Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 212:

"Nhanh, đưa vào phòng cấp cứu, máu vừa mới được điều tới."

"Được!"

Hai y tá rất nhanh đã rời khỏi, mấy người Hoắc Trầm Huy vẫn ở nguyên tại chỗ.

Hoắc Tư Thần gãi gãi cái trán, dù bình thường cậu hơi thô lỗ, nhưng lúc này cũng phát hiện chú hai và anh họ đều không thích hợp.

Loại thời điểm này, im lặng là vàng.

Cậu nhìn chú hai lại nhìn anh Tư Lâm, cuối cùng thử lên tiếng.

"Chú hai, cháu đưa Tể Tể đến phòng cấp cứu chờ được không?"

Hoắc Trầm Huy một hồi lâu mới phản ứng lại, thoáng buông tay xoay người nhét bé vào trong ngực cháu trai.

“Tư Thần, lát nữa cháu đi qua tìm Tư Tước, nói anh cháu đưa các cháu về khách sạn trước, An An bên này có chú và Tư Lâm là được rồi, mấy đứa đều còn nhỏ, cần nghỉ ngơi đầy đủ, ngày mai lại tới đây."

Hoắc Tư Thần do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

"Vâng, chú hai, anh Tư Lâm hẹn gặp lại."

Hoắc Trầm Huy tận lực khống chế cảm xúc, vẻ mặt ôn nhu.

"Hẹn gặp lại, mau đi đi."

Hoắc Tư Thần ôm Tể Tể gật gật đầu, quay người đi về phía phòng cấp cứu.

Hoắc Tư Tước nhìn thấy em trai ôm bé trở về, chú hai và anh Tư Lâm lại không quay lại thì thấy là lạ.

"Hai em......"

Hoắc Tư Thần lập tức giải thích: "Chú hai và anh Tư Lâm dường như có chút kỳ lạ, không biết đã xảy ra chuyện gì, chú hai kêu chúng ta về khách sạn trước, nghỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai lại đến."

Hoắc Tư Tước nhíu mày.

Tể Tể đảo mắt nhìn các anh, nhỏ giọng bổ sung.

"Là chú hai và anh Tư Lâm đều không thể truyền máu cho chị An An, chị y tá nói nhóm máu không thích hợp."

Hoắc Tư Thần vội vàng gật đầu: "Đúng! Còn nói nhóm máu của thím cũng không được."

Hoắc Tư Tước: "......"

Cho nên An An không phải là con gái ruột của chú hai.

Ý thức được điểm ấy, Hoắc Tư Tước bỗng nhiên đã hiểu vì sao chú hai bỗng nhiên để Tư Thần mang Tể Tể tới đây, sau đó để bọn họ về khách sạn nghỉ ngơi trước.

Loại chuyện này......

Hoắc Tư Tước hít một hơi thật sâu: "Anh đã biết, vậy chúng ta về khách sạn trước đi."

Tể Tể lên tiếng: "Anh hai, cảm xúc của chú hai thật không tốt."

Hoắc Tư Tước sờ sờ cái đầu nhỏ của bé, giọng điệu ôn nhu cưng chiều.

"Tể Tể yên tâm, chú hai là nhất thời tâm tình không tốt thôi, đến ngày mai sẽ trở lại bình thường, có anh Tư Lâm ở cùng chú hai rồi."

Tể Tể nắn nắn ngón tay út, ngoan ngoãn gật đầu.

"Dạ."

Hoắc Tư Tước liếc mắt nhìn vào bên trong phòng giải phẫu, mang theo em trai em gái ra khỏi bệnh viện, đi về phía khách sạn.

Khách sạn cách bệnh viện rất gần, đi bộ mười phút là về tới nơi, thuận tiện cho Tể Tể tiêu cơm.

Hoắc Tư Tước nhìn em gái cao còn chưa đến đùi mình.

"Tể Tể nếu như em mệt thì nói cho anh hai biết, anh hai bế Tể Tể."

Tể Tể đi đường vừa đi vừa nhún nhảy, căn bản không chịu yên.

"Không cần không cần, tinh thần của Tể Tể đang rất tốt."

Đi được một đoạn đường nữa thì bé chợt nhớ tới một chuyện.

"Anh hai, anh ba, Tể Tể quên mất chuyện của chị Tiểu Chi."

Hoắc Tư Tước vẫn còn có ấn tượng: "Trương Tiểu Chi?"

Tể Tể gật đầu: "Đúng, Tể Tể đã đồng ý giúp chị Tiểu Chi được gặp mặt em gái một lần, thời gian này......"

Đoán chừng chị Tiểu Chi sắp không còn nữa rồi.

Tể Tể nghiêm túc nhìn về phía anh hai và anh ba.

"Anh hai, anh ba, Tể Tể muốn ngủ rồi!"

Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần: "...... Hả?"

Không đợi hai người anh kịp phản ứng, bé đã rất thuần thục leo lên đùi Hoắc Tư Tước, rất nhanh đã ở được trong ngực anh.

"Anh hai ôm Tể Tể trở về đi, về đến phòng thì để Tể Tể xuống là được."

Bé vừa nói xong, một giây sau hồn phách liền rời khỏi cơ thể, trong nháy mắt đã di chuyển ngàn dặm, thân thể trong nháy mắt tiến vào trạng thái ngủ say.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn thấy thì ngẩn người.

"Tể Tể đây là...... Ngủ rồi!"

Hoắc Tư Tước cảm thấy rất không có khả năng, nhưng nghe thấy hô hấp đều đều của bé, lại không biết phải làm thế nào.

Lúc này ở ngoài thủ đô cách rất xa, Tể Tể dựa vào khí tức của Trương Tiểu Chi nên rất nhanh đã tìm được vị trí.

Là ở trong một ngôi chùa.

Bé chưa từng tới đây, mùi đàn hương trong chùa đặc biệt nồng, bé vừa đến đây là bắt đầu nhảy mũi không ngừng, rất nhanh cái mũi nhỏ đã bị xoa đến đỏ ửng, con mắt cũng ngập nước.

Chị Tiểu Chi ở trong một gian phòng phía Tây Bắc, bé nhắm chuẩn phương hướng đang định nhanh chóng bay tới.

Vừa mới chuẩn bị xuất phát, liền thấy hai nhân viên ăn mặc quần áo của Địa Phủ đã xuất hiện cách bé hơn mười mét, trong đó có một nhân viên đang cầm điện thoại xem thông tin, nói chuyện cùng đồng nghiệp ở bên cạnh.

"Trương Tiểu Chi, đột tử! Đi thôi, ở phía Tây Bắc đằng kia, đi dẫn hồn nào!"

"Ừ!"

Hai nhân viên vừa nói xong, tự nhiên cảm thấy một trận âm phong thổi ở bên cạnh, khí tràng cường hãn làm cho bọn họ giật nảy mình.

"Nơi cửa Phật, từ đâu tới khí tức của ma quỷ thế?"

"Mặc kệ nó, chuyện của nhân gian thì nhân gian quản, chúng ta là tới dẫn hồn! Đi đi đi, chỉ trong mười giây đồng hồ, nhất định phải mang đi ngay, người này vốn nên chết lúc mười hai giờ trưa hôm nay, chắc chắn là đã dùng tà thuật gì kéo dài dương thọ đến tận bây giờ rồi!"

Nói xong hai nhân viên dẫn hồn biến mất ngay tại chỗ, hóa thành làn sương mù mỏng bay thẳng đến phía Tây Bắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free