Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2719:
Chu Đại Phúc cảm thán: “Anh Thỏ, anh hiểu chuyện thật.”
Thỏ Đen nói: “Hiểu chuyện thì có tác dụng gì? Chẳng phải vẫn phải cầm cuốc để sửa vườn sao?”
Hoắc Trầm Lệnh nghe thấy nó lẩm bẩm liền cười: “Còn phải đào, tỉa, trồng… Thỏ Đen, thật ra công việc của cậu rất phong phú, không hề đơn điệu.”
Thỏ Đen sắp khóc: “Hoắc tổng, tôi muốn công việc đơn điệu.”
Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày: “Cậu chắc chắn sao?”
Thỏ Đen: "..."
Nó đột nhiên thấy không chắc chắn nữa.
Cố Thích Phong cảm thấy thỏ là con vật suy nghĩ nhiều nhất, cũng bị dạy dỗ nhiều nhất, mỗi lần nhìn Thỏ Đen, anh ta đều thấy rất thú vị.
“Thỏ Đen, hay là anh quay về Đế Đô giúp Tư Thần chăm sóc con đi.”
Thỏ Đen có vẻ mặt rất đau khổ.
“Thôi được rồi, thỏ thỏ tôi thích công việc phong phú. Hơn nữa, làm nhiều năm như vậy rồi, tôi đã quen, nếu đột nhiên đổi việc, thì chắc chắn tôi sẽ không làm được.”
Thỏ Đen sợ Hoắc Trầm Lệnh đổi ý, nó cầm cuốc, tiếp tục làm việc.
Chu Đại Phúc, thầy Cát Mẫn cũng không dám nói gì, bọn họ nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, sửa vườn.
Xin hỏi ai là người thông minh nhất ở trang viên?
Đương nhiên là Hoắc Trầm Lệnh.
Tuy rằng anh ta đã lớn tuổi, nhưng vẫn rất sắc bén.
Sự phát triển của trang viên này là kế hoạch mà Hoắc Trầm Lệnh đã vạch ra từ mấy chục năm trước.
Trừ yêu quái khỉ không biết đang ở đâu ra, thì mười một yêu quái còn lại đều không hề nhàn rỗi.
Nghe thì “Trang viên sinh thái nhà họ Hoắc” có vẻ rất cao cấp.
Nhưng thật ra nó chỉ là ngọn núi hoang vu ở ngoại ô thành phố, sau đó, nó đã được khai phá thành công viên sinh thái.
Bao gồm cả khu du lịch sinh thái + khu dưỡng lão + vườn thú và sân chơi.
Chỉ cần có tiền, chỉ cần muốn chơi, thì trang viên nhà họ Hoắc đều có thể đáp ứng.
Ngay cả thầy bói cũng có, đó là thầy Cát Mẫn.
Thủy Ca phụ trách đồ ăn, Dương Mục phụ trách mua hàng, Tiểu Hổ phụ trách “trấn áp” các loài động vật ở sở thú.
Thử Đại Tiên phụ trách an ninh, Tiểu Hoàng phụ trách tiếp khách, Thỏ Đen phụ trách bảo trì, Cửu Dật phụ trách bán hàng, Cự Sâm Nhiêm phụ trách vận hành, Chu Đại Phúc phụ trách kế toán, Kế Nguyên Tu phụ trách toàn bộ trang viên.
Đám chó độc thân nhà họ Hoắc sống ở nơi sâu nhất trong trang viên, đó là khu vực cấm, nếu không có thẻ, thì không thể nào vào được.
Mà bên ngoài khu vực cấm, mỗi ngày đều có rất nhiều khách, đám yêu quái bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Mệt mỏi là thật.
Nhưng… vì bọn họ đã dùng tâm để kinh doanh trang viên này, cũng đã làm rất nhiều việc tốt, giúp đỡ rất nhiều người, nên mỗi yêu quái đều có thể cảm nhận được ánh sáng công đức.
Tuy rằng chỉ có một chút, nhưng khi nhìn thấy ánh sáng đó, thì mỗi yêu quái đều vui mừng đến mức rơi nước mắt.
Ánh sáng công đức!
Yêu quái có thể có ánh sáng công đức, bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
Nhưng bọn họ đã có.
Nên cho dù có mệt mỏi, thì bọn họ vẫn rất hăng hái làm việc.
Chăm sóc con thì không có ánh sáng công đức.
Hơn nữa mấy năm sau, Tể Tể sẽ học ở thành phố này, nên bọn họ đương nhiên sẽ đi theo Tể Tể.
Còn về đám trẻ nhà họ Hoắc… bọn họ chỉ cần mua quà, rồi về chơi với đám trẻ đó là được rồi.
Nhà họ Hoắc không thiếu người chăm sóc con cháu, dù sao thì bọn họ cũng rất giàu có.
Dùng chút tu vi để đổi lấy sự bình yên, Thỏ Đen và đám yêu quái đều bằng lòng.
Chưa đến một tiếng, khu vườn gần như biến thành đống đổ nát đã được sửa xong, tuy rằng các loại hoa đã thay đổi, nhưng những thứ khác không hề thay đổi.
Dương Mục quay về mang theo một tin tức: “Đại nhân nhỏ và hai cậu Tư Lâm, Tư Cẩn đã đến Đế Đô bằng máy bay riêng, cuối tuần này sẽ ở lại Đế Đô, bọn họ sẽ quay về trước khi đi học vào thứ hai.”
Thỏ Đen và đám yêu quái không biết nên vui hay buồn.
Dù sao thì vườn cũng đã được sửa xong.
Khi báo cáo, thì có thể nhân tiện nhắc đến việc vua cương thi và Cửu đại nhân lại đánh nhau.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn Kế Nguyên Tu đang đi đến, anh ta hỏi: “Nguyên Tu, Tể Tể sắp lên lớp ba rồi, đã tìm được trường học mới chưa?”
Kế Nguyên Tu gật đầu: “Cứ để con bé học ở trường này, đến lúc đó, xóa ký ức của bọn họ là được rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Tể Tể có thấy chán không?”
Kế Nguyên Tu không chắc chắn.
Sáu năm đổi một trường tiểu học, bây giờ Tể Tể đã đổi năm trường rồi.
Các trường tiểu học gần đây sắp bị đổi hết rồi.
****: Cuộc sống dưỡng già của đám chó độc thân nhà họ Hoắc 3
Khi Kế Nguyên Tu đang im lặng, thì cổng lớn mở ra.
Hoắc Trầm Lệnh thản nhiên hỏi: “Ai vậy?”
Bình thường vào giờ này, Tể Tể và Tiểu Tương đều đã về đến nhà.
Kế Nguyên Tu nhìn thoáng qua, mấy chục năm trôi qua, cơ thể cậu ta đã hồi phục rất nhiều.
“Là tên nhóc nhà họ Bạc.”
Hoắc Trầm Lệnh im lặng.
Kế Nguyên Tu không quan tâm lắm: “Mỗi người đều có duyên phận, anh hai đừng lo lắng.”
Hoắc Trầm Lệnh không nói gì, anh ta tiếp tục cúi đầu uống cà phê.
Mấy phút sau, một người đàn ông mặc đồ thể thao đen trắng xuất hiện, người đàn ông đó rất cao, rất đẹp trai.