Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 554

“Tiểu Tương, suy cho cùng thứ quỷ quái kia cũng tới từ Địa Phủ, Tể Tể là con gái của Phong Đô Đại Đế, là chủ nhân tương lai của Địa Phủ, con bé có thể triệu hồi được cả Sổ Sinh Tử, nên sẽ không sao đâu.”

Nếu con nhóc kia thật sự gặp phải chuyện gì, anh ta còn vui vẻ mà ngồi xem kịch đấy.

Rốt cuộc, lúc trước, khi anh ta nghe tin Phong Đô Đại Đế có một đứa con gái, anh ta còn sốc lên sốc xuống.

Địa Phủ là nơi mà mọi mọi linh hồn đã chết nhất định phải đi, kể từ khi được thành lập, Địa Phủ đã là nơi không một sinh mệnh nào được phép sinh ra.

Ấy thế mà Minh Tể Tể lại được sinh ra!

Hơn nữa, anh ta còn nghe đồn rằng, ngay sau khi con nhóc này được sinh ra, Phong Đô Đại Đế đã mở hội nghị, chỉ định con nhóc này là người thừa kế của Địa Phủ, Thập Điện Diêm Quân thật sự cam tâm tình nguyện sao?

Trong cả lục giới, bất kể giới nào cũng có quy luật phát triển riêng của nó, Địa Phủ quản lý âm hồn, Phong Đô Đại Đế đã từng bị thương nặng, lẽ ra nên thoái vị nhường ngai, để Phong Đô Đại Đế mới lên kế vị mới phải.

Thế mà tên khốn đó vẫn ngồi trơ mặt, vững vàng trên ngôi vị Đại Đế đó!

Lại còn thần kỳ sinh ra được một đứa nhóc con là Minh Tể Tể kia!

Tương Uyên đã nghĩ rất nhiều về việc tạm “đình chiến” với Phong Đô Đại Đế, quyết định yên lặng quan sát xem sao.

Dù sao thì anh ta cũng phải tìm ra lai lịch của con nhóc Minh Tể Tể kia trước, phải không?

Nhìn thấy con trai mình vẫn cau mày, nếu không phải bên cạnh nó còn có một người cha nuôi là người thường, anh ta đoán con trai mình cũng đã chạy theo con nhóc kia rồi.

Tương Uyên nhẹ nhàng an ủi con trai: “Tiểu Hoành, con đừng lo lắng, tối hôm qua cha còn gặp được cha ruột của con bé, cha ruột nó hiện tại cũng đang ở nhân gian, nếu nó thực sự gặp nguy hiểm, Phong Đô Đại Đế sẽ không bỏ mặc đâu!”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại càng lo lắng hơn.

“Vì sao cha ruột… của Tể Tể… lại ở… nhân gia?”

Minh Vương đâu có giống như cha cương thi của cậu nhóc, cương thi không sinh sống tại Địa Phủ, mà sống bên trong quan tài, sau khi quan tài được khai quật thì sẽ sống ẩn dật ở nhân gian.

Còn chủ nhân của Địa Phủ thì nên sống ở Địa phủ, chứ không phải bỗng nhiên xuất hiện ở nhân gian như thế này.

Tương Uyên: “… Ông ta cũng giống như cha con, vì nhớ Minh Tể Tể nên mới tới.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành tin cha ruột của mình.

Hoắc Trầm Huy thì chỉ biết nghẹn họng, ông rất muốn chạy lên sân thượng nhìn xem, nhưng sợ làm ảnh hưởng đến cháu gái, nên chỉ có thể cố trấn tĩnh bản thân, đứng yên đợi Tể Tể quay về.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nắm lấy tay cha nuôi, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt của cậu nhóc rất kiên định.

Tương Uyên cũng duỗi tay sang: “Tiểu Hoành, nắm tay cha được không?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Cha… so với con… lợi hại hơn, nên không cần đâu!”

Tương Uyên: “…”

Khác với tình huống xấu hổ và đau lòng trong phòng riêng, trên sân thượng lại là một khung cảnh khác.

Người thường căn bản không thể cảm nhận được sự tồn tại của quỷ quái, nhưng thật ra, tất cả những người có mặt trên sân thượng cũng cảm nhận được một trận gió lạnh đột ngột thổi tới, khiến họ rùng mình.

Hai trong số những vị khách có mặt ở đây có hai nhà có con nhỏ chưa đến nửa tuổi, họ vội cuốn chặt bọn trẻ để chúng không bị lạnh cóng.

Mà em bé vừa cảm nhận được gió lạnh thổi tới, đã bật khóc lớn.

“Hu hu hu…”

“Hu hu…”

Hai đứa nhỏ càng khóc càng lớn, đứa sau khóc to hơn đứa trước, chúng dùng cả hai tay hai chân, không ngừng giãy giụa trong lồng ngực của cha mẹ mình.

Truy rằng bọn chúng còn nhỏ, lại không có ký ức từ kiếp trước.

Nhưng bọn chúng lại có thể nhìn thấy những thứ mà người lớn không thể nhìn thấy, chẳng hạn như… một cái đầu khổng lồ bất ngờ nhô lên từ mép sân thượng.

Cái đầu đó có một đôi mắt đỏ ngầu như máu, cái miệng to như một chậu máu, thoạt trông vừa dữ tợn vừa đáng sợ tới cực điểm.

Cộng thêm mái tóc dài, đen nhánh không ngừng lay động trong gió, luồng âm khí đáng sợ xung quanh cái đầu đó lao thẳng tới phía hai đứa bé đang khóc lớn.

Hai đứa bé càng khóc lớn hơn!

“Hu! Hu! Hu!”

“Hu! Hu!”

Đôi cha mẹ trẻ chỉ nghĩ con mình khó chịu, nên vội vàng an ủi chúng một cách nhẹ nhàng.

“Cục cưng đừng khóc, cục cưng ngoan nha, có mẹ ở đây rồi~~”

Nhưng cho dù hai bà mẹ trẻ có dỗ dành thế nào, hai đứa nhỏ vẫn khóc lớn như cũ.

“Hu hu hu!!!”

Hai đứa nhỏ khóc lóc không ngừng, khiến một số người đứng xem náo nhiệt ở bên cạnh tỏ ra bất mãn.

“Đưa con lên đây hóng chuyện làm cái gì? Người ta đang định nhảy lầu, chứ không phải đi biểu diễn, mau đưa bọn nhỏ đi đi, đừng để tiếng khóc của bọn nhỏ kích thích đến người ta.”

“Đúng thế! Đứa nhỏ còn bé như vậy, bế lên đây làm gì chứ? Cho dù thích hóng chuyện cũng phải biết kiềm chế, biết không? Chẳng may làm ầm ĩ lên, thực sự sẽ gây ra án mạng đấy!”

“Đúng! Người trẻ tuổi bây giờ thật là…”

“Đi mau, đi mau!”

Hai bà mẹ trẻ bị nói tới xấu hổ, còn hai người cha trẻ tuổi thì tức giận.

Hai bà mẹ trẻ nhanh chóng khuyên chồng: “Đi thôi, đi thôi, trời bỗng dưng lạnh thế này, có phải cục cưng khóc vì bị lạnh không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free