Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2368:
“Ha ha ha!”
“He he he…”
Lũ quỷ nói xong, trên đôi môi đỏ tươi của bọn chúng còn dính máu, tên côn đồ thứ ba vừa mới bò dậy đã “bịch” một tiếng, lại ngã xuống đất.
Bọn họ đã làm gì sai, tại sao vừa mới ra khỏi “hang sói” lại rơi vào “hang cọp” chứ!
Bọn họ thật sự biết sai rồi!
Bọn họ đã quyết định rửa tay gác kiếm, không làm chuyện xấu nữa!
Lũ quỷ thấy bọn họ sợ hãi, thì càng thêm phấn khích.
“Ba người này còn có thể chơi bao lâu nữa?”
“Không biết! Chơi thêm một tiếng chắc là không sao đâu?”
“Không sao! Nếu không cẩn thận chơi chết, thì cũng là số mệnh! He he he…”
Một giọng nói trẻ con, lạnh lùng vang lên sau lưng bọn chúng.
“Vậy mấy người đến chơi với Tể Tể, được không?”
Ba con quỷ đồng thời quay đầu lại.
“Ai đó?”
Tể Tể đi từ trong tường ra, cô bé chớp đôi mắt to, trắng trẻo, mũm mĩm, trông rất ngon.
Ba con lệ quỷ đồng thanh.
“Đứa này là của tao!”
Tể Tể cười gật đầu.
“Mấy người cũng là của bổn Tể Tể!”
Ba con lệ quỷ: "..."
Chậc!
Đúng là “ngựa non háu đá”!
Một con quỷ cố tình giật đứt một cánh tay của mình, để lộ vết thương đầy máu cho Tể Tể xem.
“Nhóc con, nhìn thấy chưa?”
Tể Tể bĩu môi.
“Có gì đâu, bổn Tể Tể cũng biết!”
Nói xong, Tể Tể trực tiếp tháo một cánh tay của mình ra, còn lắc lư trước mặt ba con quỷ.
“Thế nào?”
Ba con quỷ: "..."
Tên côn đồ thứ ba và thứ tư vừa mới thở phào nhẹ nhõm, đang nằm sấp dưới đất: "..."
****: Lăn ra đây cho bổn Tể Tể
Tể Tể cũng nhìn thấy bọn họ, cô bé đột nhiên hỏi bằng giọng nói trẻ con trước khi ra tay.
“Chú lão Tam, chú lão Tứ, vừa rồi bọn chúng chơi với mấy chú như thế nào?”
Tên côn đồ thứ ba và thứ tư: "..."
Tên côn đồ thứ hai bị ngã ngất xỉu tỉnh lại vừa hay nghe thấy giọng nói trẻ con quen thuộc, tuy rằng hơi lạnh lùng, nhưng đầu óc gã vẫn còn mơ màng, gã thậm chí còn chưa mở mắt ra đã lên tiếng.
“Vừa rồi bọn chúng… đá bọn chú như bao cát!”
Tể Tể gật đầu.
“Tể Tể biết rồi, Tể Tể cũng chơi như vậy!”
Tên côn đồ thứ hai nằm dưới đất, thậm chí còn không nhìn thấy Tể Tể ở đâu, gã hỏi cô bé.
“Tể Tể, cháu một mình… thì chơi như thế nào?”
Tể Tể nghiêng đầu, cô bé cười càng thêm tươi tắn.
“Đá vào tường, rồi bóng bật lại là được rồi!”
Tên côn đồ thứ hai cảm thấy cũng được.
Đầu óc gã rất mơ hồ, thậm chí gã còn không nghĩ đến việc con người sao có thể đá trúng quỷ.
Hơn nữa, người này còn là một cô bé bốn tuổi rưỡi.
Khuôn mặt vốn dĩ còn bình thường của ba con quỷ dần dần trở nên dữ tợn.
Một con quỷ lạnh lùng hỏi.
“Nhóc con, nhóc là người của ai?”
Con quỷ khác hung dữ nói.
“Nhóc con, đây là núi Minh Nguyệt, núi Minh Nguyệt là địa bàn của anh Hoài! Nhóc từ đâu đến, thì cút về đó!”
Con quỷ thứ ba cũng lên tiếng.
“Nể tình nhóc còn nhỏ, không hiểu chuyện, lần này bọn tôi sẽ không so đo với nhóc!”
Tể Tể chống nạnh.
Rõ ràng cô bé không cao bằng đùi bọn chúng, nhưng khí thế của cô bé lại rất mạnh mẽ.
Cô bé ngẩng đầu lên, hừ một tiếng.
“Bổn Tể Tể đến từ núi La Phong!”
Chưa đợi ba con quỷ lên tiếng, Tể Tể lại hỏi.
“Anh Hoài của mấy người đâu? Bảo anh ta đến đây chơi với bổn Tể Tể đi!”
“Ba người mấy người… cộng lại cũng không đủ để bổn Tể Tể nhét kẽ răng!”
“Tuy rằng bây giờ bổn Tể Tể đã no rồi, nhưng vận động một chút, thì vẫn có thể nhét mấy người vào bụng!”
Ba con quỷ đều bị lời nói kiêu ngạo của Tể Tể chọc tức!
“Núi La Phong thì ghê gớm lắm sao!”
“Tao nói cho mày biết, núi Minh Nguyệt không nằm trong phạm vi quản lý của núi La Phong! Tất cả quỷ ở đây đều do anh Hoài quản lý!”
“Nhóc con, khẩu khí lớn thật đấy, tao sẽ dạy cho mày cách làm quỷ!”
Con quỷ này nói xong, nó lao về phía Tể Tể.
Tể Tể giơ cánh tay mà cô bé vừa mới tự bẻ ra lên, đánh nó một cái.
“Bốp” một tiếng, con quỷ lao đến bị đánh bay vào tường.
Vốn dĩ hai con quỷ kia rất ung dung, khi nhìn thấy đồng loại của mình bị đánh, bọn chúng đồng thời nheo mắt lại, bọn chúng hét lên một tiếng, rồi cũng lao về phía Tể Tể.
Tể Tể hừ một tiếng, cô bé tiếp tục dùng tay đánh bọn chúng.
Giống như đánh tennis!
Tên côn đồ thứ ba và thứ tư nhìn mà há hốc mồm.
Tên côn đồ thứ hai hơi tỉnh táo lại, cuối cùng gã cũng mở mắt ra.
Khi nhìn thấy ba con quỷ biến thành quả bóng tennis bị Tể Tể dùng một cánh tay đánh bay hết lần này đến lần khác, gã cũng sững sờ.
“Tể Tể?”
Tể Tể đang tập trung “đánh tennis” liếc nhìn bọn họ.
“Chú lão Nhị, làm sao vậy?”
Tên côn đồ thứ hai: "..."
Tên côn đồ thứ hai đột nhiên thấy cánh tay mà Tể Tể đang vung có vẻ quen mắt, gã vội vàng nhìn cánh tay kia của cô bé.
Hay lắm!
Thật sự biến mất rồi.
“Tể Tể, tay cháu đâu?”
Tể Tể giơ cánh tay đang được dùng làm vợt tennis lên.
“Chú lão Nhị, tay cháu ở đây!”
Tên côn đồ thứ hai: "..."
Tể Tể tiếp tục dùng cánh tay đánh ba con quỷ.
Có lẽ là vì sức mạnh của cô bé quá lớn, chưa đến ba phút, hồn phách ba con quỷ đã sắp tan nát.