Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 700:
Nhiều năm như vậy những chuyện đó luôn có thể che giấu một cách hoàn hảo, sao bây giờ lại… không che giấu được nữa?
Bà Nghiêm - Mặc Thục Hoa chạy tới phòng sách nhà họ Mặc, tìm cha ruột của mình là ông cụ Mặc, ông cụ Mặc tóc đã điểm hoa râm, đeo kính gọng vàng, đang ngồi đối diện bà ta, xem tin tức trong ngày với vẻ mặt vô cảm.
Vụ án gia đình ba người Lý Chính Thanh đang được xét xử lại, nhà họ Nghiêm bị vạch trần.
Cùng lúc đó, vụ việc tại nhà máy hóa chất ở khu phát triển phía Tây cũng bị lộ.
Ông cụ Mặc nhìn một lúc, tầm mắt rơi lên người con gái ruột Mặc Thục Hoa.
“Tới rồi à.”
Mặc Thục Hoa vừa nghe thấy thế, biết cha mình đã nắm được mọi chuyện, vội vàng đóng của phòng sách lại.
“Cha, Hứa Linh và Sĩ Tiến nhà con đều bị bắt rồi, còn Sĩ Dân vẫn nằm trong phòng ICU, cha nhất định phải cứu họ!”
Giọng nói của ông cụ Mặc rất bình tĩnh, cứ như thể những chuyện xảy ra với con rể và cháu ngoại trai của ông ta chẳng phải chuyện gì to tát cả.
“Không sao đâu, Tiêu Tiêu nói cô ta đã thành công lấy được lòng tin của Hoắc Tư Lâm, một tháng trước, Lục Hoài đã chuyển vào học tại trường Tiểu Học Số Một.”
Mặc Thục Hoa há miệng thở dốc, bỗng nhiên bà ta bình tĩnh lại.
Hoắc Tư Lâm con trai cả của Hoắc Trầm Huy, là cháu trai của nhà họ Hoắc, còn con trai út của Hoắc Trầm Lệnh là Hoắc Tư Thần hiện cũng đang học tại trường Tiểu Học Số Một rồi.
****7:
Tất nhiên, Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể không hề hay biết gì về kế hoạch của nhà họ Mặc, hai anh em tới đồn cảnh sát đón Thỏ Đen rồi quay trở lại trang viên nhà họ Hoắc, lúc này đã là 9 rưỡi tối.
Thấy hai anh em Tể Tể trở về, hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh bước ra từ phòng khách, gọi ba đứa trẻ còn lại cùng tới phòng ăn để ăn bữa tối.
Khẩu phần ăn vô cùng hào phóng, bởi vì Bách Minh Tư đã nhắc nhở nhiều lần, nên Hoắc Trầm Lệnh đã thuê nhân công xây dựng một căn bếp lớn rộng hơn 100 mét vuông và một phòng ăn siêu lớn rộng 200 mét vuông.
10 đầu bếp tài giỏi cùng thổi lửa nấu cơm cùng một lúc, cùng với 10 người giúp việc chuyên nhận nhiệm vụ rửa rau củ quả.
Lúc hai anh em Tể Tể chuẩn bị về tới nhà, Hoắc Trầm Lệnh đã bảo 10 vị đầu bếp cùng 10 dì giúp việc rời đi rồi.
Tể Tể nhìn phòng ăn rõ ràng đã lớn hơn gấp 3 lần, lại quay sang nhìn thấy đồ ăn thơm phức, bé không khỏi chảy nước miếng.
Nếu không phải ở khu phát triển phía Tây chẳng có con quỷ nào có thể ăn được, buổi tối nay thế nào bé cũng sẽ đi theo ba đứa quỷ nhỏ một chuyến.
Vì bé không ăn được con quỷ nào, nên cha nuôi đã chuẩn bị đồ ăn ngon cho bé.
Tuy rằng không thể chống đói, nhưng được cái rất ngon nha!
Cuối cùng, đương nhiên chiến dịch quét sạch mâm lại diễn ra, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn nhau, đều biết có lẽ bằng này thức ăn vẫn chưa đủ.
Hoắc Trầm Huy lặng lẽ gửi tin nhắn WeChat cho em trai.
“Ngày mai phải tăng nguyên liệu nấu ăn lên gấp đôi!”
Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng trả lời: “Nhân lực cũng phải tăng gấp hai! Em đã bảo đội vệ sĩ bắt đầu huấn luyện tại trường đầu bếp tốt nhất, cùng lắm là hai ngày nữa họ có thể vào bếp rồi!”
Bởi vì trong trang viên có vài đứa nhỏ không phải con người, ông nội Hoắc sợ bạn già của mình đã lớn tuổi, nên quyết định giúp đỡ con trai và các cháu giấu giếm vợ mình.
Về việc có thể giấu được bao lâu...
Có thể giấu bao lâu thì cứ giấu bấy lâu đi!
Ăn no được 5 phần, Tể Tể biết cha nuôi đã cố gắng hết sức, vốn ban đầu Tể Tể định tối nay sẽ nuốt một nửa phân thân của Chim Chín Đầu, nhưng bây giờ bé lại thay đổi ý định.
Chờ một chút đi!
Chờ cha Minh Vương xử lý xong mấy phân thân còn lại của Chim Chín Đầu ở Địa Phủ rồi tính sau.
Khi đó bé có thể quay lại Địa Phủ, cho dù cơ thể bé có phình to cỡ nào, Địa Phủ cũng có thể chứa được, cũng không hù doạ người khác.
Vì thế, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Tể Tể nằm xuống giường, che cái bụng phẳng lì của mình.
Một khi đã buồn ngủ, Tể Tể chìm vào giấc rất nhanh.
Không đến một phút, bé đã chìm vào mộng đẹp.
Sau khi Tể Tể trở về, Bách Minh Tư ăn tối cùng mọi người rồi quay về nhà họ Bách.
Rốt cuộc Tể Tể cũng về rồi, trang viên nhà họ Hoắc lúc này chính là an toàn nhất.
Cho nên, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành bước ra khỏi phòng tắm, ai nấy cũng ngẩn người nhìn Tể Tể đang ngủ ngon lành trên chiếc giường công chúa màu hồng.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cười khúc khích trông rất ngây ngô.
“Tể Tể... ngủ... thật... thật... đáng yêu!”
Thính lực của cậu nhóc tốt hơn người thường rất nhiều, cho nên cậu nhóc có thể nghe thấy những tiếng ngáy nho nhỏ rất nhịp nhàng của Tể Tể.
Hoắc Tư Thần đã nhanh nhẹn bò lên giường, trực tiếp ôm chặt Tể Tể.
“Em ngủ cùng Tể Tể, tránh để em ấy rơi xuống giường.”
Hoắc Tư Tước gỡ tay cậu nhóc ra: “Em ôm Tể Tể chặt như vậy, không sợ Tể Tể bị nghẹt chết à!”
Hoắc Tư Thần cười ha hả: “Tể Tể là công chúa nhỏ của Địa Phủ, em đâu thể ôm em ấy đến nghẹt chết được? Một ngón tay út của em ấy cũng đủ bóp chết em rồi!”
Nói xong, Hoắc Tư Thần lại quay sang định ôm em gái, kết quả Hoắc Tư Tước đã ôm Tể Tể vào lòng.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ