Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 590:
Cùng lúc đó, giọng nói lo lắng của trợ lý từ ngoài cửa truyền tới.
“Các người không thể vào trong! Chị Thẩm đang bị thương nặng, lúc này còn chưa tỉnh lại!”
Một số phóng viên sẽ làm mọi cách để có được thông tin trực tiếp.
“Tôi đã nhờ người điều tra hộ, thể chất của Thẩm Tương là dạng miễn nhiễm với thuốc gây mê, cho nên dù đang làm phẫu thuật mà cô ta vẫn tỉnh táo, lúc này cô ta nhất định đang tỉnh, cô lừa ai đấy hả?”
“Đúng đấy! Cho chúng tôi vào trong ba phút, chỉ ba phút thôi, khi hết giờ chúng tôi sẽ tự động rời đi!”
“Phải đó! Suy cho cùng, chúng tôi chỉ muốn biết liệu có đúng là cô ấy ngoại tình với một huấn luyện viên thể hình nghiệp dư ngoài giới giải trí hay không thôi?”
“Trên mạng còn có tin đồn cô ấy nhận được hợp đồng âm dương, có phải là sự thật không?”
(Hợp đồng âm dương 阴阳合同: là hành vi thông đồng ký kết hai bản hợp đồng khác nhau nhưng cùng chung một vấn đề, bao gồm một hợp đồng âm (hợp đồng dùng trong nội bộ) nơi ghi nội dung thỏa thuận thật, một bản hợp đồng dương (hợp đồng dùng ở bên ngoài) với nội dung có vẻ rất giống thật, chuyên dùng để đánh lừa các nhà chức trách,)
…
Bên cạnh Thẩm Tương vốn dĩ luôn có vệ sĩ, đây đều là người do Bạc Dịch Ninh sắp xếp.
Nhưng Thẩm Tương thường xuyên không cho vệ sĩ đi theo vì thuận tiện “ăn vụng”.
Sau khi Bạc Dịch Ninh đệ đơn ly hôn, đương nhiên anh ta cũng không sắp xếp vệ sĩ đi theo Thẩm Tương nữa.
Thẩm Tương cũng chẳng hề để ý tới chuyện này. Cho tới lúc này, trợ lý của cô ta cùng một trợ lý nhỏ nữa phải đứng chặn ngoài cửa, đối mặt với “làn sóng” phóng viên lũ lượt xông tới, rất nhanh, họ đã “ngã xuống”.
Về phần các nhân viên bảo vệ của bệnh viện, sau khi họ nhận được tin đã vội vàng chạy tới, tuy nhiên số lượng của phóng viên quá nhiều, nhất thời họ cũng không ngăn cản được.
Rất nhiều phóng viên đang phát sóng trực tiếp, nên cửa phòng viện vừa đẩy ra, cư dân mạng đã nhìn thấy ba, bốn người đang nằm sõng soài trên sàn phòng bệnh.
Một người là Thẩm Tương đang nhắm mắt nằm trên giường bệnh với gương mặt trắng bệch như tờ giấy, ba người còn lại lần lượt nằm trên mặt đất hoặc ghế sô pha, ai nấy đều bất tỉnh nhân sự.
Các phóng viên: “…”.
Cư dân mạng cũng hoảng hốt hét lên: “Trời đất ơi, chuyện quái gì đang xảy ra thế này?”
“Tôi biết, tôi biết. Cái người đang nằm sõng soài trên mặt đất kia, hình như là ông chủ của công ty chị họ tôi. Nghe nói đó là chồng của Thẩm Tương, là giám đốc của một công ty!”
“Hai người còn lại… Ôi mẹ tôi ơi! Đó không phải là viện trưởng của bệnh viện chúng tôi à?”
“Ai, ai thế, ai thế? Viện trưởng của bệnh viện nào?”
…
Khi cư dân mạng nóng lòng muốn xem rõ hơn thì đoạn video trực tiếp nọ đột nhiên biến mất.
Cư dân mạng: “…”
Thử hỏi, trong lúc bạn đang vui vẻ ăn dưa, đột nhiên nó lại biến mất, bạn có thấy mất hứng hay không?
Bạn có tức giận muốn lật bàn hay không?
Ngay sau đó, nhiều tin tức khác nhau đều nhảy thẳng lên hot search trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, ví dụ như “Thẩm Tương ngoại tình”, “Thẩm Tương đầu độc chồng trong bệnh viện”, “Thẩm Tương dùng cách nhảy lầu để không phải ly hôn nhưng không thành”, … vân vân và mây mây.
…
Tại tập đoàn Hoắc thị, Hoắc Trầm Lệnh vẫn đang tổ chức các hội nghị trực tuyến quốc tế.
Trợ lý đặc biệt Giang Lâm cầm theo di động, vội vàng tiến vào phòng họp.
Hoắc Trầm Lệnh chỉ cần liếc mắt một cái, đã khiến cả người Giang Lâm phát run.
Hoắc Trầm Lệnh tiếp tục giao tiếp với những người trong video bằng tiếng Pháp lưu loát, trong khi Giang Lâm đang lo lắng chạy quanh cửa văn phòng như kiến bò trên chảo nóng.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Lệnh kết thúc cuộc họp bằng tiếng Pháp, rồi lạnh lùng nhìn về phía Giang Lâm.
Cái nhìn đó dường như muốn nói: “Tốt nhất là cậu thực sự có việc quan trọng, nếu không ông đây sẽ khiến cậu không nhìn thấy mặt trời của ngày mai đâu.”
Cả người Giang Lâm run lên, anh ta vội vàng nói: “Thưa sếp, sếp mau xem đoạn video này đi. Cậu Thẩm Vân đã dẫn theo ba cậu chủ chạy tới bệnh viện rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc mà nhận lấy điện thoại.
Nó giống hệt đoạn video mà cư dân mạng đã xem trước đó, ông biết cả ba người trong video, đặc biệt là anh hai và Cố Thích Phong, chỉ cần liếc mắt một cái là ông đã nhận ra bóng dáng của họ.
Anh hai và Cố Thích Phong đều ở đó, nhưng lại chẳng hề thấy bóng dáng của nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Tể Tể - luôn đi theo họ - ở đâu.
“Tể Tể và Tiểu Tương đâu rồi?”
Giang Lâm lắc đầu: “Tôi không biết, mấy người cậu Thẩm Vân còn chưa tới bệnh viện.”
Hoắc Trầm Lệnh hít một hơi thật sâu, rồi nhanh chóng đứng dậy, đi ra ngoài.
“Mấy cuộc họp tiếp theo đều huỷ đi, tất cả các văn kiện cần ký tên đều để giải quyết sau!”
“Vâng!”
Sau khi Hoắc Trầm Lệnh sắp xếp công việc xong, ông đã đi vào thang máy.
Ở phía bên kia, Tể Tể dẫn theo ba sinh hồn là Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh, theo sau còn có nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Thẩm Uyên, đi thẳng đến Địa Phủ.
Bởi vì nhược thủy trong cơ thể không ngừng quấy phá, nên Tể Tể đành phải từ bỏ kế hoạch ban đầu là tới điện Minh Vương để gặp cha Minh Vương của mình.
Bé nhớ rõ có một chuyến tàu đi thẳng đến cổng lớn, dẫn vào nội thành của Địa Phủ, dù sao chỉ cần âm khí của Địa Phủ đủ nhiều, bé có thể dần dần hồi phục, hơn nữa còn áp chế được lượng nhược thuỷ trong cơ thể.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ