Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2585:
Vì anh hai nói đúng, tuy rằng Chuyển Luân Vương có thực lực, nhưng so về đầu óc… chắc chắn anh ta không bằng chín vị Diêm Quân còn lại.
Hoắc Trầm Lệnh nói: “Thôi được rồi, đợi đến khi Tể Tể tỉnh lại rồi tính.”
Chuyện đã đến nước này, bọn họ chỉ có thể chờ đợi.
Hoắc Trầm Lệnh vừa dứt lời, thì điện thoại di động Hoắc Trầm Huy đổ chuông.
“Là trường học gọi đến.”
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân đồng thời nhìn sang, Hoắc Trầm Huy nghe máy, rồi bật loa ngoài.
“Cha Lục Hoài, chào anh, tôi là Chu Tùng, giáo viên chủ nhiệm của Lục Hoài và Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Tư Thần xảy ra chút chuyện ở trường, cần anh và Hoắc Trầm Lệnh đến trường ngay.”
Hoắc Trầm Huy nhìn Hoắc Trầm Lệnh, anh ta cau mày, đi ra ngoài: “Thầy Chu, bây giờ em trai tôi có việc, tôi đến đó là được rồi.”
“Cũng được.”
Khi Hoắc Trầm Vân định đuổi theo, thì Hoắc Trầm Lệnh đã ngăn cậu ta lại: “Để anh cả xử lý, em đến chỗ cha mẹ xem thử, tiện thể nói cho bọn họ biết tình hình Tể Tể và Tiểu Tương, tránh việc bọn họ lo lắng.”
Hoắc Trầm Vân hít một hơi: “Vâng.”
Nói xong, anh ta không nhịn được nói: “Hy vọng không phải là do tà thuật sư nhà họ Ninh.”
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh lại không nghĩ như vậy: “Nếu là do tà thuật sư nhà họ Ninh thì càng tốt.”
So về sức mạnh dị nhân, thì cho dù nhà họ Ninh có bao nhiêu tà thuật sư cũng không bằng đám người trong trang viên nhà bọn họ.
Điều đáng sợ nhất chính là đám người nhà họ Ninh đổi chiến thuật, coi người thường như quân cờ, thì đám yêu quái trong trang viên không tiện xen vào.
Đương nhiên nhà họ Hoắc bọn họ không sợ gì cả, nhưng những người bị tà thuật sư nhà họ Ninh để ý mới là người xui xẻo.
Sau khi chào hỏi ông cụ Bách, thì Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân đã rời đi, Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại cho Lăng Phong: “Xác định vệ sĩ sẽ đi theo Tư Cẩn và những người khác hai mươi tư tiếng mỗi ngày sao?”
“Vâng, thưa Sếp.”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói: “Tăng gấp đôi số vệ sĩ cho bọn họ, thay đổi trang phục, đảm bảo tất cả bọn họ đều nằm trong tầm ngắm của anh, bao gồm cả việc đi vệ sinh.”
Lăng Phong: “… Vâng.”
Anh ta không có ý kiến gì, đám vệ sĩ cũng không có ý kiến gì, nhưng chắc các cậu chủ sẽ không đồng ý.
Còn Hoắc Trầm Huy đang tìm hiểu tình hình với Chu Tùng, ngồi trong xe xác nhận tình hình cụ thể: “Tình hình đứa trẻ bị đánh thế nào rồi?”
Chu Tùng nói bằng giọng điệu rất nghiêm trọng: “Không tốt lắm, đang được cấp cứu ở bệnh viện trung tâm thành phố.”
****: Thỏ Đen đâu rồi?
Khi Hoắc Trầm Huy đến trường, anh ta nhìn thấy Cao Đình đang đợi ở phòng bảo vệ cổng trường.
Nhà họ Hoắc đã từng giúp đỡ nhà họ Chu, nên Chu Tùng và Cao Đình đều biết ơn nhà họ Hoắc.
Hai đứa con nhà họ Hoắc xảy ra chuyện ở trường, người thấy khó chịu, lo lắng nhất chính là vợ chồng Chu Tùng và Cao Đình.
Chu Tùng đang an ủi cậu của học sinh bị thương trong văn phòng, anh ta đã gọi điện thoại cho vợ Cao Đình, bảo cô ấy đến cổng trường đón người, vì cậu của học sinh bị thương có tính cách rất nóng nảy, anh ta sợ mình không thể nào ngăn cản được, đến lúc đó, chắc anh Hoắc sẽ bị đánh.
“Anh Hoắc, anh đến rồi.”
Cao Đình nhìn thấy Hoắc Trầm Huy xuống xe qua cửa sổ, cô ấy lập tức đẩy cửa ra ngoài.
Hoắc Trầm Huy gật đầu: “Cô Cao, thầy Chu đâu?”
Cao Đình vừa đi cùng Hoắc Trầm Huy vào trường, vừa nói tình hình hiện tại: “Chu Tùng đang an ủi cậu của Trương Tử An, người cậu Trương Soái không có học thức, nên tôi sợ hai người xảy ra xung đột, nên tôi đến đây đợi anh.”
Hoắc Trầm Huy dừng lại, nghiêm túc nói lời cảm ơn: “Cảm ơn thầy Chu và cô Cao.”
Cao Đình vội vàng lắc đầu: “Dù là việc công hay việc tư, thì đây cũng là việc mà giáo viên chúng tôi nên làm.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, khi đưa Hoắc Trầm Huy đến văn phòng đối diện văn phòng Chu Tùng, thì Cao Đình cũng đã nói xong chuyện xảy ra.
Hoắc Trầm Huy đứng trong văn phòng, anh ta có thể nghe thấy tiếng hét tức giận từ văn phòng đối diện.
“Cháu tôi vẫn đang nằm viện, không biết sống chết ra sao, mà cha mẹ hai đứa nhỏ đó vẫn chưa xuất hiện, là ý gì?”
“Thầy Chu, có phải thầy muốn bao che hai đứa nhỏ đó không?”
Hoắc Trầm Huy nhỏ giọng hỏi Cao Đình: “Cô Cao, cha mẹ đứa trẻ đó đang ở bệnh viện trung tâm thành phố sao?”
Cao Đình lắc đầu: “Tiểu Trương đang ở đó trông coi.”
“Trương Tử An là con của gia đình đơn thân, cha mẹ ly hôn khi thằng bé ba tuổi, sau đó, bọn họ đều có gia đình mới, thằng bé được ông bà ngoại nuôi dưỡng, thành tích học tập của thằng bé rất tốt, nên được miễn học phí, mỗi năm thằng bé đều được học bổng.”
Hoắc Trầm Huy dịu dàng hỏi: “Sức khỏe ông bà ngoại thằng bé thế nào?”
Cao Đình thở dài: “Hai ông bà đều hơn tám mươi tuổi rồi, sức khỏe bà cụ không tốt lắm, bị teo não, đã nằm liệt giường nửa năm nay, ông cụ cũng vì chuyện này mà tiều tụy rất nhiều.”
Hoắc Trầm Huy cau mày: “Trương Tử An chắc là một đứa trẻ rất hiếu thảo.”
Cao Đình gật đầu: “Vâng, nó chín chắn hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi, hơn nữa, nó còn rất thông minh, nó đã học vượt lớp, nó là học sinh đặc biệt mà trường học chúng tôi mời đến từ trường khác vào đầu năm nay.”