Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 645:
****5:
Tể Tể nhìn âm khí lại tăng vọt một lần nữa, bé há cái miệng nhỏ ra hút mạnh thêm mấy ngụm nữa.
Đợi quả cầu lông nhỏ trong tay lại yếu đi một lần nữa, bé vội vàng dừng miệng lại.
Bé nhíu chặt mày, nhìn ánh sáng công đức nhàn nhạt mà quỷ quái bình thường không nhìn thấy được thì nghiêng đầu.
“Mọi người chết như thế nào vậy?”
Nám Nám quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu đột nhiên sững sờ, trong đôi mắt lẫn lộn huyết lệ là sự mờ mịt.
Tể Tể thấy vậy thì cũng hiểu ra.
Chị gái bên ngoài không nhớ khi đó mình đã chết như thế nào.
Thấy ánh sáng bên ngoài chói mắt, Tể Tể duỗi một cái tay tóm ra bên ngoài.
“Đừng!”
Theo tiếng gào khóc thê lương của nam quỷ, chị gái nhỏ quỳ trên mặt đất bên ngoài đã bị bé xách lên hàng ghế sau của xe, đặt ở bên cạnh chỗ anh hai đang ngồi.
Hoắc Tư Tước: “…”
Không sao không sao, Tể Tể ở đây, những quỷ quái này không làm gì được.
Chẳng qua… nhìn rất đáng sợ.
Cho dù Tể Tể nứt ra, nhưng cũng sẽ không chảy máu.
Mà hai con quỷ này lúc này huyết lệ chảy đầm đìa, vô cùng nhức mắt.
Nam quỷ: “…”
Rõ ràng nam quỷ không nghĩ tới đứa nhỏ này lại không gây thương tổn cho con gái của mình, mà là kéo cô bé từ trên mặt đất vào trong xe, còn cho bé ngồi bên cạnh bọn họ.
Nam quỷ từ từ bình tĩnh lại, nhưng quanh thân vẫn tràn ra lệ khí.
Tể Tể rất thích, vừa hút ăn, vừa đợi nam quỷ mở miệng.
Nam quỷ: “…”
Đây đều là tinh hồn mười năm nay ông ta lấy được!
Nhưng bản lĩnh không bằng người ta, nếu như ông ta không muốn cứ vậy mà tiêu tán trong trời đất, ông ta phải nói ra.
Ông ta muốn nói.
Đây cũng là người quy nhất trong mười năm qua bằng lòng nghe ông ta nói.
Cho dù đối phương chỉ là một con bé ba tuổi rưỡi.
Nam quỷ thu lại tất cả lệ khí, giọng nói đột nhiên trở nên nặng nề.
“Chúng tôi chết vào mười năm chết, ngày đó là thứ sáu. Sau khi Nám Nam tan học thì đầu tiên là về nhà, sau khi làm xong bài tập thì tới nhà bạn chơi, nhà đó cách nhà chúng tôi khoảng một trăm mét, gần như là ngày nào cũng đi, vì vậy chúng tôi cũng không để ý.”
“Nửa tiếng sau, dự báo thời tiết nói sẽ có mưa to, tôi và mẹ của Nám Nám cầm ô đi đón Nám Nám, sau khi tới nhà bạn của bé thì phát hiện Nám Nám không ở đó, bạn của bé đang rất tức giận, nói là Nám Nám đã hẹn chơi với cô bé rồi, kết quả lại không tới.”
“Chúng tôi hoảng loạn, đi tìm kiếm bé khắp nơi.”
Giọng nói của nam quỷ nghẹn ngào, quả cầu lông bắt đầu run rẩy.
Tể Tể thấy vậy, tháo trói buộc trên người ông ta ra, để ông ta khôi phục lại dáng vẻ bình thường.
Nam quỷ biến thành dáng vẻ người đàn ông trung niên Hoắc Tư Tước nhìn thấy lúc ban đầu, hai tay che mặt, toàn thân cũng không ngừng run rẩy, huyết lệ chảy ra từ khe ngón tay của ông ta.
“Sau đó chúng tôi báo cảnh sát, nhưng vẫn không tìm thấy người, mấy ngày đó trời vẫn luôn đổ mưa to, nước trong con suối sau thôn cũng tràn lên cả đường.”
“Cho tới ba ngày sau, chúng tôi cùng đồng chí cảnh sát… tìm thấy… Nám Nám… trong một ruộng ngô… hu hu hu…”
Nám Nám nhìn thấy cha khóc thì cũng không ngừng rơi lệ, rồi nhanh chóng đi qua ôm lấy người đàn ông trung niên.
“Cha ơi, con xin lỗi, Nám Nám không nên không nghe lời cha, Nám Nám không nên trời đã tối rồi còn ra ngoài tìm bạn chơi, hu hu hu… Cha đừng khóc… Nám Nám sai rồi… Hu hu hu…”
Hoắc Tư Tước nghe mà cũng rưng rưng nước mắt, nghĩ tới khi cô bé này xuất hiện mang theo dáng vẻ quần áo rách rưới, trên mặt trên người trên chân đều là vết máu, gân xanh trên trán gồ lên, cậu khàn giọng hỏi.
“Hung thủ đâu?”
Hai tay người đàn ông trung niên từ từ nắm chặt lại, nghiến răng ken kén nói.
“Đương nhiên không bắt được hung thủ, bởi vì mấy ngày đó vẫn luôn mưa to, các đồng chí của cục cảnh sát nói manh mỗi dấu chân đã biến mất hoàn toàn, không dễ tìm được.”
“Tôi và mẹ Nám Nám đau lòng muốn chết, ngay cả tìm lại công bằng cho Nám Nám cũng không làm được! Chúng tôi chỉ có một đứa nhỏ Nám Nám, sau khi hạ táng Nám Nám, hai vợ chồng chúng tôi vẫn không từ bỏ, muốn tìm lại công bằng cho Nám Nám, vì vậy thường đi tới cục cảnh sát trên trấn.”
“Có lẽ là chúng tôi đi quá thường xuyên, các đồng chí của cục cảnh sát bị quấy rầy, lời của một đồng chí cảnh sát tên Vương Lâm trong đó đã làm chúng tôi sụp đổ.”
Tể Tể nhíu chặt mày.
“Vương Lâm nói cái gì?”
Nam quỷ nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đỏ sẫm.
“Cậu ta mất kiên nhẫn nói không phải chỉ là một đứa con gái thôi à, chết thì chết đi, nếu không phải chính nó không tự trọng, cậu chủ Đổng người ta có thể tìm tới nó à? Bảo chúng tôi nhân lúc còn trẻ tuổi, sinh thêm một đứa nữa, nói không chừng có thể sinh được một đứa con trai!”
Đã qua mười năm, nhưng khi nhắc tới chuyện năm đó một lần nữa, nam quỷ vẫn tức giận tới toàn thân phát run.
“Cậu ta không biết thân thể của mẹ Nám Nám không tốt, chút tôi tới bốn mươi tuổi mới có Nám Nám, từ đó cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có đứa nhỏ nữa. Nám Nám, là mạng của chúng tôi.”
Tể Tể gật đầu, giọng nói khá buồn.
“Cái này Tể Tể hiểu, Minh… cha từng nói, mẹ Tể Tể đã liều mạng tới hồn phi phách tán mới sinh ra được Tể Tể, Tể Tể là tiếp diễn sinh mệnh của mẹ, là mạng của bọn họ!”