Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2702:
Cảnh sát cũng không tiện quản.
Nếu xảy ra án mạng, thì mới có thể báo cảnh sát.
Nhưng chú hai, chú ba rất biết chừng mực, lại còn có bà nội bao che, nên cô ấy mới thấy khó chịu.
Nếu bà nội xảy ra chuyện gì, thì cô ấy cũng sẽ phải ngồi tù, không đáng.
Nhưng bà nội, chú hai, chú ba và cả nhà họ chỉ biết ỷ vào chuyện này, rồi được đằng chân, lân đằng đầu.
Ông bà nội cô ấy có ba người con trai, cha cô ấy là con trưởng.
Bà nội rất ghê gớm, còn ông nội thì nhu nhược.
Ông nội đưa cha cô ấy đến thành phố làm việc từ sớm, còn bà nội thì đưa chú hai, chú ba và ông bà sống ở quê.
Vì thông minh, lại gặp thời, nên cha cô ấy đã quen biết mẹ cô ấy, rồi hai người nhanh chóng đến với nhau, bọn họ cùng nhau cố gắng, rồi dần dần ổn định cuộc sống ở thành phố, công việc làm ăn của hai người càng ngày càng tốt.
Cha mẹ cô ấy chỉ có một mình cô ấy là con gái, gần như cô ấy được ông nội nuôi nấng.
Bà nội ghét bỏ cô ấy là con gái, mỗi lần nhìn thấy cô ấy, bà cụ đều bảo mẹ cô ấy sinh thêm đứa nữa hoặc là nhắc đến chuyện chia tài sản.
Mấy năm nay, cha cô ấy đã mua nhà cho hai người chú ở thành phố, sắp xếp trường học, công việc cho các anh chị em họ…
Nhưng chú hai, chú ba không hề biết ơn, ngược lại bọn họ còn cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.
Bây giờ cha mẹ và ông nội cô ấy đều qua đời, bà nội, chú hai, chú ba và cả nhà họ đều bảo cô ấy giao công ty của cha mẹ cho chú hai, chú ba quản lý, hơn nữa, còn bảo cô ấy từ bỏ quyền thừa kế.
Ngay cả căn biệt thự này.
Bà nội không hề nghe cô ấy nói lý lẽ, nói đến pháp luật.
Chú hai càng quá đáng hơn, ông ta còn đưa anh họ bị bệnh tâm thần ra, nói nếu cô ấy không ký tên vào hợp đồng từ bỏ quyền thừa kế, thì không biết anh họ cô ấy sẽ làm gì.
Nửa tháng nay, cô ấy đã hai lần suýt chết.
Anh họ cô ấy đã bị đưa đến đồn cảnh sát, rồi lại bị đưa đến bệnh viện tâm thần, nhưng anh ta nhanh chóng được thả ra.
Nên nếu không chắc chắn, thì cô ấy không muốn đối đầu với bọn họ.
Mạng sống là quan trọng nhất.
Thấy Phong Đô Đại Đế đã xuống xe, Mạc Du Du cũng xuống theo, nhưng Phong Đô Đại Đế đã đưa tay ra, kéo cô ấy vào trong xe.
Mạc Du Du thấy rất kinh ngạc: “Anh yên tâm, chỉ là bệnh tim và bệnh tâm thần thôi mà, việc nhỏ.”
Là người thì đều sợ chết.
Nhất là những người không có lương tâm, chỉ biết đến tiền như bọn họ.
“Ngoan ngoãn ngồi yên, nhiều nhất năm phút.”
Mạc Du Du định nói gì đó, thì Phong Đô Đại Đế đã đóng cửa xe lại, anh ta chậm rãi mở cổng biệt thự, rồi bước vào phòng khách.
Mạc Du Du thấy rất khó tin: “Chẳng phải cửa đã khóa rồi sao? Sao anh ta lại vào được?”
Mạc Du Du thấy rất tò mò, cô ấy định xuống xe xem thử.
Kết quả là cô ấy phát hiện mình không thể nào mở cửa xe được.
Không lâu sau, anh họ cô ấy chạy ra khỏi biệt thự, mặt anh ta trắng bệch.
Khi nhìn thấy xe của cô ấy, thì anh ta đã nhặt một hòn đá lên, định ném vào trong xe.
Nhưng không biết tại sao, hòn đá còn chưa chạm vào cửa kính xe, thì anh họ cô ấy đã ngã xuống đất, ngất xỉu, như thể trán anh ta bị đá đập trúng.
Năm phút sau, Phong Đô Đại Đế ung dung bước ra khỏi biệt thự, anh ta mở cửa xe.
“Cô Mạc, cô có thể về nhà rồi.”
Mạc Du Du ngạc nhiên hỏi: “Bà nội em và mọi người…”
Bà cụ Mạc được con trai thứ hai và thứ ba dìu, phía sau là vợ của hai người bọn họ và bốn, năm đứa trẻ, cả nhà mặt mày tái mét, cúi đầu, như thể có quỷ đuổi theo phía sau, bọn họ nhanh chóng chạy mất.
Mạc Du Du bỗng nhiên nói: “Đợi đã!”
Bà cụ Mạc cứng người, dừng lại: “Du Du à, lúc trước là bà nội không đúng, con đừng so đo với bà nội.”
Mạc Du Du nghi ngờ bà nội đã bị thứ không sạch sẽ bám vào người: “Bà còn muốn con ký tên vào hợp đồng từ bỏ quyền thừa kế không?”
Mọi người lắc đầu: “Không cần, không cần, là lỗi của chúng tôi, là do chúng tôi không hiểu pháp luật, đầu óc chúng tôi có vấn đề, chúng tôi đi đây, sẽ không đến đây nữa.”
Phong Đô Đại Đế ngẩng đầu lên nhìn, bọn họ nhanh chóng nói thêm một câu: “Còn có nhà cửa, xe cộ… mà cha cháu mua cho chúng tôi, chúng tôi sẽ trả lại cho cháu.”
Mạc Du Du mở to mắt, cảm thấy rất kinh ngạc.
Mạc Du Du chỉ vào anh họ đang nằm dưới đất, bất tỉnh: “Vậy còn anh ấy…”
Mạc Lão Nhị bế con trai lên: “Không sao, chúng tôi tự chữa trị, không liên quan gì đến Du Du.”
Mạc Du Du: "..."
Năm phút, chàng trai mà cô ấy tình cờ gặp này rốt cuộc là ai? Sao anh ta lại lợi hại như vậy?
****: Phong Đô Đại Đế 3
Mạc Du Du về đến nhà.
Phong Đô Đại Đế cũng bị cô ấy kéo vào nhà, anh ta thấy rất không vui.
Phong Đô Đại Đế cau mày, khó hiểu hỏi: “Bọn họ đã nói sẽ không quay lại nữa rồi, sao cô còn lo lắng?”
Mạc Du Du cúi đầu xuống.