Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 347:

Giúp đỡ ai mà chẳng phải là giúp đỡ?

Trần gian có thể làm từ thiện thì Địa Phủ cũng có thể làm từ thiện, bắt đầu từ người cha trên trần gian của Tể Tể đi!

Sợ Tể Tể không có cách để thuyết phục người cha trên trần gian của bé nên Minh Vương lại dịu dàng giải thích với con gái.

"Nói với người cha trên trần gian của con đây là việc tích đức, chờ trăm năm sau, đến khi đầu thai, ông ta tuyệt đối sẽ chiến thắng từ vạch xuất phát!"

Tể Tể gật đầu, nghĩ đến lần chú Cố khâu cơ thể lại cho bé, cha đã cho chú ấy một miếng đất ở Địa Phủ, còn có cả nhà, thậm chí còn có rất nhiều minh tệ, bỗng nhiên bé cảm thấy cha Minh Vương cho cha trên trần gian quá ít.

"Cha, vậy nhà đất với minh tệ cũng có đúng không?"

Minh Vương vui mừng: "Tất nhiên, chỉ cần ông ta giúp những quỷ hồn dưới Địa Phủ đến khi đầu thai thì cha sẽ bảo nhân viên xây biệt thự cho ông ta dưới Địa Phủ!"

Tể Tể vô cùng vui mừng.

“Cha thật tốt!”

Nói xong chuyện này, Tể Tể mới nhớ đến mục đích tìm cha Minh Vương.

"Cha, cha có thể tìm giúp Tể Tể một người không?"

Minh Vương: "Ai thế?"

Tể Tể: "Cốc An An ạ! Lúc chết chắc tên là Hoắc An An, có lẽ là khoảng ba bốn tuổi."

"Vương, nhóm hồn phách..."

Minh Vương nhịn không được lại nổi cáu: "Cút cút cút, không thấy bổn toạ đang nói chuyện với con gái à, có gì mà không để lát hẵng nói?"

Nhân viên Địa Phủ: "Vương..., nhóm quỷ hồn đánh nhau rồi, cắn nuốt lẫn nhau, đến lúc đó sẽ có càng nhiều lệ quỷ hơn, hơn nữa..."

Tể Tể vừa muốn nói gì đó, bên chỗ cha Minh Vương đã vang lên tiếng vội vàng.

"Tể Tể, con tự mình triệu hồi vòng luân hồi đi, dùng thân phận của trữ quân Địa Phủ để lấy danh sách luân hồi gần mười năm qua là con có thể tìm được người đó!"

"Cha đang bận, hẹn gặp lại!"

"Vâng, cha..."

Liên lạc bị cha Minh Vương cắt đứt, Tể Tể mấp máy miệng nhỏ, im lặng triệu hồi vòng luân hồi.

"Nhân danh trữ quân của Địa Phủ..."

Câu tiếp theo Tể Tể chưa cần nói, dường như vòng luân hồi rất sợ hãi bé, dường như cũng biết bé muốn tìm ai, nhanh chóng gọi ra tất cả hồn phách có tên là Cốc An An trong gần mười năm qua.

Sau đó còn khoanh tròn danh sách những hồn phách vốn dĩ tên là Hoắc An An mà giờ lại là Cốc An An, lấy lòng để lên trước mặt bé.

Tể Tể không chú ý đến sự khác thường của vòng luân hồi, rốt cuộc đây cũng là lần thứ hai bé nhìn thấy vòng luân hồi.

Xác nhận Cốc An An đã chuyển thế đầu thai, hơn nữa là vào ba năm trước đây.

Tể Tể chưa kịp cho vòng luân hồi lui xuống thì nó đã tự động biến mất.

Tể Tể chậm rãi mở to mắt.

****0:

Tể Tể vừa mở mắt ra đã nhìn thấy anh ba đang dí sát vào mặt bé, đưa tay ra để thử hơi thở của bé.

"Anh ba?"

Hoắc Tư Thần có hơi xấu hổ, cười ha ha ngây ngô.

"Cái này... Tể Tể à, là do anh ba sợ em đi đến Địa Phủ, sợ em bỗng nhiên tắt thở."

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước không nói gì, nhưng hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, bằng không họ đã ngăn cản.

Tể Tể cười rộ lên: "Anh ba yên tâm, nếu Tể Tể thật sự phải về Địa Phủ thì chắc chắn sẽ nói với các anh mà. Cha ở Địa Phủ đã nói rồi, trẻ con muốn đi chơi ở đâu thì phải nói với người lớn, nếu không người lớn sẽ sốt ruột."

Khi bé còn nhỏ đang là lúc ham chơi, lơ đãng đi xuống tầng thứ mười tám của địa ngục, ở dưới đó chơi không biết bao nhiêu ngày, làm cha Minh Vương bận rộn đến mức chân không chạm đất lại phát hiện không thể tìm thấy bé.

Lúc tìm được bé, bé đang luyện tập cưa quỷ ở tầng thứ mười tám của địa ngục.

Cưa quá lớn mà đầu của bé thì quá nhỏ nên vẫn luôn không thể khống chế cho tốt.

Lúc cha Minh Vương tìm được bé, cưa trong tay của bé đã rơi xuống, cưa đứt chân của mình.

Cha Minh Vương sợ hãi!

Cũng may là bé bất tử, cha Minh Vương vừa giơ tay là chân bé đã khôi phục lại rồi.

Sau đó cha đã nói với bé rằng, sau này dù có đi đâu cũng cần phải nói cho cha, nếu không cha sẽ rất lo lắng và rất sốt ruột.

Tể Tể ôm ba người anh, sau đó dùng giọng sữa để nói về chuyện của Cốc An An.

"Anh cả, anh hai, anh ba, Tể Tể vừa kiểm tra rồi, Cốc An An thật đã đi đầu thai vào bốn năm rưỡi trước, chính là vừa chết liền bị thay đổi."

Đây là đáp án trong dự kiến.

Rốt cuộc Cốc An An thật đã rời đi khi còn nhỏ, thân phận vẫn chưa bị tiết lộ, nhà họ Hoắc cũng không thiếu tí tiền này!

Giống như mẹ của họ vậy, vì lúc còn sống có công đức, cũng không thiếu tiền nên được đi đầu thai trước.

Có lẽ Cốc An An...

Từ từ!

Lúc Cốc An An thật chết cơ bản là không có ai biết, nếu không phải Tể Tể nói ra thì nhà họ Hoắc sẽ không có một ai biết Cốc An An này không phải là Cốc An An thật.

Cho nên rốt cuộc lúc Cốc An An thật chết chỉ có ba bốn tuổi thôi, mà trẻ con ba bốn tuổi thì làm gì có công đức để được đi đầu thai nhanh chứ?

Hoắc Tư Cẩn đè nén nghi ngờ, hỏi Tể Tể: "Tể Tể, sau khi chết, con người xuống Địa Phủ, là được đi đầu thai chuyển kiếp luôn à?"

Tể Tể nghiêm túc lắc đầu: "Hiện tại có rất nhiều hồn phách mới, cho dù ưu tiên người già, người yếu, người bệnh, người khuyết tật trước thì cũng phải xem tính cách, công đức, sau đó xếp hàng chờ dựa theo chế độ của Địa Phủ."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free