Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 561:
“Đi thôi!”
Ba người họ nhanh chóng rời đi.
Đội trưởng đội cứu hỏa thì thầm với những người khác vài câu, sau đó lại nói thầm với đội trưởng đội cảnh sát được phái tới đây chi viện, mọi người dùng ánh mắt ra hiệu cho nhau, rồi nhanh chóng rút lui.
Thẩm Tương không thể tin vào hai mắt mình.
“Không phải chứ… các người… các người… tôi sẽ nhảy xuống thật đấy!”
“Tôi sẽ nhảy ngay đấy!”
…
Không ai để ý tới cô ta!
Lực lượng cứu hỏa và cảnh sát sơ tán rất nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt, hầu như không còn nhìn thấy ai nữa.
Thẩm Tương thật sự sợ rồi.
Mồ hôi lạnh không ngừng túa ra sau lưng.
Phía sau là tòa nhà cao hơn 50 tầng, nếu ngã xuống, đoán chừng là sẽ thịt nát xương tan.
Phía trước…
Phía trước là một sân thượng sụp đổ, đến cả sàn của nhà hàng buffet bên dưới cũng đã xuất hiện những vết nứt.
Phía sau không còn đường lui, phía trước chẳng có đường ra, mà cô ta còn có một cuộc sống tươi đẹp đang đón chờ!
Thẩm Tương vừa lo vừa sợ, cũng không để ý tới thứ gì nữa, chỉ khóc lóc la hét.
“Cứu với! Ai đó cứu tôi với!”
“Cứu tôi với!”
…
Kêu la một hồi, Thẩm Tương bỗng nhiên kiên cường trở lại.
“Tôi là Thẩm Tương, tôi là phu nhân nhà họ Bạc! Tôi là nữ diễn viên nổi tiếng, biết tôi có bao nhiêu người hâm mộ không? Các người thấy chết mà không cứu, không thấy xấu hổ với bộ quần áo các người đang mặc trên người sao? Không sợ bị nước miếng của người hâm mộ tôi dìm chết sao?”
“Đây chính là việc của các người. Các người thấy chết không cứu, các người chính là tội phạm!”
…
Lính cứu hỏa và cảnh sát vẫn luôn trốn trong góc sân thượng dẫn xuống tầng dưới vì sợ có án mạng xảy ra: “…”
Mạng của người khác là mạng, mạng của bọn họ chẳng lẽ không phải mạng sao?
Ai mà không có cha nuôi mẹ dưỡng?
Ai mà không có máu mủ ruột già?
Ai mà không muốn sống thật tốt?
Bọn họ không màng tất cả hiểm nguy chạy tới cứu người, nhưng cuối cùng … chỉ là một vở kịch!
Nghĩ đến ba người đồng nghiệp suýt chút nữa mất mạng, cơ mặt của những người lính cứu hoả và cảnh sát bắt đầu co giật dữ dội.
Nghĩ đến những người đồng đội đã hy sinh tuổi trẻ vì những cuộc giải cứu kiểu này, hốc mắt những người lính cứu hoả và cảnh sát bỗng đỏ hoe.
Họ nhìn chằm chằm về hướng của Thẩm Tương, hàm răng cô ta đang đánh vào nhau lập cập.
Nhưng cuối cùng, họ vẫn xứng đáng với bộ đồng phục trên người, xứng đáng với niềm tin của nhân dân, xứng đáng với lời dạy của đất nước, không quay lưng với sự an toàn của nhân dân, không phụ trách nhiệm nặng về và thiên chức đã khắc sâu vào xương tủy của mình, từ từ, từng người một bước ra từ góc khuất.
****7:
Tể Tể đang được Cố Thích Phong bế, cùng Bạc Dịch Ninh chạy tới tầng dưới, bé đột nhiên lên tiếng.
“Chú Cố, chú Bạc, từ từ đã.”
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh vô thức nhìn xung quanh với vẻ mặt căng thẳng.
Tể Tể nhìn thấy vậy, lấy tay che miệng nhỏ lại, cười rộ lên.
“Chú Cố và chú Bạc yên tâm, xung quanh đây rất sạch sẽ, không có bất cứ thứ quỷ quái gì đâu.”
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh cùng đồng thành: “Vậy sao phải chờ đợi, Tể Tể còn có việc gì sao?”
Tể Tể gật gật đầu: “Vốn là chẳng có việc gì đâu, nhưng bây giờ bỗng nhiên lại có việc rồi. Người phụ nữ trên sân thượng kia thật đáng ghét! Tể Tể không thích cô ta!”
Cho nên bé chuẩn bị dạy dỗ lại người phụ nữ này!
Bạc Dịch Ninh xấu hổ, nhưng không có chút phản đối nào.
“Vậy để chú Bạc bế Tể Tể đi lên đó nhé?”
Tể Tể lắc đầu: “Không cần, không cần đâu, Tể Tể sẽ tự đi, con sẽ quay lại sớm thôi.
Giọng nói của bé cũng bé dần đi, mới vừa rồi, Bạc Dịch Ninh còn nhìn thấy Tể Tể dựa vào ngực Cố Thích Phong mà nói chuyện, thế mà chớp mắt một cái, bé đã biến mất trong không khí.
Đúng vậy!
Biến mất trong không khí!
Bạc Dịch Ninh trợn trừng cả mắt, hoang mang mà nhìn Cố Thích Phong, một lúc sau mới thốt ra hai chữ.
“Tể Tể…”
Cố Thích Phong nhìn nhìn cánh tay trống rỗng của mình, sau đó ngẩng đầu nhìn trần nhà vỡ nát.
“Không có việc gì đâu, chỉ là con bé biến mất trong không khí mà thôi!”
Anh ta còn nhìn thấy cảnh Tể Tể vỡ tan thành từng mảnh đấy!
À!
Hai ngày trước, anh ta còn bắt gặp cặp mắt đỏ tươi như máu, cùng cặp răng nanh xanh đậm của cương thi đấy!
Cố Thích Phong bỗng nhiên cảm thấy một niềm tự hào không thể giải thích được, anh ta đặt tay lên vai người bạn tốt đang run rẩy.
“Bạn ơi, bạn vẫn thiếu hiểu biết lắm! Thế này đã là gì đâu cơ chứ!”
Bạc Dịch Ninh: “… Ví dụ như?”
Cố Thích Phong nhớ đến hình ảnh mình bị cả nhà Hoắc Trầm Lệnh lừa gạt, tròng mắt xoay chuyển, bỗng nhiên trong đầu anh ta nảy sinh ý nghĩ xấu xa.
“Cái này… Đợi chút nữa cậu tới bệnh viện với chúng tôi, cậu sẽ phát hiện ra, kiến thức của mình hạn hẹp tới nhường nào!”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Cảm giác như bản thân mình sẽ bị lừa, nhưng mà… anh ta lại rất tò mò.
Suy cho cùng, là một người bình thường, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một người có thể biến mất trong hư không, lại có thể đoán trước được sinh tử của người khác, người này lại còn là ân nhân cứu mạng của anh ta và con trai, không hiếu kỳ mới là lạ đấy.
Bạc Dịch Ninh gật đầu: “Được, lát nữa tôi sẽ nhìn cho thật kỹ.”
Cố Thích Phong: “…”