Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2533:
Đợi đến khi Phương Húc Binh cõng cô ta đi qua con dốc, quay về đường cái phía trên, thì Hoắc Tư Cẩn vẫn chưa hề nhìn cô ta.
Sự bất mãn, không cam lòng trong lòng Tô Nhã ngày càng lớn, khi Hoắc Tư Cẩn mở cửa xe định rời đi, thì cô ta không nhịn được nữa.
“Hoắc Tư Cẩn, đợi đã.”
Hoắc Tư Cẩn quay đầu lại nhìn cô ta: “Cô Tô có chuyện gì sao?”
Tô Nhã cố gắng cười, cô ta lại tự giới thiệu: “Hoắc Tư Cẩn, gọi tôi là Tô Nhã đi, tuy rằng cậu không nhớ, nhưng tôi vẫn muốn nói, chúng ta học cùng trường đại học, khác khoa.”
Hoắc Tư Cẩn không hề thay đổi sắc mặt, Tô Nhã nhìn mà muốn cào nát tay mình.
Cô ta vẫn mỉm cười, rồi đưa tay ra: “Hoắc Tư Cẩn, hôm nay cảm ơn cậu và sư huynh Phương.”
Hoắc Tư Cẩn cúi đầu xuống.
Phương Húc Binh nhìn Tô Nhã, rồi lại nhìn Hoắc Tư Cẩn, hình như anh ta hiểu ra điều gì đó, anh ta lùi lại, nhường chỗ cho hai người.
Hoắc Tư Cẩn liếc mắt nhìn thấy hành động của Phương Húc Binh, cậu ta đưa tay ra, bắt tay Tô Nhã, rồi lại nhanh chóng rụt tay lại.
“Không cần khách sáo, là sư huynh Phương tìm tôi, nếu không, tôi cũng không giúp được cô.”
Tô Nhã mím môi.
Phương Húc Binh thầm nghĩ.
Đúng là Hoắc Tư Cẩn, không bao giờ cho phụ nữ cơ hội.
Anh ta hơi hối hận, nếu biết Tô Nhã thích Hoắc Tư Cẩn, thì anh ta thà gọi 120 đến cứu viện, cũng không gọi điện thoại cho Hoắc Tư Cẩn đang đi ngang qua đây để nhờ cậu ta giúp đỡ.
Chậc!
Đúng là tự chuốc lấy phiền phức!
Hoắc Tư Cẩn không nói chuyện với Tô Nhã nữa, mà cậu ta nhìn Phương Húc Binh đang đứng cách đó vài bước: “Sư huynh Phương, nếu không còn chuyện gì nữa, thì em đi trước.”
Phương Húc Binh vội vàng xua tay: “Được rồi, được rồi, cẩn thận trên đường.”
Hoắc Tư Cẩn cười: “Anh cũng vậy.”
Tô Nhã nghe thấy câu “anh cũng vậy” đó, cô ta thấy rất bất mãn, không cam lòng.
Cô ta đã chủ động như vậy rồi, rốt cuộc Hoắc Tư Cẩn ghét cô ta đến mức nào mà không thể nói thêm chữ “mọi người”?
Có lẽ đến lần sau gặp mặt, cậu ta vẫn không biết cô ta tên là Tô Nhã, học cùng trường đại học, khác khoa với cậu ta.
Phương Húc Binh đi đến: “Thôi được rồi, đi thôi, tôi đưa cô đến bệnh viện xem thử.”
Hai người bọn họ trông như… lăn lộn trong vũng bùn, nếu không biết, thì còn tưởng là heo Peppa đang chơi đùa trong vũng bùn.
Tô Nhã ậm ờ đáp lại, cô ta nhìn lòng bàn tay vừa mới bắt tay Hoắc Tư Cẩn.
Chất lỏng nóng rát trong lòng bàn tay đã khô rồi, nhưng cô ta chắc chắn Hoắc Tư Cẩn đã dính vào.
Nếu vị đại sư đó không lừa cô ta… đợi lát nữa cô ta đến trường tìm Hoắc Tư Cẩn, thì có phải Hoắc Tư Cẩn đã bắt đầu thích cô ta rồi không?
Hoắc Tư Cẩn đang lái xe đột nhiên hắt hơi một cái.
Cậu ta xoa mũi, cau mày.
Khi xoa mũi, cậu ta ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong lòng bàn tay, cậu ta chưa từng ngửi thấy mùi thơm đó, nhưng hình như còn có mùi hôi, mùi vị…
Trong lúc Hoắc Tư Cẩn đang suy nghĩ, thì một chiếc xe tải chở đất màu xanh lá cây lao đến, cậu ta giật mình, theo bản năng đánh lái.
Bên trái là xe tải chở đất đang lao đến, bên phải là hàng rào, bên dưới hàng rào là công trường sâu bốn, năm mét.
Lúc này, trời sắp tối rồi, công nhân đã tan làm, nếu không, thì Phương Húc Binh cũng sẽ không gọi điện thoại cho cậu ta khi anh ta và Tô Nhã vô tình ngã xuống.
Hoắc Tư Cẩn nghĩ đến tình huống xấu nhất, có lẽ cậu ta phải đến địa phủ báo cáo rồi.
Không ngờ lại sớm như vậy, đợi đến khi cậu ta đầu thai chuyển kiếp, chẳng phải cậu ta phải gọi Tể Tể là chị sao?
Xe bị lật, mọi thứ trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, cuối cùng, tất cả đều biến thành màu đen.
“Tên nhóc Tư Cẩn!”
Cửu Phượng đột nhiên xuất hiện, anh ta dùng một tay đỡ chiếc xe sắp rơi xuống sau khi đâm vào hàng rào.
Chiếc xe tải chở đất đi ngược chiều phanh gấp, nhưng vẫn trượt gần hai trăm mét.
Khi tài xế tái mặt, toàn thân run rẩy chạy đến, thì Cửu Phượng đã sắp xếp hiện trường vụ tai nạn xong.
Chiếc xe của Hoắc Tư Cẩn bị hàng rào chặn lại, nếu tiến thêm hai cm nữa, thì cả người và xe đều sẽ rơi xuống.
Anh ta đỡ Hoắc Tư Cẩn ra khỏi ghế lái.
“Tư Cẩn?”
Tài xế xe tải thấy người được cứu ra liền thở phào nhẹ nhõm: “Xin lỗi, xin lỗi, hình như phanh xe tôi bị hỏng, thật sự xin lỗi, cậu ta sao rồi?”
Vì quá lo lắng, nên tài xế xe tải thậm chí còn quên gọi 120.
Cửu Phượng nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng, anh ta thấy tài xế xe tải là một người thường lương thiện, thật thà liền cau mày.
Anh ta nhìn tài xế xe tải, rồi dời mắt đi.
Nhưng khi anh ta ôm Hoắc Tư Cẩn đang hôn mê chuẩn bị rời đi, thì ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người Hoắc Tư Cẩn.
Hình như trong mùi thơm còn có… mùi dầu xác.
(*) dầu xác: dầu từ mỡ trên người xác chết
****: Đụng đầu trong vụ tai nạn xe cộ, đột nhiên biến thành kẻ si tình?
Cửu Phượng đưa Hoắc Tư Cẩn đến bệnh viện số một, anh ta đi thẳng đến văn phòng Cố Thích Phong.
Cố Thích Phong vừa mới từ phòng cấp cứu quay về, Bách Minh Tư vẫn đang được theo dõi trong phòng chăm sóc đặc biệt.