Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2699:
Tương Uyên sững sờ, rồi anh ta hoàn hồn.
“Cửu Phượng đã quay về nói với anh sao?”
Phong Đô Đại Đế cười: “Vị kia ghét bỏ anh ta, nên đã đuổi anh ta về.”
Tương Uyên: “Vậy anh có biết yêu quái khỉ đang ở đâu không?”
Phong Đô Đại Đế gật đầu: “Kinh Lôi đi tìm Tiểu Tương rồi, chắc chắn hai đứa nhỏ đó sẽ giấu yêu quái khỉ thật kỹ, nơi nào thích hợp để giấu yêu quái nhất?”
Phong Đô Đại Đế cười: “Đương nhiên là tộc địa cương thi rồi.”
Tương Uyên: “… Tôi không cho giấu!”
Phong Đô Đại Đế: “Anh đánh thắng con trai anh sao?”
Tương Uyên: “Đó là con trai tôi, chẳng lẽ nó không nghe lời tôi?”
Phong Đô Đại Đế: “Tể Tể cũng là con gái tôi, nhưng đôi khi con bé cũng không nghe lời tôi.”
Tương Uyên: "..."
Tức giận!
Anh ta sắp tức chết!
Anh ta đột nhiên cảm thấy cương thi không hoàn hảo, tuy rằng cương thi vượt qua cả lục giới, không nằm trong ngũ hành, nhưng tại sao cương thi càng cao cấp, thì càng có nhiều cảm xúc?
Phong Đô Đại Đế giơ tay lên, một ly rượu thơm xuất hiện trước mặt Tương Uyên.
“Lão Tương, đừng tức giận nữa, con cái lớn rồi, đều có suy nghĩ riêng, tôi cũng là cha, nên tôi hiểu. Thiên Đạo động lòng phàm, con cái muốn xông pha, thì cứ để bọn chúng tự do.”
Tương Uyên: "..."
Tương Uyên bị mùi rượu nồng nặc thu hút.
“Rượu quỳnh tương vạn năm sao?”
Trong tay Phong Đô Đại Đế cũng có một ly: “Ừm, tôi mời anh.”
Tương Uyên đột nhiên do dự.
“Anh… đột nhiên tốt bụng như vậy sao?”
Phong Đô Đại Đế lắc đầu: “Trên người anh có gì đáng để tôi tính toán sao?”
Tương Uyên suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu.
Phong Đô Đại Đế ngáp một cái, rồi uống cạn ly rượu, anh ta nói bằng giọng điệu rất mệt mỏi.
“Nên… uống đi, sau khi uống xong, thì giúp tôi trông chừng đám trẻ, tôi thật sự rất buồn ngủ… có chuyện gì thì tìm mười vị Diêm Quân, không có chuyện gì… thì đừng làm ồn… khò…”
Phong Đô Đại Đế và vương tọa biến mất, Tương Uyên cầm ly rượu, anh ta nghĩ đến thái độ của Phong Đô liền chắc chắn một chuyện.
Minh Tể Tể có thể sống đến tuổi trưởng thành, rồi tiếp tục làm Minh Tể Tể.
Nên tên khốn Phong Đô này an tâm đi dưỡng thương rồi.
Để anh ta chăm sóc đám trẻ.
Mẹ kiếp!
Người cha vô trách nhiệm này…
Tương Uyên tức giận đến mức uống cạn ly rượu quỳnh tương vạn năm, nhưng anh ta lại an ủi bản thân mình.
Không sao, ít nhất tên khốn Phong Đô đó sẽ không đến trần gian, nghĩ ra những trò vớ vẩn để sai khiến con trai anh ta.
Còn về việc chăm sóc Minh Tể Tể…
Sức mạnh Minh Tể Tể lớn như vậy, thì ai đánh lại con bé chứ?
Nhưng Tương Uyên phát hiện mình đã bất cẩn.
Phong Đô Đại Đế dưỡng thương một năm, Tể Tể đã nói tiếng Anh rất lưu loát.
Phong Đô Đại Đế dưỡng thương năm thứ hai, Tể Tể còn học thêm năm thứ tiếng.
Phong Đô Đại Đế dưỡng thương năm thứ ba, hừ hừ… Tể Tể tốt nghiệp mẫu giáo, con bé đi du lịch khắp nơi, trở thành học sinh tiểu học.
Tương Uyên cảm thấy rất tốt.
Ít nhất Tể Tể và Tư Hoành vẫn rất hòa thuận, không khác gì so với lúc trước.
Chỉ là con trai anh ta cứ lén lút bảo người trong tộc tìm quan tài của anh ta khiến anh ta sắp tức chết, còn những chuyện khác đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.
Tuy rằng đèn mệnh hồn của Bách Minh Tư đang ở trên ngực Tể Tể, nhưng vì Tể Tể còn quá nhỏ, nên con bé không hề biết yêu là gì.
Còn Bách Minh Tư lại càng tuyệt vời hơn, cậu ta như thể cảm thấy mình đã liên lụy Tể Tể, nên cậu ta không phải đang đi học thì là đang tu luyện.
Hai nhà họ Hoắc, họ Bách thường xuyên ăn cơm cùng nhau, Bách Minh Tư không hề có gì khác thường.
Tương Uyên quan sát rất lâu, anh ta sắp khinh bỉ chính mình rồi.
Vậy mà anh ta lại nghi ngờ một thiếu niên ngây thơ, trong sáng!
Anh ta muốn tự vả mình.
Rồi tai họa ập đến.
Tể Tể thi giữa kỳ lớp một, môn tiếng Trung được ba mươi sáu điểm, toán bốn mươi hai điểm, tiếng Anh mười ba điểm…
Tương Uyên lén lút vào văn phòng trường tiểu học xem bài thi của cô bé, sau khi xem xong, anh ta muốn khóc.
Phiên âm tiếng Trung sai be bét, ba mươi sáu điểm có ba mươi điểm là do giáo viên chấm bài “nương tay”, nếu không, thì con bé chỉ được sáu điểm.
Toán… có lẽ là do con bé biết ít chữ Hán, nên bị ảnh hưởng.
Tiếng Anh… con bé quen nói tiếng Anh theo kiểu nước ngoài, phiên âm và từ vựng bị lẫn lộn, mười ba điểm đã là may mắn lắm rồi.
Tương Uyên hít sâu một hơi.
May mà anh ta đã chết, nếu không, thì anh ta sẽ bị điểm số của Tể Tể làm cho tức chết.
Đường đường là công chúa nhỏ địa phủ, người thừa kế địa phủ, mà lại có điểm số này… chẳng trách Phong Đô lại bảo anh ta trông chừng Tể Tể.
Đúng là “tử đạo hữu bất tử bần đạo”.
(*) Tử đạo hữu bất tử bần đạo: Câu này ý nói là chỉ cần mình sống là được, đạo hữu (cách gọi bạn bè của người tu đạo) sống chết không quan trọng.
Nhiều năm sau, Tương Uyên vẫn luôn nhìn trăng, lải nhải vào ban đêm, tinh thần táo bạo của anh ta dần dần giống với Phong Đô Đại Đế.
Chính Văn Hoàn
****: Phong Đô Đại Đế 1