Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2689:
Là muốn bồi thường sao?
Không phải.
Phong Đô Đại Đế sẽ không bồi thường, bọn họ không bồi thường cho địa phủ Hoa Quốc là tốt lắm rồi.
Bọn họ liên tục bị vả mặt là vì muốn xác nhận tồn tại đáng sợ đó có thật sự tan vỡ, tái tạo hay không.
Câu trả lời chắc chắn là có.
Nên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế mới dám để Thần Chết làm bậy, thậm chí còn tạo ra năm, sáu Chúa tể vong linh.
Bọn họ bị địa phủ Hoa Quốc áp bức nhiều năm, đương nhiên bọn họ muốn lật kèo.
Kết quả là… người tính không bằng trời tính.
Bảy nhân viên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế cúi đầu xuống, không ai dám ngẩng đầu lên, bọn họ sợ vô tình nhìn thấy vị kia, rồi giống như lão đại của bọn họ, bị vị kia búng tay một cái là biến mất.
Minh Lệnh Pháp cười khẩy, nói bằng giọng điệu mỉa mai: “Vừa rồi chẳng phải mấy người lên án rất hăng hái sao? Sao bây giờ lại câm rồi?”
Bảy nhân viên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế: "..."
Minh Lệnh Pháp búng tay, người đứng đầu tiên ngay lập tức biến mất, hóa thành âm khí.
Minh Lệnh Pháp cười khẩy một tiếng, âm khí đó tan biến theo gió, không còn lại gì cả.
Sáu người còn lại run rẩy hơn.
Minh Lệnh Pháp lại cười: “Khí thế vừa rồi của mấy người đâu?”
Sáu người đó cúi đầu thấp hơn.
“Bắt nạt một đứa trẻ bốn tuổi rưỡi, đây chính là cái gọi là luật pháp dị nhân quốc tế của mấy người.”
“Làm loạn ở địa bàn của mình, tưởng có thể cướp cơ thể bất tử của một đứa trẻ bốn tuổi rưỡi, đây chính là sự công bằng trong miệng mấy người.”
“Trong số oan hồn bị chôn dưới biệt thự nhà họ Thiệu, có bao nhiêu người là Thần Chết đang trong thời gian thực tập phản đối sự tàn nhẫn của Thần Chết?”
“Đường đường là Thần Chết, có thể ngồi vững trên vị trí đó không phải là vì sức mạnh tuyệt đối, mà là nhờ vào đám chó săn tàn nhẫn, kinh tởm như mấy người…”
Minh Lệnh Pháp lại búng tay, ba người liên tiếp biến mất.
Ba người còn lại sợ hãi run rẩy, bọn họ quỳ xuống đất.
“Minh…”
Người vừa mới mở miệng cầu xin tha thứ chỉ nói được một chữ cũng biến thành một làn khói đen.
Hai nhân viên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế còn lại quỳ dưới đất, mồ hôi lạnh túa ra, ướt đẫm quần áo.
Minh Lệnh Pháp cười: “Sợ rồi sao?”
“Coi tôi như không tồn tại, nên mới dám làm chuyện bắt nạt kẻ yếu sao?”
Minh Lệnh Pháp vừa nói xong, giọng nói cô ấy bỗng nhiên trở nên uy nghiêm, lạnh lùng.
“Thần thoại Hoa Quốc chúng tôi đã được truyền thừa từ thời cổ đại đến nay mấy vạn năm, chẳng lẽ mấy người là loài có thể tùy tiện tính kế, bắt nạt sao?”
“Mấy người…”
Ánh mắt Minh Lệnh Pháp còn đáng sợ hơn cả địa ngục: “Đáng! Chết!”
Tuyệt vọng, ba nhân viên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế biến sắc, bọn họ chạy trốn.
Minh Lệnh Pháp túm Thần Chết đang trốn dưới đất lên, cô ấy thản nhiên nói: “Đồ súc sinh, mở to mắt ra nhìn kết cục của việc bắt nạt dị nhân Hoa Quốc chúng tôi đi!”
“Á!”
Ba nhân viên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế không hề biến mất ngay lập tức, Cửu U Minh Hỏa chui vào tim bọn họ, thiêu đốt từ tim, phổi bọn họ.
“Á á á!”
Ba nhân viên tổ chức luật pháp dị nhân quốc tế nhanh chóng bị ngọn lửa màu xanh lam thiêu rụi trong sợ hãi, tuyệt vọng.
Khi thần hồn bọn họ bị thiêu hủy, thì Cửu Phượng đã mổ thần hồn của Thần Chết đang tản ra quay về.
Thần Chết: "..."
****: Thần Chết đánh nhau
Trời muốn diệt ông ta!
Minh Lệnh Pháp liếc nhìn Cửu Phượng dính đầy máu, cô ấy thấy rất ghét bỏ.
“Tránh xa tôi ra!”
Cửu Phượng vội vàng lùi lại, anh ta lùi ra xa mười mét, rồi nhanh chóng sửa sang lại quần áo, anh ta thu chín cái đầu dính đầy máu lại thành một, rồi biến thành hình người.
Anh ta mặc trường bào màu đỏ sẫm, sang trọng, tóc đen được buộc bằng dây buộc tóc cùng màu, ngay lập tức anh ta từ một kẻ nhếch nhác biến thành một công tử tao nhã, u uất.
“Quỷ Xa Cửu Phượng, cung nghênh Minh chủ.”
Minh Lệnh Pháp như thể nhìn anh ta thêm một cái cũng là lãng phí thời gian: “Tránh xa hơn nữa, mùi máu tanh trên người cậu sẽ ám vào tôi!”
Cửu Phượng lại lùi ra xa mười mét, anh ta còn dùng sức mạnh để thay đổi hướng gió.
Thần Chết nhìn Minh Lệnh Pháp đang ở trong cơ thể Minh Tể Tể, rồi lại nhìn Cửu Phượng.
Ông ta nhận ra mình bị lừa.
“Cửu Phượng, cậu… lúc trước là giả vờ sao?”
Cửu Phượng nhanh chóng liếc nhìn Minh Lệnh Pháp, anh ta thấy cô ấy không nói gì liền lên tiếng: “Đương nhiên rồi! Nếu không, thì sao có thể khiến loại tôm tép nhãi nhép như ông tự tin như vậy, dám nghĩ, dám làm?”
Thần Chết cảm thấy bị sỉ nhục: “Không đúng! Rõ ràng cậu đã rơi vào trận pháp huyền môn mà tà thuật sư nhà họ Thiệu để lại, cậu là Quỷ Xa, Hoa Quốc mấy người coi trọng việc lấy dương khắc âm, sao cậu có thể không sao?”
Cửu Phượng không nói nên lời: “Đúng là muốn chọc cười tôi! Ngay cả thần hồn bọn họ cũng không bình thường, dính đầy âm khí, ông còn mong đợi trận pháp mà loại người như bọn họ lập nên có bao nhiêu chính khí sao?”
“Trận pháp đó được tạo thành từ vong hồn của mấy trăm đồng nam, đồng nữ, mấy nghìn thiếu nữ được sinh ra vào giờ âm, tháng âm và vong hồn mấy vạn thiếu niên được gọi là thuần dương, vậy mà cũng muốn nhốt tôi sao?”