Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2726:
Hoắc Trầm Vân nhớ đến chuyện quan trọng mà anh ta quên nói với anh hai.
“Anh hai, em nói cho anh biết…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Trầm Vân, bình tĩnh nào, trời chưa sập, đất chưa nứt, em vẫn còn sống.”
Hoắc Trầm Vân khóe miệng giật giật.
Thôi được rồi, không nói chuyện với anh hai nữa, trong nhà, chỉ có Tể Tể mới có thể khiến anh hai á khẩu không trả lời được.
Còn có cha Tể Tể - Phong Đô Đại Đế, nhưng hai mươi, ba mươi năm nay, ngài ấy không hề đến trần gian, nghe nói ngài ấy vẫn đang dưỡng thương, không biết khi nào mới khỏe lại.
Anh ta đột nhiên mong đợi Phong Đô Đại Đế đến đấu khẩu với anh hai.
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia nói: “Nói đi.”
Hoắc Trầm Vân hít sâu một hơi, rồi anh ta cười: “Anh hai, chúc mừng anh, anh lại sắp làm ông nội rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Lại là Tư Thần?”
Hoắc Trầm Vân cười lớn: “Đúng vậy, Tư Thần đúng là “mắn” thật, trừ mấy đứa nhỏ Xú Bảo, Tiểu Tương, Kinh Lôi ra, thì nó là nhỏ tuổi nhất, mà lại có nhiều con nhất.”
Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên có dự cảm không lành.
Anh ta im lặng.
Hoắc Trầm Vân không nhịn được nữa.
“Đúng vậy, lại là tên nhóc Tư Thần đó, ha ha ha!”
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
Hoắc Trầm Huy ngồi ở ghế phụ nghe thấy lời Hoắc Trầm Vân, anh ta nhìn Hoắc Trầm Lệnh đang lái xe, cười nói: “Em hai, chúc mừng em, em lại sắp làm ông nội rồi.”
Hoắc Trầm Vân vẫn chưa nhận ra anh cả cũng đang nói chuyện.
“Anh hai, anh đoán xem lần này là mấy đứa?”
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
Hoắc Trầm Huy không nhịn được nữa.
“Mấy đứa? Chẳng lẽ lại là sinh ba?”
Hoắc Trầm Vân vẫn chưa nhận ra anh cả đang nói chuyện: “Ha ha ha! Gần giống như vậy, chỉ là sinh đôi thôi mà, ha ha ha!”
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
Hoắc Trầm Huy hỏi: “Biết giới tính chưa?”
Có con là chuyện vui, nhưng nếu có con gái… thì là chuyện cực kỳ vui vẻ.
Nhà họ Hoắc trừ Tể Tể ra, thì toàn là con trai.
Hoắc Trầm Lệnh thở nhẹ hơn.
Hoắc Trầm Huy nhìn thấy vậy liền cố gắng nhịn cười.
Hoắc Trầm Vân nói: “Chuyện này thì không biết, chắc tháng nhỏ quá, nên không thể nào kiểm tra được.”
Chưa đợi Hoắc Trầm Lệnh lên tiếng, thì Hoắc Trầm Vân lại hỏi: “Sao, chẳng lẽ biết là con trai, thì không cần nữa sao?”
Hoắc Trầm Lệnh trực tiếp cúp máy.
Khi Hoắc Trầm Vân gọi lại, thì điện thoại báo đang bận.
Hoắc Trầm Lệnh đang gọi điện thoại cho Hoắc Tư Thần.
Hoắc Tư Thần vẫn còn đang rất vui vì sắp được làm cha.
Lúc này, cậu ta vừa mới mua một bó hoa hồng, cậu ta định đến khu nội trú.
Vợ cậu ta bị hạ đường huyết, chú Lục đã bảo cô ấy nhập viện để theo dõi hai ngày.
Điện thoại cậu ta đổ chuông, trên đó chỉ có hai chữ - cha ruột.
Hoắc Tư Thần nhìn thấy hai chữ này liền kìm nén nụ cười, cậu ta không còn vẻ mặt cà lơ phất phơ nữa, mà đứng thẳng người, nghiêm túc nghe máy.
“Cha ơi.”
“Tư Thần, chúc mừng con, con lại sắp làm cha rồi.”
Hoắc Tư Thần giật mình, cậu ta tưởng cha mình bị làm sao, nhưng không ngờ cha cậu ta gọi đến là vì muốn chúc mừng cậu ta, cậu ta lại thấy vui vẻ.
“Cha, chúc mừng cha, con lại sắp làm cha, còn cha lại sắp làm ông nội.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nếu sinh đôi không phải là con gái, thì con đi triệt sản.”
Hoắc Tư Thần: "..."
Hoắc Trầm Lệnh: “Nhà chúng ta toàn là con trai.”
Hoắc Tư Thần: "..."
Hoắc Trầm Lệnh: “Hoặc là cha sẽ rút vốn, còn mấy anh con và Tể Tể cũng sẽ rút vốn, hai vợ chồng con tự mình nuôi năm đứa nhỏ.”
Hoắc Tư Thần thấy choáng váng: “Đừng, đừng, đừng! Cha, không cần đợi đến khi nhóm sinh đôi chào đời, bây giờ con sẽ đi triệt sản.”
Đùa sao?
Ba đứa nhỏ kia rất nghịch ngợm, nếu không phải người trong nhà đông, các anh trai lại hay đánh nhóm em trai, thì cậu ta đã phát điên rồi.
Rõ ràng là sinh ba, nhưng lúc ăn cơm, bọn chúng chưa từng ăn cùng một món.
Trứng phải có ba cách chế biến: Đứa lớn nhất ăn trứng hấp, đứa thứ hai nhất định phải ăn trứng ốp la, còn đứa thứ ba thì ăn trứng luộc.
Mỗi ngày, mỗi bữa, cùng một nguyên liệu, nhưng phải nấu theo cách khác nhau.
Cậu ta nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu, nên hôm nay, cậu ta đã nhân lúc ba đứa nhỏ đang ngủ, chú ba ở nhà để dẫn vợ bỏ trốn.
Không ngờ lại mang thai lần thứ hai.
Hoắc Trầm Lệnh: “Được, sau khi phẫu thuật xong, thì đến tìm cha để thanh toán.”
Hoắc Tư Thần biến sắc.
Cậu ta thiếu tiền sao?
“Cha! Tiền chia cổ tức công ty của con đủ để con triệt sản vô số lần!”
Hoắc Trầm Lệnh nói: “Con làm bằng thép sao? Chịu nổi sao?”
Hoắc Tư Thần: "..."
Cha ruột!
“Cha, cha nói vậy… cha không thấy áy náy sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nếu con triệt sản vô số lần, thì con có thấy đau không?”
Hoắc Tư Thần: "..."
Khi nghe thấy tiếng cười quen thuộc của bác cả ở đầu dây bên kia, thì Hoắc Tư Thần sắp bốn mươi tuổi thấy sụp đổ.
****: Cuộc sống dưỡng già của đám chó độc thân nhà họ Hoắc 8
Hoắc Trầm Lệnh không chút do dự cúp máy, rồi lên máy bay.
Hoắc Trầm Huy cười đến mức sắp phát điên.
“Em hai, em làm vậy sẽ khiến người ta thấy rất đau lòng đấy.”
Hoắc Trầm Lệnh thản nhiên nói: “Nếu em không làm vậy, thì Tư Thần có thể sinh cả một đội bóng đá, anh tin không?”