Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 717:
Dù sao cô ta cũng không mang thêm nước nữa, hai đứa mới chỉ tầm 3, 4 tuổi, căn bản không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của bọn chúng.
Còn về hai đứa lớn hơn ấy à… những người ở trên cũng không có động tĩnh gì, bọn họ đã quen với việc này, nên có chút luyến tiếc khi bỏ lỡ hai đứa nhóc đẹp trai tới tinh xảo như vậy.
Nữ y tá lắc đầu, ngồi xổm xuống, tỏ ra rất dịu dàng mà nói chuyện với Tể Tể cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Dì đưa các cháu xuống phía dưới chơi nhé? Cứ để hai anh trai của các cháu ở lại đây nghỉ ngơi đi.”
Tể Tể mở to mắt: “Không được, trong TV có nói không được nói chuyện với người lạ.”
Nữ y tá cười giễu cợt: “Ừ, đúng là không được nói chuyện với người lạ, nhưng chúng ta đang ở trong bệnh viện, khắp nơi đều có cameras, bốn người anh trai của bạn nhỏ còn ở đây mà, bạn nhỏ cứ yên tâm đi, chúng ta sẽ không ra khỏi bệnh viện.”
Không đợi Tể Tể nói chuyện, nữ y tá đã nhìn sang nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Bệnh viện của dì chuẩn bị xây dựng một toà nhà lớn, hiện tại ở đó có mấy chiếc máy xúc, dì có thể dẫn cháu đi xem, được không?”
Không một cậu bé nào có thể cưỡng lại sự cám dỗ của máy xúc cả!
Lần nào cô ta dùng cách này cũng hiệu nghiệm cả.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức gật đầu: “Được!”
Tể Tể ngẩn người, sau đó nắm lấy tay của nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể cũng đi.”
Nữ y tá thậm chí không thèm che giấu nụ cười đắc ý, mỗi tay nắm lấy một đứa bé, bước nhanh đến thang máy, rồi đi thang máy xuống dưới tầng.
Các nhân viên trong phòng giám sát nhìn thấy thế liền lấy bộ đàm ra.
“Mục tiêu đã được đưa đi, có thể sửa lại hình ảnh theo dõi rồi.”
Người ở phía bên kia bộ đàm đang ở trong văn phòng lớn nhất trên tầng bao nhất của bệnh viện, người này có mái tóc vàng, thoạt trông khoảng 20 tuổi.
Gã lười biếng đáp lại: “Biết rồi!”
Sau khi cúp điện thoại, người đàn ông tóc vàng nhìn về phía chú hai của mình, người đang ngồi bên kia bàn làm việc, đó cũng là con trai cả của ông cụ Mặc, Mặc Thiếu Huy.
“Đại ca, mẻ hàng mới lại về đến tay rồi.”
Mặc Thiếu Huy thoạt trông rất lịch lãm, nếu bỏ qua sự tàn nhẫn ẩn hiện dưới đáy mắt của ông ta, ông ta chắc chắn sẽ là một ông chú trung niên tuấn tú và lịch lãm.
“Mấy đứa?”
Người đàn ông tóc vàng tên là Mặc Học Minh, là cháu trai của nhà họ Mặc.
Gã thản nhiên ngồi trên ghế sô pha, lấy laptop mở camera giám sát lên xem.
“Hai đứa, một trai một gái.
Ồ! Trông cũng xinh xắn lắm!”
Mặc Thiếu Huy liếc mắt nhìn gã một cái: “Gửi ảnh chụp cho tôi!”
Mặc Học Minh cười hì hì rồi gật đầu, nhanh chóng gửi ảnh chụp qua cho Mặc Thiếu Huy.
Mặc Thiếu Huy vừa thấy ảnh, đã lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Mặc Học Minh.
“Cậu có chắc chắn là hai đứa nhỏ này không?”
Mặc Học Minh vẫn cười hì hì như cũ: “Đương nhiên, nghe nói có tổng cộng 7, 8 đứa bé tới, hai đứa lớn nhất đã bị người của chúng ta giữ lại phòng bệnh, còn lại hai đứa nhỏ thì cũng đã uống phải thuốc, đang nằm ngủ bên ngoài sảnh lớn của phòng bệnh rồi. Bởi vì những đứa bé được gửi tới nhà cũ không được vượt quá 5 tuổi, nên cháu mới cho người giữ hai đứa nhỏ lại…”
Vào lúc gã đang dương dương tự đắc, Mặc Thiếu Huy đã vớ lấy chiếc gạt tàn trong tay ném về phía gã.
Một tiếng “Phanh” vang lên, chiếc gạt tàn trúng thẳng vào trán của Mặc Học Minh.
Máu tươi chạy dọc theo thái dương mà chảy xuống, Mặc Học Minh ngẩn người ra hồi lâu rồi mới gào lên.
“Chú hai, tự nhiên chú lấy gạt tàn đập cháu làm gì?”
Phải biết rằng kỹ năng hack của gã nằm trong danh sách toàn cầu, rất nhiều văn kiện trên máy tính của bệnh viện này đều phải đến tay gã xử lý.
Nếu không, gã cũng không dám tuỳ ý ngồi trước mặt người chú hai được hưởng thừa kế của nhà họ Mặc như thế này.
Mặc Thiếu Huy nhìn gã như nhìn một con heo: “Tao phải đánh chết mày! Mặc Học Minh, đầu óc mày đâu rồi? Bị chó ăn rồi hả? Mày có biết hai đứa nhỏ này là con nhà ai không? Hả!”
Mặc Học Minh không thèm để ý, còn tỏ ra cực kỳ kiêu ngạo.
“Cháu cần gì biết chúng là con nhà ai, ở thủ đô này có chuyện gì mà nhà họ Mặc của chúng ta không ép xuống được!”
Khóe miệng của Mặc Thiếu Huy giật giật, các cơ bắp trên mặt cũng không ngừng run lên.
Ông ta không buồn để ý tới cháu trai, mà lấy di động ra gọi điện.
“Dừng tất cả mọi hoạt động hôm nay lại, bảo người của chúng ta ở bên kia đưa hai đứa nhỏ trở về ngay!”
“Còn về phần nước thuốc mà hai đứa nhỏ còn lại đã uống, đến lúc đó đổ hết lên đầu nữ y tá kia, tiện thể loại bỏ cô ta luôn đi!”
Sắp xếp xong, Mặc Thiếu Huy cúp điện thoại, lúc này ông ta mới lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đứa cháu trai kiêu ngạo của mình.
“Mặc Học Minh, có phải mày cho rằng nhà họ Mặc là thế gia Huyền môn thì ghê gớm lắm không? Mày có biết vì sao hơn ngàn năm trước Huyền môn hiển hách khắp thế gian, mà đến bây giờ chỉ còn lại năm nhà không?”
Mặc Thiếu Huy kéo cà vạt, ánh mắt của ông ta độc ác như tẩm thuốc độc.
“Đó là bởi vì xã hội bây giờ là xã hội pháp trị! Nếu mày không tôn trọng quy tắc của xã hội này, tự nhiên sẽ có những quy tắc mạnh mẽ hơn đè lên đầu mày!”