Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 551:
****1:
Ở bên ngoài phòng riêng, Tể Tể vừa tìm thấy chú hai đang khệ nệ bê đồ ăn ngon, lại bỗng nhiên nhận thấy khí tức trong phòng riêng thay đổi.
Người cha cương thi của anh Tiểu Tương hình như… sắp bùng nổ.
Tể Tể đang chuẩn bị gắp cua hoàng đế bỗng dừng lại một chút, Hoắc Trầm Huy đứng bên cạnh nhìn thấy, nghĩ do cháu gái mình chưa cao nên với không tới.
Nhưng bạn nhỏ dường như lại đang muốn thử thách chính mình, vì thế ông bỏ chiếc đĩa trên tay xuống, khom lưng bế Tể Tể.
“Nào, Tể Tể lấy đi.”
Tể Tể hoàn hồn lại: “Vâng, cảm ơn chú hai.”
Hoắc Trầm Huy lại hỏi Tể Tể: “Tể Tể, cháu còn muốn lấy gì nữa không?”
Tể Tể lướt nhìn xung quanh một lượt: “Món thịt kia nữa… còn có chiếc bánh kem nhỏ nữa, à món kia kìa, chú hai, món canh kia nhìn cũng ngon ngon, Tể Tể cũng muốn…”
Hoắc Trầm Huy vừa nghe thế, lại thấy buồn cười.
Đứa nhỏ này chính là đáng yêu như thế, đôi mắt đã dính chặt vào mấy món ăn ngon là không thể nào dứt ra được.
Tể Tể không kể về người cha cương thi của Tiểu Hoành cho chú hai nhà mình nghe, nên Hoắc Trầm Huy nghĩ rằng con trai nhỏ đang ngồi chờ một mình trong phòng, vì thế ông đã đi lấy một chiếc xe đẩy nhỏ cho Tể Tể, đặt đủ loại đồ ăn ngon lên đó.
Tể Tể một lúc cùng làm cả hai việc, trong lúc lấy đồ ăn với chú hai, thi thoảng bé lại dùng thần thức quét qua phòng riêng, nơi anh Tiểu Tương nhà mình và người cha cương thi đang ngồi.
Ấy?
Gân xanh trên trán của người cha cương thi kia sắp nổ tung rồi.
Hoắc Trầm Huy thấy Tể Tể cứ thi thoảng lại liếc nhìn vào phòng riêng, cảm thấy là lạ.
“Tể Tể, làm sao vậy?”
Tể Tể vừa chuẩn bị giải thích, lại nghe thấy tiếng khóc la thảm thiết của phụ nữ truyền tới từ bên ngoài sân thượng.
“Đừng tới đây!”
Bé vội vàng ngẩng đầu lên xem.
Hoắc Trầm Huy không biết chuyện gì, cũng nhìn theo bé.
“Tể Tể…”
Ông còn chưa kịp hỏi hết câu, bên trong nhà hàng đã có người hoảng hốt la lên.
“Không xong rồi, có người muốn nhảy lầu!”
Hoắc Trầm Huy nhíu mày, lại thấy Tể Tể nhìn lên trần nhà, bỗng nhiên ông hiểu được ý của Tể Tể.
Hoắc Trầm Huy nhanh chóng lấy di động ra, bấm gọi 110, 120 và 119, rồi nhanh chóng kể lại tình huống cho đầu dây bên kia rồi kết thúc cuộc gọi.
“Tể Tể mau ăn chút gì đó đi.”
Vừa nói, ông vừa đút mấy miếng đồ ăn vào miệng cháu gái nhỏ.
Bên trong nhà hàng không có quá nhiều khách, nhưng suy cho cùng cũng có người muốn nhảy lầu, mọi người sẽ bị kinh động. Nhà hàng sang trọng ban đầu đột nhiên trở nên ồn ào, ầm ĩ hẳn lên.
Không ít người bắt đầu chạy về phía thang máy, cũng có người trực tiếp chạy thẳng đến cửa lớn của nhà hàng, muốn chạy lên sân thượng xem xét tình huống đang xảy ra.
Tể Tể nhanh chóng hiểu ra ý của chú hai, khả năng có chuyện sẽ xảy ra, nhưng chú hai sợ bé đang đói bụng nên mới cho bé ăn trước một chút.
Tể Tể nhìn lướt qua xung quanh một lượt, sau khi xác định không ai chú ý tới phía hai chú cháu, ngay lúc bé muốn hack tất cả cameras theo dõi ở đây, đôi mắt to tròn của bé bỗng hiện lên vẻ bối rối.
“Ấy?”
Tể Tể vừa há miệng ăn chút gì đó, vừa nghiêng đầu cẩn thận quan sát mấy chiếc cameras xung quanh.
Hoắc Trầm Huy cho rằng bé ăn phải thứ gì đó mình không thích, nên vội vàng cúi đầu hỏi cháu gái.
“Tể Tể, làm sao vậy?”
Tể Tể lắc đầu, nói cho chú hai nghe tình hình thực tế.
“Chú hai, tất cả cameras ở đây đều bị hỏng rồi.”
Hoắc Trầm Huy sửng sốt.
“Sao lại thế?”
Nhà hàng buffet này là một trong những địa điểm nổi bật nhất của trung tâm mua sắm này, nơi đây có không gian sang trọng, nguyên liệu tươi ngon quý hiếm và giá cả thì đương nhiên rất đắt đỏ.
Hầu như tất cả những người tới đây ăn đều là những người có tiền, tuy rằng người càng có tiền càng coi trọng sự riêng tư, nhưng nhà hàng vẫn cần sự đảm bảo. Cho nên xung quanh sảnh lớn đều được lắp đặt cameras công khai.
Nếu không muốn bị quay chụp, mọi người hoàn toàn có thể chọn phòng riêng như chú cháu nhà họ.
Một nhà hàng lớn, hàng năm đều nằm trong top những địa điểm nổi tiếng của thủ đô, không thể nào để cameras hỏng hết như vậy được.
Hoắc Trầm Huy nhận thấy sự khác thường ở đây.
Tể Tể tò mò, cẩn thận quan sát lại toàn bộ cameras ở đây.
Không có bất cứ âm khí hay yêu khí gì, vậy chuyện cameras bị hỏng không liên quan gì đến thế lực siêu nhiêu.
Tể Tể vội vàng há miệng ăn mấy miếng, rồi lại nhanh chóng giải thích.
“Chú hai, theo Tể Tể thấy, tất cả cameras ở đây đều là do con người phá hoại.”
Nhất thời Hoắc Trầm Huy đã quên mất khả năng đặc biệt của Tể Tể, vô thức hỏi lại một câu.
“Làm thế nào Tể Tể biết được?”
Tể Tể cười hắc hắc, gắp hết đồ ăn vào một chiếc đĩa lớn, sau đó cầm chiếc đĩa to gấp ba lần người của bé, há cái miệng nhỏ nhắn, nuốt tất cả đồ ăn chỉ trong một ngụm.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tể Tể nuốt ực một cái, rồi bé lau khoé miệng dính dầu mỡ cùng cánh tay nhỏ mũm mĩm của mình bằng chiếc khăn giấy ở bên cạnh.
“Bởi vì Tể Tể không nhìn thấy âm khí và yêu khí.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Thôi được rồi!
Bởi vì cháu gái nhỏ nhà mình trông mũm mĩm hồng hào, lại còn vừa đáng yêu vừa dễ mến, vì thế Hoắc Trầm Huy mới quên mất địa vị của cháu gái nhỏ!