Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2197:

****: Không bằng cả quỷ bình thường

Đối với loại cặn bã như Hứa Minh, cho dù có chết sớm, thì Tể Tể cũng tuyệt đối sẽ không giúp đỡ!

Gặp được cô bé là duyên phận!

Nhưng duyên phận này phải xem cô bé có muốn cho hay không.

Hứa Minh đã giết vô số người.

Nếu cứu loại cặn bã này, thì những oan hồn chết dưới tay Hứa Minh sẽ nghĩ thế nào?

Thật bất công!

Nói xong, Tể Tể nháy mắt với Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành cũng nháy mắt với cô bé.

“Tể Tể nói đúng! Chúng ta phải tôn trọng vận mệnh của người khác!”

Nói xong, hai đứa nhỏ nhìn nhau, rồi đồng thời cười.

Chu Duyệt vịn tường, đi đến chỗ Hứa Minh đang ngất xỉu.

Chu Duyệt chỉ mặc áo ba lỗ, vì kiệt sức, nên cô ta “bịch” một tiếng, ngã xuống bên cạnh Hứa Minh.

Trùng hợp là cánh tay cô ta đè lên cổ Hứa Minh, khiến Hứa Minh đang hôn mê tỉnh lại.

Hứa Minh: "..."

Chu Duyệt: "..."

Tương Tư Hoành nhìn tình huống này, cậu bé quay sang nói với Tể Tể.

“Tể Tể, với tình huống này… chắc là Chu Duyệt không có khả năng giết Hứa Minh đâu.”

Tể Tể rất đồng ý với lời nói của Tương Tư Hoành.

Cô bé cố tình nhìn lên đầu Hứa Minh, tử khí sắp tạo thành một vòng tròn khép kín.

Hai đầu chỉ còn cách nhau chưa đến một gang tay.

Hứa Minh sống không được nữa!

Lại nhìn Chu Duyệt.

Vòng tròn tử khí trên đầu Chu Duyệt còn cách một khoảng bằng nắm tay, rõ ràng là cô ta sống lâu hơn Hứa Minh.

Tể Tể lại chắc chắn nói.

“Anh Tiểu Tương, Hứa Minh đúng là sắp chết rồi.”

Tương Tư Hoành mong chờ!

Cậu bé muốn xem Chu Duyệt yếu ớt như vậy, thì làm sao giết được Hứa Minh bụng phệ, có thể dễ dàng bóp chết Chu Duyệt.

Sau khi tỉnh lại, Hứa Minh giật mình khi nhìn thấy Chu Duyệt đang ở gần mình.

Ông ta không chút do dự đẩy Chu Duyệt ra.

Chu Duyệt vốn đã kiệt sức, lại bị thương, bị ông ta đẩy ngã xuống đất bên cạnh.

Hứa Minh bò dậy, định bỏ đi, nhưng Chu Duyệt lại túm lấy tay áo ông ta, khó khăn nói.

“Hứa Minh, anh Hứa… anh… đừng bỏ em lại.”

Hứa Minh không muốn dính líu gì đến người phụ nữ đã bị ba anh em nhà họ Kim rút tinh khí nữa.

Ông ta biết thủ đoạn của ba anh em nhà họ Kim, ông ta không muốn mình cũng biến thành bộ dạng người không ra người, ngợm không ra ngợm như Chu Duyệt.

Nhưng Chu Duyệt nắm rất chặt, nhất thời ông ta không thể rút tay áo ra khỏi tay Chu Duyệt.

Hứa Minh không thể không dịu giọng, ông ta nhịn sự ghê tởm, nhẹ nhàng dỗ dành Chu Duyệt.

“Tiểu Duyệt, em buông tay ra, anh không phải muốn bỏ rơi em, mà là đi tìm bác sĩ cho em.

Mắt Chu Duyệt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

“Anh Hứa… anh là bác sĩ mà.”

Hứa Minh: "..."

Hứa Minh nén giận, dùng sức bẻ tay Chu Duyệt đang nắm tay áo ông ta ra, nhưng tay Chu Duyệt như mọc trên tay áo ông ta, cho dù ông ta có dùng sức thế nào cũng không bẻ ra được.

Chu Duyệt vẫn đang khóc, giọng nói khàn khàn.

“Anh Hứa, em… em biết bây giờ em như vậy không xứng với anh, em… em sẽ không mơ mộng gả cho anh nữa.”

Hứa Minh sững sờ, ông ta nhướng mày.

Trong lòng ông ta rất vui, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài.

Ông ta nhìn Chu Duyệt với vẻ mặt rất thương xót, thở dài.

“Tiểu Duyệt, anh cũng không biết… tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.”

“Nhưng Tiểu Duyệt, em tin anh, những lời anh nói muốn kết hôn với em trước đây là thật lòng! Vừa rồi… vừa rồi có người phụ nữ khác ở đó, anh là người… rất sĩ diện! Cho nên anh mới nói như vậy, Tiểu Duyệt, em sẽ không trách anh đúng không?”

Chu Duyệt vừa khóc, vừa gật đầu.

“Em không trách anh Hứa.”

Nói xong, Chu Duyệt lại vừa khóc, vừa nói.

“Em biết anh Hứa có thể để mắt đến em, ở bên em là phúc phận của em. Dù sao thì em cũng lớn lên trong gia đình đơn thân, ngoại hình cũng bình thường, nếu không có anh Hứa giúp đỡ, thì sao em có thể lên tàu y tế nhà họ Thiệu được.”

Hứa Minh nghe thấy vậy, toàn thân ông ta thoải mái.

Tể Tể vẫn luôn nhìn chằm chằm vòng tròn tử khí trên đầu Hứa Minh.

Cô bé phát hiện ra theo cuộc trò chuyện của hai người, điểm giao nhau của vòng tròn tử khí trên đầu Hứa Minh ngày càng nhỏ.

Chứng tỏ Hứa Minh càng lúc càng gần cái chết hơn.

Tể Tể tò mò Chu Duyệt yếu ớt như vậy, thì làm sao giết được Hứa Minh.

Vì vậy, cho dù biết Hứa Minh sắp chết, Tể Tể cũng không rời đi, mà xem rất chăm chú.

Tương Tư Hoành nhìn, cậu bé đoán chắc là Hứa Minh còn sống được một lúc nữa.

Đã hóng chuyện, thì phải có đồ ăn.

“Tể Tể, em ở đây xem nhé, anh đi tìm chút đồ ăn đến.”

Cậu bé nhớ phòng thứ năm bên cạnh là văn phòng, bên trong có không ít trái cây.

Mắt Tể Tể sáng lên.

“Cảm ơn anh Tiểu Tương!”

Tương Tư Hoành vui vẻ đi lấy đồ ăn.

Tốc độ của cậu bé rất nhanh, từ lúc đi ra ngoài đến khi quay về chưa đến một phút.

Trong lòng cậu bé ôm đầy đồ ăn.

“Tể Tể, cho em, ăn đi.”

Tể Tể nhìn xung quanh, không có ghế.

Tương Tư Hoành định đi tìm ghế, thì bị Tể Tể nắm tay lại.

“Anh Tiểu Tương, chúng ta ngồi dưới đất vừa ăn, vừa xem nhé.”

Tương Tư Hoành nhìn xuống đất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free