Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 797:
Giọng của Hoắc Tư Thần rất lớn, ba người bạn của Hoắc Tư Tước trong video đều nghe thấy, họ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Tư Tước, đó là em trai Tư Thần của cậu hả? Em ấy gặp ác mộng à, còn nói phòng khách nhà các cậu có quỷ nữa?”
Hoắc Tư Tước mỉm cười bối rối.
“Cũng có thể là thực sự có quỷ tới, để tớ xuống xem sao, tránh để thằng em ngốc của tớ bị quỷ ăn mất.”
Chào hỏi xong, Hoắc Tư Tước cất điện thoại rồi đi ra ngoài.
Nhìn thấy anh hai đi ra, Hoắc Tư Thần đang định chạy đi gọi cửa phòng anh cả và anh họ, Bách Minh Tư mặc áo ngủ của Hoắc Tư Tước, tóc vẫn ướt đẫm nước mà bước ra khỏi phòng tắm.
Cậu ấy vừa nói chuyện vừa dùng khăn lông nhanh chóng lau tóc mình.
“Anh Tư Lâm và anh Tư Cẩn đều đang ở phòng khách.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Đi tới cửa, mái tóc đen nhánh của Bách Minh Tư cũng đã sắp khô rồi.
Nhìn vào vở bài tập đặt trên bàn của Hoắc Tư Tước, dường như mới chỉ làm được hai bài, cậu không nhịn được mà nhướng mày nhắc nhở.
“Tư Tước, bài tập của cậu…”
Hoắc Tư Thần lôi kéo hai người chạy xuống tầng.
“Vẫn còn sớm mà, lúc về hãy làm sau.”
Ba người nhanh chóng xuống tầng, trong phòng khách, Tể Tể dùng ngón tay út chạm nhẹ vào trán của Nhuế Nhuế đang bất tỉnh và dùng giọng nói non nớt gọi cô bé.
“Chị Nhuế Nhuế ~”
Âm thanh nhỏ nhẹ và ngọt ngào như sữa ấy, nếu không phải lúc này tính mạng của con gái nhà mình đang bị đe doạ, vợ chồng nhà chị Vương đang gạt nước mắt nhất định sẽ nói một câu: “Quá đáng yêu, quá ngọt ngào”.
Nhưng lúc này cả hai vợ chồng gần như sợ hãi đến phát điên.
“Bị… Bị quỷ ám? Sao tự dưng lại bị quỷ ám chứ?”
Bởi vì con gái có bệnh kén ăn, nên hầu như lúc nào cô bé cũng ở trong nhà.
Vì lo lắng cho sự an toàn của con gái, hai vợ chồng họ thường thay phiên nhau ở nhà trông con.
Khi cửa hàng tiện lợi thật sự bận rộn, bọn họ cũng sẽ tự mình lái xe đưa bà nội của Nhuế Nhuế tới để trông cô bé mấy ngày.
Mấy ngày nay, vừa khéo cửa hàng tiện lợi vô cùng bận rộn, cho nên mấy ngày nay bà nội Nhuế Nhuế đều chăm sóc Nhuế Nhuế giúp họ.
Chồng của chị Vương - Vương Tùng nhíu mày: “Mấy ngày nay mẹ chú ngoại trừ đưa Nhuế Nhuế đến bệnh viện số 1 để truyền nước, thì chưa từng đưa Nhuế Nhuế xuống tầng.”
Nước mắt chị Vương chảy càng nhiều hơn: “Chẳng nhẽ là ở bệnh viện?”
Tể Tể nhanh chóng lắc đầu: “Không phải ở bệnh viện, hiện giờ bệnh viện của chú Cố rất sạch sẽ.”
Vợ chồng chị Vương lại ngơ ngác: “Vậy…”
Tể Tể thu ngón tay lại, Nhuế Nhuế trước đó vẫn còn hôn mê bất tỉnh bỗng nhiên kêu lên một tiếng, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
Gần đây cô bé hầu như không thể ăn được gì, nên âm thanh phát ra cũng yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Vợ chồng chị Vương đang hoảng loạn nên không thể nghe thấy tiếng kêu của cô bé.
Tể Tể bèn mỉm cười và cất tiếng gọi.
“Chị Nhuế Nhuế, chị tỉnh rồi.”
Chị Vương vội vàng cúi đầu nhìn con gái trong tay thì phát hiện cô bé đã tỉnh.
“Nhuế Nhuế, Nhuế Nhuế! Con tỉnh rồi, thật tốt quá… Hu hu hu…”
Vương Tùng vội vàng đứng lên, cúi người trước Tể Tể.
“Tể Tể, cảm ơn cháu, thật cám ơn cháu.”
Tể Tể cất giọng nói non nớt nhắc nhở: “Chú Vương, chị Nhuế Nhuế vẫn chưa khỏi hoàn toàn đâu, chúng ta phải loại bỏ… tà vật kia, nếu không chị Nhuế Nhuế sẽ lại tiếp tục ngất đi.”
Vương Tùng ngây người: “Còn ngất tiếp sao?”
Tể Tể gật đầu thật mạnh, giọng nói non nớt cũng to hơn vài phần.
“Lần này chị Nhuế Nhuế chưa bị thứ tà vật kia nuốt mất hồn phách, là bởi vì chị Nhuế Nhiế vẫn luôn cố gắng, lần tới…”
Vương Tùng quỳ khuỵu xuống.
“Tể Tể, cầu xin cháu hãy cứu lấy Nhuế Nhuế!”
Tể Tể bị dọa nhảy dựng, vội trốn sang bên cạnh theo bản năng.
Người đứng bên cạnh bé chính là Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Cẩn cũng nhanh chóng bế bé lên, đồng thời tránh né Vương Tùng.
“Chú Vương, chú mau đứng lên đi.”
Bách Minh Tư Hoắc Tư Tước cùng Hoắc Tư Thần vừa bước xuống tầng đã nhìn thấy cảnh này, ba người khẩn trương chạy tới nâng Vương Tùng đứng dậy, rồi đỡ chú ấy ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, Hoắc Tư Lâm bưng hai tách trà tới.
Một tách đưa cho Vương Tùng, một tách đưa cho chị Vương, cậu dùng giọng điệu nhẹ nhàng an ủi họ.
“Chú Vương, dì Vương, hai người đừng lo lắng, nếu đã phát hiện ra vấn đề thì nhất định có thể giải quyết được, bây giờ Nhuế Nhuế tỉnh lại chính là tin tốt rồi.”
Vợ chồng chị Vương một người che miệng lại không dám khóc thành tiếng, trong khi người kia nắm chặt tay thành nắm đấm, nhìn cô con gái gầy gò gầy gò của mình, họ đau khổ đến mức không nói nên lời.
Tể Tể nhìn thấy thế, vội gật đầu một cái thật mạnh.
“Đúng vậy! Tất cả tà vật đều có thể bị tiêu diệt, chỉ cần tìm ra được là diệt trừ được, như thế chị Nhuế Nhuế sẽ được an toàn.”
Vương Tùng ngước lên nhìn Tể Tể, bắt gặp ánh mắt sáng ngời như tràn đầy ánh sao của bé.
“Thế nhưng… Tể Tể à, chúng ta biết tìm tà vật ở đâu bây giờ?”
Tể Tể nghiêng đầu nhỏ: “Tể Tể muốn tới nơi chị Nhuế Nhuế thường ở để nhìn thử xem, thế mới biết được.”
Vương Tùng khẩn trương gật đầu: “Được, được, được, chú lập tức đưa Tể Tể qua đó luôn.”
Chị Vương vội giữ giữ chặt chồng lại: “Bây giờ đã mấy giờ rồi, Tể Tể còn chưa lớn, con bé cần phải nghỉ ngơi chứ.”