Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2484:
Dương Mục nhìn chậu chân giò lớn trên tay: “Vậy thì cái này…”
Hoắc Kinh Lôi thấy rất vui, nó quyết định ăn nhiều hơn, khó có được hôm nay nó lại thấy ngon miệng.
“Chú Dương, cháu còn ăn được một ít, chúng ta cùng nhau ăn nhé.”
Dương Mục nhìn Xú Bảo và Yến Nguyệt Thần, hai đứa nhỏ xua tay, đi ra ngoài.
“Chú Dương, bọn cháu ăn no rồi, bọn cháu đi nghỉ ngơi đây, tạm biệt chú Dương.”
“Tạm biệt.”
…
Trong phòng nghỉ, Tể Tể mơ thấy một chậu chân giò lớn, màu sắc hấp dẫn, mùi thơm nồng nặc bay đi, theo bản năng cô bé đưa tay ra muốn bắt lấy.
Tương Tư Hoành vừa mới ngủ thiếp đi, cậu bé đột nhiên cảm thấy tay mình bị nắm chặt, cậu bé nhanh chóng mở mắt ra, cảnh giác nhìn xung quanh.
Giọng nói mơ hồ, quen thuộc của Tể Tể vang lên bên tai cậu bé: “Của Tể Tể, của Tể Tể, đều là của Tể Tể… húp…”
Tương Tư Hoành sững sờ, cậu bé nhanh chóng nhìn Tể Tể, cậu bé tưởng Tể Tể tỉnh rồi, nhưng cậu bé lại phát hiện cô bé đang nằm mơ.
Tương Tư Hoành chọc vào mặt Tể Tể: “Tể Tể, em có muốn dậy ăn thêm chút gì không?”
Tể Tể lẩm bẩm, cô bé quay đầu đi.
Tương Tư Hoành nhìn mà không thấy tức giận, cậu bé vỗ vai Tể Tể, dỗ dành cô bé: “Vậy Tể Tể tiếp tục ngủ đi, anh Tiểu Tương bảo vệ em.”
Cậu bé nói xong, cậu bé phát hiện cửa phòng nghỉ không biết từ lúc nào đã có thêm một người.
(Từ chương này mình sẽ đổi xưng hô của Thiên Đạo từ ông ta thành anh ta để ngang hàng với các cha. Hiện tại mình đọc đến đâu thì làm đến đó, nên các bạn thông cảm nếu xưng hô có hơi nhầm lẫn nhé.)
****: Tể Tể vô tình nhìn thấy chân thân của Minh Văn
Tương Tư Hoành nhìn chằm chằm đối phương, cậu bé phát hiện mình không thể nào nhìn thấu được.
Chuyện này không khoa học.
Trừ khi đối phương cũng là dị nhân, hơn nữa, sức mạnh còn lớn hơn cậu bé rất nhiều.
Tương Tư Hoành thăm dò hỏi: “Chú Thiên Đạo?”
Thiên Đạo gật đầu, ánh mắt anh ta lướt qua Tương Tư Hoành, nhìn Tể Tể đang quay lưng về phía bọn họ.
“Tể Tể ngủ rồi sao?”
Tương Tư Hoành gật đầu: “Ngủ rồi ạ, em ấy buồn ngủ lắm.”
Tương Tư Hoành nói xong, lại nhanh chóng nói thêm một câu: “Chú Thiên Đạo, Kinh Lôi chắc vẫn còn ở nhà ăn nhỏ, chú cứ đi thẳng dọc theo hành lang, khoảng ba mươi mét, rồi rẽ trái là đến.”
Thiên Đạo mỉm cười, anh ta bước nhanh đến chỗ Tương Tư Hoành và Tể Tể.
“Chú đến đây để xem Tể Tể.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Hả?”
Vì quá kinh ngạc, nên Tương Tư Hoành thậm chí còn quên cả quản lý biểu cảm, cậu bé há hốc mồm, mắt cậu bé như sắp lồi ra ngoài.
Thiên Đạo có chút chột dạ, nhưng vẻ mặt anh ta không hề thay đổi, vẫn rất bình tĩnh.
“Kinh Lôi còn nhỏ, nó cần phải rèn luyện ở trần gian.”
Tương Tư Hoành nhìn Thiên Đạo bằng ánh mắt cảnh giác, cậu bé dùng cơ thể che chắn cho Tể Tể.
“Vậy thì lần này chú Thiên Đạo đích thân đến đây…”
Thiên Đạo nhìn ra Tương Tư Hoành đang đề phòng anh ta, anh ta thấy hơi buồn cười: “Lúc trước, cơ thể Tể Tể bị tổn thương rất nặng trên chín tầng trời, tuy rằng lúc đó chú đã tái tạo lại cho con bé, nhưng Thiên Đạo và địa phủ khác nhau, nên chú đến đây xem thử tình hình của con bé.”
Tương Tư Hoành càng thêm bất mãn với Thiên Đạo.
“Là lần mà Thiên Lôi hàng vạn năm bị đưa đến địa phủ đầu thai chuyển kiếp đó đánh Tể Tể sao?”
Thiên Đạo gật đầu: “Đúng vậy, nó đã sống hơn mười nghìn năm, nên nó có lý luận riêng.”
Bây giờ nghĩ lại, Tương Tư Hoành vẫn thấy rất tức giận, nên cho dù người đối diện là Thiên Đạo, thì cậu bé cũng không hề khách sáo, cậu bé nói: “Thiên Lôi có thể có lý luận và quan điểm riêng, nhưng quy tắc trần gian…thì đều do chú Thiên Đạo quản lý, nếu chú thật sự muốn ngăn cản nó, bảo vệ Tể Tể, thì sao Thiên Lôi đó có thể đánh Tể Tể?”
Thiên Đạo từ từ nhìn Tương Tư Hoành, tuy rằng trông rất dịu dàng, nhưng lại rất uy nghiêm.
Uy áp của Thiên Đạo đánh thẳng vào Tương Tư Hoành, mặt Tương Tư Hoành ngay lập tức tái nhợt.
Thiên Đạo vẫn trông rất dịu dàng, bình tĩnh: “Tương Tư Hoành, cháu vượt quyền rồi!”
Cho dù Tương Tư Hoành gần như không thể nào nói chuyện được vì bị uy áp của Thiên Đạo áp chế, nhưng vì Tể Tể, theo bản năng cậu bé vẫn phản kháng.
“Là do chú Thiên Đạo không quan tâm, nên mới để Thiên Lôi hàng vạn năm đó làm Tể Tể bị thương!”
Mắt Thiên Đạo lóe lên tia khó chịu.
Khi anh ta định để tên nhóc cương thi không biết trời cao đất dày này biết thế nào là Thiên Đạo, thì vẻ mặt anh ta thay đổi, anh ta lập tức thu hồi uy áp.
“Tể Tể tỉnh rồi.”
Tể Tể dụi mắt, chậm rãi quay người, bò dậy.
Cô bé nghe thấy giọng Thiên Đạo, cô bé thấy hơi khó hiểu, cô bé liếc nhìn anh ta, rồi vội vàng ôm tay Tương Tư Hoành, nhìn cậu bé.
“Anh Tiểu Tương, anh không sao chứ?”
Tương Tư Hoành cảm thấy rất ấm áp.
“Không sao, không sao, Tể Tể ngủ ngoan nhé, anh không sao.”
Tể Tể không ngốc.
Sau khi xác nhận anh Tiểu Tương thật sự không sao, thì cho dù cô bé vẫn còn rất buồn ngủ, cô bé vẫn nhanh chóng quay đầu lại nhìn Thiên Đạo, cô bé phồng má, trông càng thêm đáng yêu.