ra ăn sáng đi.”
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư đã mặc quần áo và đánh răng rửa mặt xong xuôi, nhanh chóng mở cửa ra.
“Dì Vương, chúng cháu dậy rồi.”
Chị Vương nhìn hai người: “Có phải Tể Tể và Tiểu Tương vẫn đang ngủ hay không?”
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười đầy chiều chuộng: “Chỉ cần không phải đi học, Tể Tể luôn dậy muộn.”
Chị Vương vừa định nói đêm qua Tể Tể phải thức đêm, liền nghe thấy Hoắc Tư Cẩn nói tiếp.
“Bây giờ con bé đã đỡ hơn nhiều rồi, trước kia khi mới về nhà, em ấy còn chẳng phân biệt được ngày với đêm, ban đêm thì tràn đầy năng lượng, ban ngày thì ngủ say tít, có gọi thế nào cũng không dậy nổi.”
Chị Vương: “… A?”
Bách Minh Tư cũng nở nụ cười, rồi theo hai người kia ra khỏi phòng ngủ.
“Lúc ấy chúng cháu đều cho rằng Tể Tể là do con cú đầu thai thành đấy.”
Chị Vương bị chọc cười.
Nhuế Nhuế cũng chưa dậy, chị Vương để dành lại phần ăn sáng cho ba bạn nhỏ, còn mình và Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư ăn trước.
Mới vừa ăn xong, ngoài cửa đã truyền tới tiếng đập thình thịch.
Chị Vương nhíu mày, chắc đã đoán được người tới là ai, bèn trầm mặt đi mở cửa.
Giang Hà trực tiếp vọt vào trong, hỏi dồn dập.
“Vương Hải Hương, có phải cô muốn đuổi hai đứa con của tôi đi không?”
Chị Vương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Giang Hà: “Đúng! Nhà là nhà của chúng tôi, chẳng lẽ tôi còn không có quyền quyết định trong chính căn nhà của mình sao?”
Giang Hà sửng sốt, sau đó trên mặt tràn đầy vẻ giễu cợt.
“Nhà các người ư? Cái gì mà nhà của các người? Tất cả những thứ này đều thuộc về mẹ! Mẹ nói rồi, tầng ba là phòng của bà ấy và hai con của tôi! Là nhà của Hải Diệu và Hải Lâm của chúng tôi!”
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư nghe thấy lời này, không khỏi nhíu mày.
Nhưng hai người không nói gì, cũng không bước lên, mà chỉ dựa vào tường phòng ngủ, lặng lẽ quan sát.
Chị Vương bị Giang Hà chọc tức tới nỗi bật cười.
“Giang Hà, cái gì gọi là tất cả đều của mẹ cô? Tất cả đất đai ở đây đều do tôi và Vương Tùng thức khuya dậy sớm, cố gắng kiếm từng xu mới mua được!”
Không đợi Giang Hà kịp nói tiếp, chị Vương đã nhắc nhở cô ta.
“Trước khi tách nhà chúng ta đã viết rõ ràng trên giấy trắng mực đen rồi, hai căn nhà trong ngõ phố Vĩnh An là của các người, chúng tôi chỉ lấy đủ 100.000 nhân dân tệ, bây giờ lại bảo tất cả đất đai thuộc về mẹ ư, trước kia chính bà ta nói muốn căn hộ đó!”
Nhắc tới chuyện tách nhà lúc trước, ánh mắt Giang Hà có chút né tránh.
Vừa lúc Nhuế Nhuế từ trong phòng ngủ bước ra, Giang Hà nhìn thấy Nhuế Nhuế lập tức cất giọng châm chọc.
“Nhà thì đúng là phải tách ra, nhưng tách nhà rồi, chẳng lẽ người cũng tách ra à? Mẹ thường xuyên tới đây chăm con giúp các người, bà ấy không có công lao cũng có khổ lao, bây giờ các người có tiền, hiếu kính căn hộ trên tầng ba đó cho mẹ thì có làm sao?”
Chị Vương biết đứa em dâu của mình là người rất vô lý, da mặt còn dày, nhưng không nhờ tới người nọ lại mặt dày tới mức này.
“Thế thì cô bảo mẹ xuống đây mà tự mình hỏi xem, bà ta giúp chúng tôi trông con được mấy lần? Có lần nào nhờ bà ta tới trông mà chúng tôi không phải van xin như tổ tiên không.”
“Cứ như vậy, mỗi lần tới trông cháu, nhiều thì được ba ngày, ít chỉ có hai tiếng, nhưng lần nào về mà trông túi bà ta không có đủ 5000 tệ chứ?”
Giang Hà bất mãn: “5000 tệ thì đã làm sao vậy? Đó chẳng phải là số tiền mà người làm con dâu như cô nên biếu à?”
Chị Vương căm tức nhìn cô ta: “Thế còn cô thì sao, cũng cùng là con dâu đấy, cô biếu mẹ được bao nhiêu? Hai đứa con của cô không phải ngày nào cũng được mẹ chồng cô bưng xô hứng phân à? Số tiền bà ta lấy từ nhà tôi, không phải đều đổ hết lên người hai đứa con nhà cô à?”