Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2372:
Cho dù nhắm mắt lại, thì cô bé vẫn nằm chính xác trên lưng cậu ta.
Giọng nói trẻ con gần như không nghe rõ vì quá buồn ngủ.
“Anh… Minh Tư… được rồi.”
Trước khi ngủ, Tể Tể như nghĩ đến điều gì đó.
Cô bé cử động ngón tay mũm mĩm, lấy giọt máu Minh Vương trong cơ thể Dương Đại Tùng quay về.
Cô bé đã ăn hết lũ quỷ rồi.
Cũng nên thu hồi máu Minh Vương.
Làm xong, Tể Tể ngay lập tức ngủ thiếp đi.
Cô bé còn ngáy o o.
Bách Minh Tư biết Tể Tể rất buồn ngủ, cậu ta cũng muốn nhanh chóng giải quyết xong chuyện ở đây, rồi đưa Tể Tể về nhà.
Sau khi cõng Tể Tể trên lưng, cậu ta nhìn Dương Đại Tùng và ba anh em của gã đang có ánh mắt hơi mơ màng.
“Mấy chú, chúng ta đi thôi.”
Dương Đại Tùng vừa mới đánh thức tên côn đồ thứ tư đang hôn mê.
Hai người đều rất mơ màng.
Lão Tứ không biết tại sao mình lại nằm trong hố đất.
Dương Đại Tùng cũng không nhớ tại sao mình lại đến đây.
Còn lão Nhị và lão Tam, bốn anh em nhìn nhau, đúng là đứa nào đứa nấy đều ngơ ngác.
Nhưng nghĩ đến việc ở đây có rất nhiều quỷ, bốn anh em không quan tâm gì nữa, bọn họ vội vàng đáp lại, rồi đuổi theo.
“Được! Đi thôi!”
“Đúng vậy, đúng vậy! Chỗ quỷ quái gì vậy, suýt chút nữa thì tôi mất mạng.”
“Không phải là quỷ…”
“Thôi, đừng nói nữa, đi nhanh đi!”
…
Trên đường đi, bốn anh em Dương Đại Tùng thỉnh thoảng muốn giúp Bách Minh Tư cõng Tể Tể, nhưng đều bị Bách Minh Tư từ chối.
Bách Minh Tư trông rất thoải mái.
Rõ ràng chỉ là một chàng trai gầy gò, tuy rằng Tể Tể còn nhỏ, nhưng cô bé rất mũm mĩm, bốn anh em Dương Đại Tùng đều cảm thấy Bách Minh Tư rất mệt mỏi.
“Chú Dương, cháu không mệt.”
“Thật ra Tể Tể không béo.”
“Cháu tu luyện thuật pháp huyền môn, tuy rằng trông cháu hơi gầy, nhưng sức lực cháu rất lớn.”
…
Bốn anh em Dương Đại Tùng thấy Bách Minh Tư đi suốt dọc đường mà không hề toát mồ hôi, nên bọn họ không nói gì nữa.
Khi đi từ đường nhỏ trên núi sau đến sân sau chùa Minh Nguyệt, Bách Minh Tư đã nhìn thấy Hoắc Tư Tước và Ninh Đào đang đứng trên khoảng đất trống trước sân từ xa.
Hoắc Tư Tước và Ninh Đào cũng nhìn thấy bọn họ.
“Minh Tư!”
Hoắc Tư Tước vội vàng chạy đến.
Tể Tể ngủ rồi, kết giới nhỏ cũng được thu hồi.
Trên người Bách Minh Tư có vài vết máu.
Nhất là ở ngực.
Hoắc Tư Tước nhìn mà cau mày.
Cậu ta vừa bế Tể Tể đang ngủ say như heo con, vừa nói chuyện với Bách Minh Tư.
“Chú Minh nói cậu lại dùng máu tim để thỉnh linh rồi.
”
Bách Minh Tư vốn dĩ định cứ cõng Tể Tể.
Nhưng người cậu ta hơi bẩn, cậu ta suy nghĩ một chút, rồi để Hoắc Tư Tước bế Tể Tể.
“Tớ không sao, về nhà nghỉ ngơi một thời gian là khỏi thôi.”
Hoắc Tư Tước cười khẩy.
“Hay là ngày mai tớ đến trường xin nghỉ phép thêm cho cậu nhé?”
Bách Minh Tư lắc đầu cười.
“Không cần, tớ không yếu ớt như vậy.”
Hoắc Tư Tước vốn dĩ định bế Tể Tể, nhưng cậu ta thấy cõng sẽ tốt hơn, cậu ta vừa định nhờ Bách Minh Tư giúp đỡ, thì Tể Tể đang ngủ như thể cũng cảm thấy cõng sẽ thoải mái hơn, cô bé đã “chui” từ trong lòng cậu ta ra sau lưng cậu ta như bạch tuộc.
Hoắc Tư Tước nhìn mà thấy buồn cười.
“Đây có phải là mộng du không?”
Bách Minh Tư cũng cười, trong mắt cậu ta toàn là sự cưng chiều.
“Đúng là Tể Tể, ngay cả khi ngủ cũng biết làm thế nào cho thoải mái.”
Ninh Đào ho khan một tiếng, anh ta hỏi bọn họ.
“Cái đó… cậu Minh Tư, ông cụ đâu? Tìm được chưa?”
****: Ảnh hưởng của việc đắc tội với Minh Vương đến việc đầu thai
Hoắc Tư Tước cũng nhìn Bách Minh Tư.
Bách Minh Tư thật sự không biết câu trả lời cho câu hỏi này.
“Chuyện này phải đợi Tể Tể tỉnh lại hỏi cô bé.”
Ninh Đào: "..."
Đột nhiên anh ta rất muốn đánh thức cô bé mũm mĩm đó để hỏi, để anh ta yên tâm.
Bách Minh Tư nhân lúc mọi người đều đang chú ý đến ông cụ Ninh, cậu ta lặng lẽ niệm vài lá bùa quên lãng, bao phủ bốn anh em Dương Đại Tùng.
Còn ký ức bọn họ ở tòa nhà ba tầng không người đó, thì cậu ta giữ lại.
Đương nhiên, cậu ta cũng giữ lại một số hình ảnh quỷ mà bọn họ nhìn thấy.
Phải để bọn họ biết lý do bọn họ đến đây.
Bách Minh Tư giúp bọn họ sắp xếp ký ức một cách hoàn hảo, sau khi xác định không có gì thiếu sót, cậu ta đã giấu bùa quên lãng đi, đợi bùa quên lãng có hiệu lực.
Tôn Minh Lễ đang đợi ở cổng rừng đào trên núi sau cảm nhận được gì đó, ông ta đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía sâu bên trong rừng đào.
Bùa quên lãng sao?
Đây là cậu nhóc nhà họ Bách đang giúp mấy người thường đó quên đi ký ức bên trong sao?
Cũng tốt.
Người thường biết trên đời này có dị nhân cũng không phải là chuyện tốt.
Nếu trong lòng kính sợ thần linh, tin tưởng quỷ thần tồn tại, thì đương nhiên sẽ kính sợ sinh mệnh trong cuộc sống.
Còn việc trên đời này có thật sự có quỷ thần hay không thì không quan trọng đối với người thường.
Mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình.
Động tĩnh trên núi sau rất lớn, nửa ngọn núi bị sạt lở, lúc này đã kinh động đến cục văn hóa và du lịch địa phương.